LXX ( Chương 3451-3500 )

Tùy Chỉnh

Chương 3567: Lấy Chết Hứa Hẹn (Thượng)
Câu nói này của Lý Thất Dạ làm Liệt Thiên Cuồng Hủy nghẹn thở, nói không ra lời. Câu nói này nói quá rõ, chỉ có thủy tổ mới có tư cách nói chuyện ngang hàng với Lý Thất Dạ. Còn vô song Chân Đế chỉ là phù vân mà thôi. Những người khác không có tư cách mặc cả với hắn.
Liệt Thiên Cuồng Hủy hắn tuy không phải là bất hủ đỉnh cao, thế nhưng thực lực của hắn, bất kể ở Vạn Thống Giới hay là Đế Thống Giới thì cũng là một nhân vật, một cường giả.
Thế nhưng trong mắt Lý Thất Dạ, bất hủ như hắn chẳng khác gì sâu kiến. Lời nói của hắn căn bản không có chút cân nặng nào hết.
Trong nháy mắt, Liệt Thiên Cuồng Hủy ngừng thở, cảm thấy tuyệt vọng. Hắn biết rõ, giờ chết của mình tới rồi.
- Ta cũng không làm khó ngươi.
Lý Thất Dạ nhìn Liệt Thiên Cuồng Hủy ngừng thở, mỉm cười, nói rằng:
- Với ta, mạng của ngươi có cũng được mà không có cũng không sao. Nếu như ngươi rời đi ngay bây giờ thì ta có thể tha cho ngươi một mạng.
Câu nói này làm Liệt Thiên Cuồng Hủy nhìn Mộc Thiếu Thần.
Mộc Thiếu Thần bị hù sợ, hắn lập tức kéo lấy quần áo của Liệt Thiên Cuồng Hủy, quát lớn rằng:
- Vương lão, ngươi không thể bỏ mặc ta, ngươi đã đáp ứng phụ thân sẽ chăm sóc cho ta thật tốt.
Lúc này, Mộc Thiếu Thần đã từng uy phong bát phương như một đứa trẻ bị hù bể mật. Liệt Thiên Cuồng Hủy chính là chỗ dựa duy nhất của hắn.
Nhất thời, tất cả mọi người nín thở, cùng nhau nhìn Liệt Thiên Cuồng Hủy, muốn biết Liệt Thiên Cuồng Hủy sẽ lựa chọn như thế nào.
Nếu như Liệt Thiên Cuồng Hủy bỏ đi thì cũng không ai cười nhạo hắn. Dù sao đệ nhất hung nhân quá mạnh mẽ, ngay cả tâm ma Vũ Tổ cũng không phải là đối thủ của hắn. Đầu hàng đệ nhất hung nhân cũng không phải là chuyện quá mất mặt. Đổi lại là người khác thì ai ai cũng sẽ cúi đầu chịu thua.
- Công tử thâm tình, ta xin cám ơn.
Liệt Thiên Cuồng Hủy hít sâu một hơi, nói chậm:
- Được người khác nhờ cậy, thế nên phải hết lòng làm việc. Đã đáp ứng người ta rồi, thì phải có trách nhiệm bảo vệ sự an toàn cho thiếu chủ. Lý công tử muốn lấy tính mạng của thiếu chủ thì phải bước qua thi thể của ta.
Liệt Thiên Cuồng Hủy dù sao cũng là bất hủ, dù sao cũng là đại nhân vật. Bất kể hắn là người tốt hay người xấu, thế nhưng hắn là một người đã nói thì phải làm. Chuyện hắn đáp ứng người khác, hắn nhất định phải làm xong.
Nhìn thấy Liệt Thiên Cuồng Hủy lựa chọn như thế, không ít người cảm thấy kính nể. Liệt Thiên Cuồng Hủy hoàn toàn có thể bỏ đi, chỉ cần hắn đồng ý thì hắn có thể còn sống rời khỏi nơi này. Thế nhưng hắn lại chọn ở lại.
Điểm này rất là đáng quý. Bất kể Liệt Thiên Cuồng Hủy là người như thế nào, ít nhất về điểm này thì hắn rất đáng mặt đàn ông, rất xứng đáng được người khác kính nể.
Đối với rất nhiều người, không có thứ gì quý hơn là tính mạng. Có rất nhiều người vì muốn sống mà chấp nhận từ bỏ tất cả. Thế nhưng Liệt Thiên Cuồng Hủy lại tuân thủ lời hứa của mình, cho dù biết sẽ đánh mất tính mạng của mình, cho dù hắn biết rõ mình ở lại thì cũng không thể thay đổi được gì.
Thế nhưng Liệt Thiên Cuồng Hủy vẫn ở lại, bởi vì hắn đã đáp ứng Mộc gia, nhất định phải bảo vệ Mộc Thiếu Thần an toàn. Vì vậy bất kể là ai muốn tính mạng Mộc Thiếu Thần đi chăng nữa thì cũng nhất định phải bước qua xác của hắn.
Đối với Liệt Thiên Cuồng Hủy, tuân thủ lời hứa còn quý giá hơn cả tính mạng của chính mình.
- Tốt, nếu vậy thì ta sẽ thành toàn cho ngươi.
Lý Thất Dạ cười nhạt, nói chậm:
- Ngươi ra tay đi, mắc công ngay cả cơ hội ra tay ngươi cũng không có.
Liệt Thiên Cuồng Hủy hít sâu một hơi, lấy ra binh khí. Hắn quay đầu nhìn Mộc Thiếu Thần, nói chậm:
- Thiếu chủ, lão nô đi trước một bước, xin hãy bảo trọng.
- Vương lão...
Mộc Thiếu Thần cả kinh. Thế nhưng lúc này hắn không thể làm gì hơn. Trước đây hắn oai phong lẫm liệt, muốn làm gì thì làm đó, thế nhưng bây giờ hắn đã cùng đường mạt lộ rồi.
- Giết...
Liệt Thiên Cuồng Hủy hét vang, binh khí trong tay lấp lánh kim quang. Trong nháy mắt, chỉ nghe một tiếng "đùng", huyết khí của Liệt Thiên Cuồng Hủy bùng cháy. Trong tiếng "đùng" vang lớn, binh khí của hắn dâng trào kim quang vô cùng vô tận, giống như một viên mặt trời màu vàng vậy.
Khi món binh khí này công kích thì chỉ nghe "xì" một tiếng, không gian bị hòa tan, thiên địa như tan chảy thành kim thủy.
Liệt Thiên Cuồng Hủy biết cho dù hắn tung ra đòn công kích mạnh nhất đời mình thì cũng không có tác dụng. Thế nhưng hắn vẫn lấy ra binh khí mạnh nhất của mình, đánh ra đòn công kích mạnh nhất của mình. Cho dù biết rõ chỉ là phí công, thế nhưng hắn vẫn muốn giãy dụa một hồi. Ít nhất hắn đã làm hết sức, lấy tính mạng của mình để tuân thủ lời hứa của mình.
Chiêu này uy lực tuyệt luân, khiến mọi người phải sợ hãi.
Đổi lại là trước đây, khi một vị bất hủ tung ra một chiêu cuồng bá như thế này thì sẽ có vô số người xuýt xoa kinh ngạc, sẽ có người cho rằng chiêu này là vô địch, không ai có thể ngăn cản.
Thế nhưng hiện tại khi Liệt Thiên Cuồng Hủy đánh ra một chiêu vô địch như thế này thì phản ứng của tất cả mọi người rất bình thản. Bởi vì mọi người biết rằng, bất kể một chiêu này của Liệt Thiên Cuồng Hủy vô địch như thế nào, bá đạo như thế nào, hung mãnh như thế nào thì cũng vô dụng. Kết quả đã được định sẵn, chiêu thức vô địch cách mấy thì cũng không thể thay đổi được kết quả phải chết.
Bởi vì hắn đang đối đầu với đệ nhất hung nhân. Khi đệ nhất hung nhân ra tay, tất cả đều thành chắc chắn.
Trong nháy mắt, Lý Thất Dạ cầm một thanh kim kiếm, ánh kiếm lóe lên, chiêu kiếm này cực nhanh, không ai thấy rõ Lý Thất Dạ ra tay như thế nào, thậm chí không ai có thể nhìn thấy kim kiếm trong tay Lý Thất Dạ.
Qua hồi lâu, mọi người mới thấy kim quang lóe lên. Còn kim quang phát ra từ nơi nào thì rất nhiều người không nhìn thấy rõ.
Lúc này, chỉ thấy đầu lâu của Liệt Thiên Cuồng Hủy rớt xuống, rơi "đùng" lên trên mặt đất.
Khi này tiếng "phốc" mới vang lên, máu tươi như dòng suối phun ra từ cần cổ, phun lên trên trời rồi tung rơi xuống mặt đất.
Mà cái đầu của Liệt Thiên Cuồng Hủy thì vẫn còn mở mắt. Cho dù hắn đã chết rồi thì đôi mắt của hắn vẫn còn có thể nhìn thấy thân thể của mình ngã "đùng" xuống mặt đất.
Kiếm của Lý Thất Dạ quá nhanh, nhanh tới mức không ai có thể nhìn thấy rõ. Ngay cả lão tổ đạo thống cũng không thể nhìn rõ chiêu kiếm này của Lý Thất Dạ.
Kim Kiếm, là một trong những chiêu kiếm của [Chỉ Kiếm]. Kiếm này đại diện cho tốc độ, một kiếm phong tình, muốn nhanh bao nhiêu thì nhanh bấy nhiêu, một kiếm lấy mạng trong chớp mắt.
-----o0o-----
Chương 3568: Lấy Chết Hứa Hẹn (Hạ)
Khi Kim Kiếm tung ra, rất nhiều người còn chưa hay biết chuyện gì thì đã bị đoạt mất tính mạng.
Có thể nói, khi Lý Thất Dạ cầm Kim Kiếm trong tay thì rất nhiều người không kịp ra tay. Kim Kiếm vừa hiện, kết cục đã được định sẵn.
Như Liệt Thiên Cuồng Hủy, là bất hủ, hắn rất mạnh. Thế nhưng Kim Kiếm vừa tung ra thì hắn cũng bị kiếm này lấy mạng, không thể làm gì được, đối diện chỉ có tử vong mà thôi.
Thậm chí rất nhiều người ngay cả mình chết như thế nào cũng không biết.
Đương nhiên, chết dưới Kim Kiếm cũng là một loại may mắn. Ít nhất cái chết tới nhanh, đi nhanh, không hề đau đớn. Ngươi còn chưa cảm thấy gì thì tính mạng đã bị cướp đoạt, im lặng rời khỏi thế gian, không hề đau đớn, thậm chí ngay cả cơ hội khủng hoảng cũng không có.
- Vương lão...
Nhìn thấy Liệt Thiên Cuồng Hủy ngã trên mặt đất, Mộc Thiếu Thần quát lớn. Hắn đương nhiên không tiếc tính mạng của Liệt Thiên Cuồng Hủy, mà bởi vì Liệt Thiên Cuồng Hủy là chỗ dựa duy nhất của hắn. Bây giờ Liệt Thiên Cuồng Hủy cũng chết rồi, hắn bây giờ thật sự trở thành một người cô đơn.
- Tới ngươi.
Lý Thất Dạ nhìn Mộc Thiếu Thần ngơ ngác thất sắc, cười nhạt.
- Ngươi... ngươi đừng có tới đây, đừng có tới đây.
Mộc Thiếu Thần bị Lý Thất Dạ hù bể mật, sắc mặt trắng nhách, liên tục lùi về phía sau. Lúc này hắn hận không thể chạy khỏi nơi này. Thế nhưng hắn lại không thể trốn thoát.
- Yên tâm, sẽ không để ngươi chết ngay bây giờ, ta sẽ để ngươi chết ở Mộc gia.
Lý Thất Dạ cười nhạt.
- Ngươi... ngươi muốn làm gì?
Mộc Thiếu Thần hoàn toàn biến sắc. Hắn không phải là người ngu, hắn lập tức cảm thấy không ổn, sợ hãi hai chân mềm nhũn.
- Không làm gì cả, ta chỉ nhân từ mà thôi. Ít nhất còn để ngươi chết ở trong nhà của chính mình, ít nhiều gì cũng ấm áp một tí xíu, ôn nhu một tí xíu.
Lý Thất Dạ cười nhạt.
- Không thể, ta không thể quay về Đế Thống Giới được. Bản thân ta không thể lên đó nổi, căn bản không thể quay về được.
Mộc Thiếu Thần hét lên.
Nếu như bây giờ có thể quay về Mộc gia thì lẽ nào hắn không muốn quay về ngay hay sao? Bằng sức mạnh của một mình hắn, hắn căn bản không thể đi lên Đế Thống Giới. Tuy rằng hắn còn có thủ đoạn khác, thế nhưng, trong tình huống bình thường thì Mộc gia sẽ không nhận hắn về.
- Vậy hết cách rồi.
Lý Thất Dạ cười tủm tỉm:
- Mộc gia sẽ không trơ mắt nhìn ngươi chết ở Vạn Thống Giới, ngươi nói có đúng không. Khi ngươi thật sự sắp chết, ví dụ như chân mệnh bị thiêu đốt, thì ngươi đoán xem lão tổ tông của các ngươi có để ngươi chết ở nơi này không? Bọn họ ít nhiều gì cũng để lại thủ đoạn trên người ngươi.
- Ngươi... ngươi đừng qua đây, đừng qua đây.
Mộc Thiếu Thần bị hù trắng mặt. Lúc này hắn biết Lý Thất Dạ muốn làm gì, rít gào nói rằng:
- Nếu như ngươi thật sự giết ta thì ngươi sẽ không thể sống thoải mái được đâu. Ở Đế Thống Giới, đại ca của ta chính là Chân Đế vô địch, Mộc gia của ta chính là thế gia mạnh nhất, một tay che trời. Nếu như ngươi giết ta thì chỉ cần ngươi đi lên Đế Thống Giới thì ngươi... ngươi sẽ không có chỗ đặt chân đâu...
Lần này lá gan của Mộc Thiếu Thần bị hù nát rồi. Bởi vì chuyện kinh khủng nhất sắp rơi lên đầu hắn, hắn hét lên, liên tục lui về phía sau.
- Vậy thì sao?
Lý Thất Dạ cười nhạt, nói rằng:
- Như thế chẳng phải vừa lúc hay sao? Cơ hội tốt như vậy, tiêu diệt Mộc gia của ngươi luôn chẳng phải hay sao? Nếu như ngươi đã về, thì hãy ngoan ngoãn chuyển lời cho ta.
- Sau khi trở về, nhớ chuyển lời giúp ta.
Lý Thất Dạ nhìn Mộc Thiếu Thần, nói chậm:
- Ta muốn đi lên Đế Thống Giới, nếu như Mộc gia các ngươi thức thời thì hãy ngoan ngoãn làm người. Bằng không thì ta sẽ tiêu diệt Mộc gia của các ngươi.
- Ngươi... ngươi....
Mộc Thiếu Thần sợ hãi hai chân mềm nhũn, run lên cầm cập, rít gào rằng:
- Ngươi... ngươi muốn tuyên chiến với Mộc gia của ta sao.
- Đúng, ngươi nói không sai, ta đang tuyên chiến với Mộc gia của ngươi đấy.
Lý Thất Dạ cười dịu dàng, nói rằng:

- Nhớ kỹ, nhất định phải chuyển lời của ta! Đệ nhất hung nhân ta muốn tuyên chiến với Mộc gia các ngươi.
Tất cả mọi người rung động nhìn cảnh này. Ở Vạn Thống Giới, có vô số đạo thống nhắc tới Mộc gia là biến sắc. Dù sao thì đây cũng là thế gia mạnh nhất Đế Thống Giới, là một trong ba cự đầu Đế Thống Giới. Đừng nói là Vạn Thống Giới, ngay cả ở Đế Thống Giới thì cũng không nhiều đạo thống dám chọc tới.
Bây giờ đệ nhất hung nhân muốn tuyên chiến với Mộc gia, cách làm hết sức bá đạo.
- Ngươi...
Nhất thời, Mộc Thiếu Thần nói không ra lời, toàn thân run rẩy. Lúc này hắn biết cái chết đang cách mình rất gần.
- Đi thôi, đã tới lúc ra đi rồi.
Lý Thất Dạ cười nhạt, đưa tay điểm nhẹ.
"Tách" Lý Thất Dạ đưa tay điểm nhẹ, một đốm lửa rơi lên người Mộc Thiếu Thần, lập tức dính chặt Mộc Thiếu Thần.
Đây chỉ là một tí xíu hoa lửa mà thôi, thoạt nhìn rất nhỏ bé, thậm chí có thể thổi tắt nó một cách nhẹ nhõm.
Khi hoa lửa rớt xuống, Mộc Thiếu Thần không phải không giãy dụa. Hắn nhanh chóng lui về phía sau, chớp mắt biến hóa mấy chục loại bộ pháp.
Không thể không thừa nhận Mộc Thiếu Thần rất bác học, mấy chục loại bộ pháp này bao gồm các loại bộ pháp của các đạo thống lớn, hon nữa mỗi loại bộ pháp đều vô đối thiên hạ.
Thế nhưng cho dù tốc độ của hắn nhanh mấy, cho dù bộ pháp của hắn vô đối thiên hạ thì cũng không thể thay đổi được gì. Thực lực hai bên cách nhau quá xa, chỉ cần Lý Thất Dạ muốn tính mạng của hắn, cho dù bộ pháp của hắn lợi hại cách mấy, vô đối thiên hạ cách mấy thì cũng không thể thay đổi được gì cả.
Đốm lửa này vẫn rơi lên trên người hắn. Chút hoa lửa này khi rớt lên trên người hắn thì không có kêu "bùng" rồi thiêu cháy thân thể của hắn, cũng không có bắt lửa trên thân thể của hắn.
Hoa lửa không mạnh mẽ, chỉ là một chút xíu ánh lửa mà thôi. Thậm chí ngươi chỉ cần giơ tay đập một cái thì có thể dập tắt được nó.
Thế nhưng sự thật lại không phải như vậy. Khi hỏa lửa rơi lên người hắn thì như một đốm lửa nhỏ rơi lên tờ giấy. Tuy rằng hoa lửa không đốt cháy tờ giấy này, cũng không có khói xanh bốc lên, thế nhưng thực sự thì hoa lửa đang thiêu đốt tờ giấy.
Chỉ có điều là thiêu đốt bên trong. Giống như một tờ giấy trắng, sau khi bị đốm lửa rơi trúng thì biến thành màu xám. Tuy rằng không nhìn thấy nó bị thiêu đốt, thế nhưng tờ giấy đã bắt đầu biến thành tro, thế nhưng nó vẫn duy trì hình dạng của tờ giấy.
-----o0o-----
Chương 3569: Không Có Gì Là Bất Tử Hết
Cho nên khi đốm lửa rơi lên người Mộc Thiếu Thần, tuy không nhìn thấy lửa thiêu đốt, cũng không nhìn thấy khói xanh bốc lên, thế nhưng lúc này màu da của hắn đã bắt đầu biến thành màu xám.
Lấy hoa lửa làm điểm xuất phát, màu xám lan tràn khắp thân thể của hắn, cũng có nghĩa nơi bị biến thành màu xám là nơi bị hoa lửa đốt cháy.
Kinh khủng hơn là, nó không chỉ đốt cháy da dẻ của Mộc Thiếu Thần mà đồng thời còn đốt luôn cả cơ thịt, gân cốt, huyết khí... Chỉ cần là chỗ bị màu xám lan tới thì cũng có nghĩa tất cả mọi thứ ở nơi đó đều bị đốt cháy sạch, bao gồm cả chân khí.
- A...
Tiếng hét thảm vang thê lương, Mộc Thiếu Thần đau đớn khó nhịn, đưa tay đập lên hoa lửa trên người.
Thế nhưng khi hắn đập lên hoa lửa thì chỉ thấy tro bụi bay lên, chỗ bị đốt chay biến thành tro bụi, bay phấp phới trong không trung.
Cũng giống như một tờ giấy, ngươi đưa tay đập vào chỗ bị đốt cháy thì nó sẽ biến thành tro bụi tung bay lên trời.
Điều này hù Mộc Thiếu Thần mất hồn mất vía. Lúc này tuy hắn đau đến mức không muốn sống nữa, thế nhưng hắn lại không dám tiếp tục đưa tay đập tắt hoa lửa trên người nữa.
Bởi vì cũng giống như thân thể bị hủy diệt. Nếu như thân thể của hắn bị người khác đánh nát, bằng thực lực của hắn, bằng nội tình của Mộc gia, dù bị thương nặng tới đâu thì cũng có thể tái tạo lại thân thể.
Thế nhưng với thủ đoạn của Lý Thất Dạ thì khác. Một khi bị đốt cháy thì thân thể sẽ hoàn toàn bị thiêu hủy, hắn không thể trọng tố thân thể đã biến thành tro bụi.
- A...
Tiếng hét thảm thê lương của Mộc Thiếu Thần vang khắp thiên địa, khiến người ta không rét mà run.
Nhìn thấy Mộc Thiếu Thần kêu thảm thiết như vậy, không ít người rùng mình, bởi vì thủ đoạn này quá khủng bố. Đồng thời khiến mọi người xuýt xoa rằng, nhớ khi trước Mộc Thiếu Thần uy phong như thế nào, ngông cuồng tự đại như thế nào, thế nhưng ngày hôm nay lại chạy không khỏi chết.
- Không...
Lúc này, toàn thân Mộc Thiếu Thần bị đốt thành màu tro, hoa lửa bắt đầu đốt tới mi tâm của hắn. Đây là đang đốt tới chân mệnh của hắn, hắn biết chuyện này có ý nghĩa như thế nào.
- A...
Khi hoa lửa đốt tới chân mệnh thì tiếng kêu la của Mộc Thiếu Thần vô cùng thảm thiết, khiến cho cõi lòng người ta tan nát.
"Vù..." Khi chân mệnh của Mộc Thiếu Thần bị đốt cháy thì chân mệnh của hắn tuôn trào ánh sáng lấp lánh, ánh sáng lấp lánh này lập tức phóng thẳng lên bầu trời.
Khi ánh sáng lấp lánh này phóng thẳng lên bầu trời thì chỉ nghe "vù" một cái, ánh sáng tạo thành một cánh cửa trên bầu trời, phù văn cuồn cuộn, đạo văn lưu chuyển. Chỉ nghe "cót két", giống như một cánh cửa vô cùng nặng nề mở ra.
Khi âm thanh này vang lên, tất cả mọi người nhìn thấy trên bầu trời xuất hiện một khung cảnh, sơn hà tráng lệ chìm nổi, sức mạnh mênh mông cuồn cuộn, giống hệt như là tiên cảnh.
- Mộc gia...
Nhìn thấy khung cảnh trên bầu trời, tất cả mọi người biết nó là gì.
- Đó là gì...
Cũng có người không hiểu.
- Mộc gia để lại thủ đoạn trên người Mộc Thiếu Thần. Khi Mộc Thiếu Thần thật sự kề cận cái chết thì Mộc gia sẽ đón hắn trở về.
Có lão tổ đạo thống nói.
Đương nhiên, ngay cả với Mộc gia thì đón một người từ Vạn Thống Giới về Đế Thống Giới cũng cần tiêu hao rất lớn. Cũng chính vì vậy, không phải bước ngoặc sinh tử thì Mộc gia sẽ không đón Mộc Thiếu Thần quay về.
"Vù" Cánh cửa trên bầu trời bắn xuống một tia sáng, ánh sáng như ánh mặt trời chiếu sáng khắp mọi nơi, chiếu lên trên người Mộc Thiếu Thần.
Được ánh sáng khóa chặt, Mộc Thiếu Thần bị kéo lên trên trời, bị kéo vào trong cánh cửa, biến mất không còn tăm hơi. Sau đó chỉ nghe "tách" một tiếng, cánh cửa vỡ tan, biến mất không còn tăm hơi, giống như không có chuyện gì xảy ra cả.
- Cuối cùng sẽ ra sao đây?
Nhất thời, tất cả mọi người chỉ biết trơ mắt nhìn. Mọi người không biết Mộc Thiếu Thần sống hay chết, không biết Mộc gia có cứu hắn được hay không.
- A...
Mộc gia Đế Thống Giới, tiếng kêu đau đớn thảm thiết của Mộc Thiếu Thần vang khắp thiên địa, kinh động tất cả mọi người ở Mộc gia.
- Thần nhi...
Có người ở Mộc gia bi thiết kêu lên.
- Không...
Lúc này, Mộc Thiếu Thần kêu lên thê thảm, chân mệnh của hắn sắp sửa bị đốt hết rồi.
Thế nhưng lúc này lão tổ Mộc gia không kịp ra tay. Trên thực tế, cho dù lão tổ Mộc gia có ra tay thì cũng không cứu được hắn, bởi vì bọn họ vốn không thể phá được thủ đoạn của Lý Thất Dạ.
- Không hay...
Lúc này, chư vị lão tổ Mộc gia kinh hãi, bởi vì một hồn mà Mộc Thiếu Thần giấu trong Mộc gia bị cảm nhiễm, cũng bắt đầu bốc cháy.
Phải biết rằng Mộc gia sợ Mộc Thiếu Thần ra ngoài gây chuyện, bị người ta giết chết, cho nên mới dùng bất tử thuật rút ra một hồn của hắn, cất giữ ở Mộc gia. Cho dù Mộc Thiếu Thần ở bên ngoài bị người ta phá hủy chân mệnh, nhưng chỉ cần một hồn này vẫn còn thì hắn sẽ có cơ hội sống tiếp.
Một hồn của Mộc Thiếu Thần rõ ràng giấu ở nơi an toàn nhất Mộc gia, thế nhưng lúc này như bị cảm nhiễm, bắt đầu bùng cháy.
- Không...
Mộc Thiếu Thần hét lên, hắn biết cái chết đang tới.
- Hắn... hắn... hắn muốn... hắn muốn tiêu diệt Mộc gia chúng ta...
Khi sắp chết, Mộc Thiếu Thần không quên nói câu nói này. Hắn không phải vì mình, mà là vì gia tộc của mình. Hắn đang cảnh báo Mộc gia.
- Là ai...
Lão tổ Mộc gia gào lớn.
- Đệ nhất hung nhân...
Ngay thời khắc cuối cùng, Mộc Thiếu Thần gào lên. Sau đó tiếng "phốc" vang lên, một hồn của hắn cuối cùng cũng bị đốt hết.
Cuối cùng Mộc Thiếu Thần hóa thành một đống tro xám, toàn bộ Mộc gia yên ắng.
Trong thời gian ngắn, trên dưới Mộc gia lạnh lẽo như băng. Bọn họ không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì.
Thế nhưng trong lời cảnh báo ngay thời khắc cuối cùng của Mộc Thiếu Thần, trên dưới Mộc gia biết rằng có chuyện lớn không ổn.
Tuy rằng Mộc gia đưa Mộc Thiếu Thần xuống Vạn Thống Giới để tị nạn, đồng thời mượn cơ hội này để mài giũa Mộc Thiếu Thần.
Thế nhưng, tuy nói là mài giũa, nhưng Mộc gia cũng phái người đi theo. Trong đó, mạnh nhất chính là Liệt Thiên Cuồng Hủy. Một vị bất hủ như Liệt Thiên Cuồng Hủy, đừng nói là ở Vạn Thống Giới mà ngay ở Đế Thống Giới thì cũng là một đại nhân vật.
Có thể nói, dựa vào uy danh của Mộc gia, ở Vạn Thống Giới sẽ không ai dám gây khó khăn cho Mộc Thiếu Thần. Huống chi còn có Liệt Thiên Cuồng Hủy đi theo hộ đạo.
Thế nhưng Liệt Thiên Cuồng Hủy không theo trở lại, mọi người biết hắn đã gặp chuyện gì rồi.
-----o0o-----
Chương 3570: Ôm Người Đẹp Vào Lòng (Thượng)
Kinh khủng hơn là, kẻ địch lại có thủ đoạn nghịch thiên có thể phá giải bất tử thuật của Mộc gia. Theo cái nhìn của Mộc gia, chỉ cần một hồn của Mộc Thiếu Thần còn được cất giữ ở Mộc gia thì hắn tuyệt đối sẽ không chết.
Thế nhưng bây giờ Mộc Thiếu Thần chết rồi, một hồn cất ở nơi an toàn nhất của Mộc gia cũng bị thiêu hủy.
Thế gian này, có ai có thể phá giải bất tử thuật của Mộc gia chứ? Mộc gia bọn họ thật sự không nghĩ ra.
Hiện tại kẻ địch không chỉ giết chết Mộc Thiếu Thần, mà còn dễ dàng phá giải bất tử thuật của Mộc gia nữa.
Vào lúc này, lão tổ Mộc gia nhận ra rằng, Mộc gia gặp phải cường địch!
- Đi, lập tức thông báo cho Chân Đế, xin Chân Đế về phủ, có kẻ địch muốn gây bất lợi cho Mộc gia.
Một lát sau, lão tổ Mộc gia hoàn hồn, biết có cường địch tới, vì vậy phái người đi mời đại công tử.
Đại công tử Mộc gia, cũng chính là đại ca của Mộc Thiếu Thần, hiện nay đã là một vị Chân Đế nổi tiếng Đế Thống Giới!
- Thần nhi...
Sau khi hoàn hồn,

1 2 3 ... 16 »