LXVI ( Chương 3251-3300 )

Tùy Chỉnh

Chương 3367: Thần Hỏa Cuồng Bạo Đan (Hạ)
Nói tới đây, Lý Thất Dạ mỉm cười, chầm chậm nhìn tất cả mọi người có mặt ở nơi này, nói rằng:
- Cuồng Đình đạo thống cũng được, ma giáo cũng được, ta chính là ta, ta chính là Lý Thất Dạ. Các ngươi cảm thấy ta là ma vương cũng được, cảm thấy ta là cuồng đồ cũng không sao. Ta là gì, không cần người khác phải thừa nhận. Đạo lý của ta rất đơn giản, kẻ nào cản ta thì giết không tha, bất kể là ai thì cũng vậy! Ngay cả con trời cũng không khác.
Lý Thất Dạ nói vậy để mọi người hai mặt nhìn nhau. Người khác gọi hắn là ma đầu, nhưng thái độ của hắn lại hờ hững, cực kỳ khí phách.
- Khẩu khí thật lớn.
Hoàng đế Vạn Thọ quốc cười lớn, lớn tiếng quát:
- Ngay cả Vạn Thống Giới cản trước mặt ngươi thì ngươi cũng giết không tha hay sao? Ngươi muốn đối đầu với toàn bộ Vạn Thống Giới hay sao?
Rất hiển nhiên, lời nói này của hoàng đế Vạn Thọ quốc rất mưu mẹo, muốn biến Lý Thất Dạ trở thành kẻ thù với Vạn Thống Giới.
- Chỉ là Vạn Thống Giới mà thôi, sao đủ thành đạo?
Lý Thất Dạ hờ hững như mây gió, nói rằng:
- Cho dù Tam Tiên Giới cản trước mặt ta thì ta cũng giết không tha! Khắp thế gian này, không sợ đối đầu với ai cả!
Câu nói này vô cùng bá đạo, để mọi người rít lạnh. Ngay cả Dương Minh tán nhân cũng nhìn chằm chằm Lý Thất Dạ.
- Nói khoác không biết ngượng ---
Lý Thất Dạ không điếm xỉa tới âm mưu thủ đoạn khiến cho hoàng đế Vạn Thọ quốc hết chiêu.
- Khẩu khí thật lớn, ta trái lại rất muốn lĩnh giáo nhà ngươi có mấy phần bản lĩnh.
Lý Thất Dạ vừa dứt lời, Hồi Xuân công tử hét lớn, đứng dậy khiêu chiến Lý Thất Dạ.
- Chỉ bằng người?
Lý Thất Dạ ngồi cao trên ngai vàng nhìn hắn.
- Không sai ---
Bị Lý Thất Dạ miệt thị như vậy, Hồi Xuân công tử đỏ mặt. "Cheng", hắn rút trường kiếm ra khỏi vỏ, chỉa thẳng vào Lý Thất Dạ, quát lớn:
- Có dám bước ra quyết sinh tử hay không!
Trường kiếm trong tay Hồi Xuân công tử gợn sóng lấp lánh, giống như nước xuân trong suốt, hàn khí khiếp người, vô cùng sắc bén. Thanh trường kiếm này của hắn có tên là Hồi Xuân Kiếm, là một kiện báu vật của Vạn Thọ quốc, là do một vị Chân Đế của Vạn Thọ quốc để lại, uy lực tuyệt luân.
Nhìn thấy Hồi Xuân công tử khiêu chiến Lý Thất Dạ, tất cả mọi người nín thở. Hồi Xuân công tử là nhân vật đứng đầu lớp trẻ ở Trường Sinh đạo thống, ghi tên tam công tử, sắp sửa vấn đỉnh Chân Đế, thực lực mạnh mẽ. Còn về thủ tịch đại đệ tử Lý Thất Dạ thì không ai biết hắn sâu cạn như thế nào.
- Tác thành ngươi.
Lý Thất Dạ tùy tiện vung tay, chỉ nghe một tiếng "cheng", một thanh thiết kiếm xuất hiện trong tay. Đây là một thanh thiết kiếm hết sức bình thường, chỉ là một thanh thiết kiếm mà mọi đệ tử bình thường đều có.
- Ra tay đi.
Lý Thất Dạ vẫn ngồi trên ngai vàng, tùy ý đưa thẳng thiết kiếm, nói rằng.
Lý Thất Dạ tay cầm thiết kiếm, thái độ vô cùng hờ hững. Thái độ này trong mắt Hồi Xuân công tử là một loại sỉ nhục, hắn hét lên điên cuồng:
- Giết ---
"Keng" tiếng kiếm ngân vang. Chỉ thấy kiếm của Hồi Xuân công tử hóa thành hàn quang phóng lên trời, như triều xuân vỗ trời, mênh mông cuồn cuộn. Chỉ nghe một cái "vù", khi hàn quang lao tới chân trời thì một vòng kiếm luân chém xuống, chém đứt núi non, phá nát đàn núi. Khi chiêu kiếm luân này chém xuống, mặt đất lung lay. Uy thế của chiêu kiếm này đủ để chém nứt đại địa.
"Rầm"
Thế nhưng khi chiêu kiếm dữ dội này chém xuống thì lại bị thiết kiếm trong tay Lý Thất Dạ ngăn lại.
- Tiểu đạo mà thôi.
Lý Thất Dạ cười nhạt, tùy ý vung thiết kiếm. "Rầm" một tiếng, chiêu kiếm tựa như kiếm trời bị thiết kiếm đánh lui.
- Giết ---
Hồi Xuân công tử phẫn nộ cực điểm, Hồi Xuân Kiếm trong tay hắn chợt như cuồng phong bão táp. Trong giây lát, ánh kiếm nhiều vô cùng vô tận giống như nước sông Đại Đồng không ngừng trút xuống, muốn nhấn chìm Lý Thất Dạ.
Tiếng kiếm đâm "keng, keng, keng" không ngừng vang lên tai, hoa lửa tung tóe, ánh kiếm tầng tầng.
Cho dù Hồi Xuân công tử ánh kiếm ngợp trời, mỗi một chiêu kiếm đều muốn dồn Lý Thất Dạ vào chỗ chết. Thế nhưng Lý Thất Dạ chỉ quét nhẹ thiết kiếm trong tay, hời hợt hóa giải kiếm thế của Hồi Xuân công tử.
Như vậy không phải là vì kiếm thế của Hồi Xuân công tử không đủ mạnh, cũng không phải kiếm thế của Hồi Xuân công tử không đủ ảo diệu. Trái lại, kiếm thế của Hồi Xuân công tử huyền ảo muôn phần. Thế nhưng mỗi lần đều bị Lý Thất Dạ đánh trúng điểm yếu, một đòn đánh tan, giống như rắn độc, lần nào cũng bị đánh trúng bảy thốn.
"Ầm" Thiết kiếm của Lý Thất Dạ lại đánh tan kiếm thế của Hồi Xuân công tử. Một kiếm đánh xuống, lập tức bức lui Hồi Xuân công tử.
Sắc mặt Hồi Xuân công tử hết sức khó coi, kiếm thức của hắn dù mạnh mẽ cách mấy thì cũng bị Lý Thất Dạ hóa giải.
- Được lắm, để ta xem ngươi có thể phá giải kiếm thức được bao lâu.
Hồi Xuân công tử cười giận dữ, lấy ra một hộp gấm, thần thái nghiêm túc.
Khi hộp gấm mở ra, mùi thuốc xông vào mũi. Chỉ thấy bên trong hộp gấm đựng một viên đan dược to bằng trứng bồ câu. Đan dược này đỏ rực như lửa, thậm chí là nhìn y hệt như một ngọn lửa đang nhảy nhót.
- Thần Hỏa Cuồng Bạo Đan.
Nhìn thấy viên đan dược này, ngay cả Dương Minh tán nhân cũng kinh ngạc.
- Thần Hỏa Cuồng Bạo Đan!
Nghe cái tên này, chưởng môn trưởng lão của những đại giáo cương quốc có mặt ở đây đều giật mình.
- Đây chính là bất thế bảo đan của Vạn Thọ quốc, cực kỳ hiếm thấy, có thể làm công lực tăng vọt.
Có một trưởng lão thế gia ngơ ngác.
Trong khi mọi người giật mình, chỉ thấy Hồi Xuân công tử nuốt Thần Hỏa Cuồng Bạo Đan to bằng trứng bồ câu vào bụng.
"Đùng ---"
Sau khi Hồi Xuân công tử nuốt Thần Hỏa Cuồng Bạo Đan thì toàn thân hắn dâng trào liệt diễm, nhìn trông giống hệt Hỏa Thần. Nháy mắt, liệt diễm trên người hắn vụt lên trời, giống như núi lửa hoạt động, hỏa diễm bao phủ thiên địa, tựa như muốn hủy diệt tất cả mọi thứ.
Chỉ nghe "vù", một mệnh cung trong mười hai mệnh cung trên đỉnh đầu Hồi Xuân bị thắp sáng, mười một mệnh cung còn lại thì vẫn ảm đạm như cũ, khí tức trên người hắn trở nên khác hẳn mọi người.
Lúc này trên người Hồi Xuân công tử lan tỏa một loại khí tức bàng bạc, loại khí tức bàng bạc này dường như hơn hẳn cửu thiên thập địa, dường như càn khôn do nó nắm giữ, giống như một vị Chân Đế vậy. Thế nhưng loại khí tức này lại không hẳn là khí tức của Chân Đế, nó không thuần túy như khí tức của Chân Đế, cũng không có nội tình của Chân Đế, thế nhưng nó vẫn thần thánh mạnh mẽ.
- Tuy không phải là Chân Đế thế nhưng lại có thực lực của cấp độ này.
---------------
-----o0o-----
Chương 3368: Thiên Nộ Nhất Kiếm
Có lão tổ từng gặp Chân Đế giật mình nói rằng:
- Hắn cưỡng chế nâng thực lực của mình lên tới Chân Đế một mệnh cung. Tuy rằng đạo hạnh không thay đổi thế nhưng lại có được sức mạnh của Chân Đế.
- Thần Hỏa Cuồng Bạo Đan quá kinh khủng. Ăn viên thuốc này vào thì có thể khiến cho sức mạnh tăng lên điên cuồng, chẳng trách nó lại trở thành vô thượng bảo đan của Vạn Thọ quốc.
Có trưởng lão thế gia rùng mình.
Thần Hỏa Cuồng Bạo Đan là bảo đan vô song mà Vạn Thọ quốc lấy làm kiêu ngạo. Viên thuốc này có thể khiến thực lực của người dùng tăng vọt. Tuy rằng sau khi sử dụng viên thuốc này sẽ để lại di chứng, thế nhưng vì nó quá bá đạo, có thể trong nháy mắt khiến thực lực của người dùng tăng lên mấy cấp độ, vì vậy có rất nhiều người khao khát bảo đan này.
Thế nhưng Vạn Thọ quốc cũng rất khó khăn mới luyện được đan này, vì vậy nó vô cùng quý giá, rất ít người có được.
"Vù"
Lúc này Hồi Xuân Kiếm trong tay Hồi Xuân công tử bùng nổ nhiều màu ánh sáng. Trong nháy mắt Hồi Xuân Kiếm xuất hiện từng vòng ánh kiếm một. Mỗi vòng ánh kiếm như mở ra một thế giới, bên trong thế giới này có một bóng người, bóng người này cực kỳ vĩ đại.
Đây là một vị Chân Đế, nắm giữ sức mạnh vô địch thế gian, sức mạnh có thể trấn áp vạn vực. Đây chính là sức mạnh thật sự của Hồi Xuân Kiếm. Nó chính là kiếm của Chân Đế. Lúc này cuối cùng nó cũng bùng nổ sức mạnh mạnh mẽ nhất của mình. Lúc bình thường Hồi Xuân công tử không thể điều khiển sức mạnh này, thế nhưng hiện tại thực lực của hắn tăng vọt nên đã khác.
- Chịu chết đi!
Trong nháy mắt, lòng tin của Hồi Xuân công tử bành trướng chưa từng có. Hắn cảm thấy mình như là một vị Chân Đế giáng thế, nắm giữ sức mạnh ngự trị bát phương.
"Leng keng"
Trong nháy mắt, ánh sáng của Hồi Xuân Kiếm hội tụ lại với nhau. Trong nháy mắt này, tất cả kiếm đạo trong thiên địa ngưng tụ thành một cây kiếm trời. Cuối cùng chỉ nghe một cái "oanh" thật lớn, trường kiếm hóa thành một cây cự kiếm dâng trào liệt diễm. Khi cây cự kiếm kình thiên này dựng đứng thì có lôi điện chớp nháy.
Cây cự kiếm này tựa như có thể chọc thủng bầu trời, tựa như nó chính là thanh kiếm trừng phạt thượng thiên giáng xuống, nó mang theo sức mạnh của thượng thiên, có thể chém giết mọi yêu ma quỷ quái!
- Thiên Nộ Nhất Kiếm! Quá mạnh rồi, không ngờ Hồi Xuân công tử lại sử dụng tới chiêu kiếm này. Đây là chiêu kiếm mà Chân Đế Vạn Thọ quốc chuyên dụng.
Nhìn thấy chiêu kiếm này, có lão tổ đại giáo giật mình.
- Thiên Nộ Nhất Kiếm ---
Nhìn thấy chiêu kiếm này, rất nhiều đại nhân vật biến sắc, bọn họ cũng nghe qua uy danh của chiêu kiếm này.
Thiên Nộ Nhất Kiếm là kiếm thức do một vị Chân Đế của Vạn Thọ quốc sáng chế. Kiếm này nắm giữ sức mạnh thiên nộ, một loại sức mạnh hết sức cấm kỵ. Sức mạnh của chiêu kiếm này có thể chém giết kẻ địch có cảnh giới cao hơn mình.
Thế nhưng chiêu kiếm này rất khó thi triển. Các đời lão tổ Vạn Thọ quốc cho rằng chỉ có Chân Đế mới có tư cách thi triển chiêu kiếm này. Hiện tại Hồi Xuân công tử lại thi triển được, thử hỏi mọi người sao mà không chấn động được chứ.
- Bàng môn tả đạo, giết không tha!
Hồi Xuân công tử hét điên cuồng, nộ kiếm chém thẳng xuống, vô cùng dữ dội.
Chỉ nghe một tiếng "oanh". Dưới chiêu kiếm này, ngay cả hư không cũng đổ nát. Khủng khiếp nhất là hư không để lại vết cháy xém. Ngay cả không gian cũng bị thiêu cháy, có thể tưởng tượng được chiêu kiếm này khủng khiếp như thế nào.
Tất cả mọi người có mặt ở đây, cho dù có là Chân Thần đăng thiên đi chăng nữa thì khi nhìn thấy chiêu kiếm này thì cũng biến sắc. Ngay cả Dương Minh tán nhân khi nhìn thấy chiêu kiếm này, ánh mắt cũng nghiêm túc hẳn.

"Vù"
Đối mặt với chiêu kiếm bá đạo như vậy, Lý Thất Dạ chỉ tiện tay vung thiết kiếm.
"Cheng"
Thiết kiếm ngăn cản chiêu kiếm cuồng bạo này lại. Thế nhưng dù sao nó cũng chỉ là thiết kiếm, cho dù nó đâm trúng chỗ yếu hại của Thiên Nộ Nhất Kiếm thì cũng không hề ăn thua.
- Sức mạnh quá chênh lệch.
Nhìn thấy thiết kiếm của Lý Thất Dạ mặc dù đâm trúng chỗ yếu hại của Thiên Nộ Nhất Kiếm nhưng lại không hề có tác dụng. Có lão tổ biết, dưới sức mạnh tuyệt đối thì mọi kỹ xảo đều không có tác dụng, đều sẽ bị sức mạnh tuyệt đối trấn áp.
"Ầm"
Thiết kiếm dù sao cũng là thiết kiếm, không thể chịu đựng nổi sức mạnh của Thiên Nộ Nhất Kiếm. Cả thanh kiếm đổ nát, hóa thành vô số bụi thiết.
"Đùng ---"
Sau khi Thiên Nộ Nhất Kiếm đánh nát thiết kiếm thì kiếm thế không ngừng mà trái lại còn bành trướng, mang theo sức mạnh hủy diệt hủy thiên diệt địa chém tới Lý Thất Dạ. Khi chiêu kiếm cuồng bá này còn chưa chém tới Lý Thất Dạ thì chỉ nghe "răng rắc", không gian xung quanh Lý Thất Dạ sụp đổ. Tựa như chiêu kiếm cuồng bá này còn chưa chém tới thì Lý Thất Dạ đã bị nghiền thành thịt vụn.
- Cẩn thận ---
Nhìn thấy Thiên Nộ Nhất Kiếm chém xuống, không gian xung quanh Lý Thất Dạ sụp đổ, bọn người Mục Nhã Lan cả kinh, quát lớn lên.
"Vèo"
Ánh kiếm bùng nổ. Ngay khi chiêu kiếm chém lên trên người Lý Thất Dạ thì chỉ thấy Lý Thất Dạ lật tay, một ngọn cỏ xuất hiện. Ngọn cỏ này lập tức bùng nổ vô tận ánh kiếm.
Chỉ trong nháy mắt, ngọn cỏ nhỏ này hóa thành một cây cự kiếm kình thiên. Cây cự kiếm này to lớn quá sức tưởng tượng, chiếm cứ toàn bộ không gian, giống hệt như một Thải Dược Phong khác, đâm sâu vào trong thiên vũ. Khi cây cự kiếm này đâm vào thiên vũ thì nhật nguyệt ra vào nó, tinh hà vờn quanh nó.
Khi thanh Tinh Hà Cự Kiếm này xuất hiện, chỉ nghe "ầm", chỉ cần gió phát ra từ kiếm thôi thì cũng đủ chặn lại Thiên Nộ Nhất Kiếm của Hồi Xuân công tử.
Mặc dù Thiên Nộ Nhất Kiếm của Hồi Xuân công tử rất lớn, thế nhưng đem so với Tinh Hà Cự Kiếm thì nó chỉ như một ngọn cỏ nhỏ mọc trên Thải Dược Phong mà thôi.
Trong nháy mắt, Lý Thất Dạ tiện tay vung Tinh Hà Cự Kiếm. Chỉ nghe "ầm", Thiên Nộ Nhất Kiếm vỡ nát, thần hỏa dập tắt ngay lập tức. Chỉ nghe tiếng "peng" giòn giã, Hồi Xuân Kiếm lập tức tan nát.
Đây chính là kiếm của Chân Đế, vô cùng mạnh mẽ. Thế nhưng vẫn bị chiêu kiếm này phá nát.
Hồi Xuân công tử thì bị chiêu kiếm này đánh bay ra ngoài. Chỉ nghe "ầm, ầm, ầm" thân thể của hắn đâm thủng từng ngọn núi một, máu tươi nhuộm đỏ từng ngọn núi một, đỏ lòe chói mắt.
Trên những ngọn núi bị đâm thủng không chỉ có máu tươi đỏ lòe mà còn có thịt nát vắt trên loạn thạch.
Thảo Kiếm Kích Tiên Thức Thuật! Chiêu kiếm này chỉ là một kiếm thức Lý Thất Dạ tùy tiện sử dụng, thế nhưng lại vô cùng uy lực, có thể đồ thần trảm đế. Dưới chiêu thức này, Hồi Xuân công tử không đỡ nổi một đòn.
---------------
-----o0o-----
Chương 3369: Đan Đạo Của Phong Tiếu Trần (Thượng)
Trong giây lát, thiên địa yên tĩnh, tất cả mọi người ngơ ngác nhìn cảnh tượng này. Mọi người chưa ai hoàn hồn kịp, im lặng một hồi lâu.
Rất nhiều người chấn động, Hồi Xuân công tử chính là một trong tam công tử. Hồi Xuân công tử là thiên tài tuyệt thế. Hiện tại còn uống "Thần Hỏa Cuồng Bạo Đan", thế mà vẫn không phải là đối thủ của Lý Thất Dạ.
- Ứng cử viên cho tam công tử mới đã ra đời.
Có người hoàn hồn, thì thào rằng.
Trong nhất thời, mọi người nhìn nhau. Lý Thất Dạ đánh bại Hồi Xuân công tử, vì vậy hắn hiển nhiên có tư cách ghi tên tam công tử.
- Quá yếu.
Lý Thất Dạ ngồi cao trên ngai vàng, hời hợt nói rằng, thái độ bình thản.
Mọi người rít lạnh. Không phải Hồi Xuân công tử quá yếu mà là Lý Thất Dạ quá mạnh. Lúc này mọi người đã biết, thủ tịch đại đệ tử Lý Thất Dạ không phải kẻ yếu. Hắn không trở thành thủ tịch đại đệ tử nhờ may mắn, mà là có thực lực.
Khi Hồi Xuân công tử bị khiêng trở lại thì hắn đã máu thịt lẫn lộn, thoi thóp sắp chết. Lúc này hắn không chỉ trọng thương thân xác mà ngay cả chân mệnh cũng sụp đổ, nhìn qua là biết không thể sống tiếp. Bị trọng thương như vậy, cho dù dược đạo của Vạn Thọ quốc kinh thiên cách mấy thì cũng không thể cứu nổi.
Mặc dù Vạn Thọ quốc đủ sức tái tạo thân thể của Hồi Xuân công tử, thế nhưng chân mệnh của hắn đã tan nát, Vạn Thọ quốc không có cách nào tái tạo được. Trong thế gian này, người có thể tái tạo chân mệnh ít ỏi không nhiều.
Cho dù Vạn Thọ quốc dốc hết sức của, cho dù Vạn Thọ quốc thật sự có thủ đoạn thông thiên tái tạo chân mệnh đã vỡ nát của Hồi Xuân công tử, thế nhưng cho dù Hồi Xuân công tử có được cứu sống thì cũng chỉ là một kẻ tàn phế mà thôi.
Thế gian này không có ai có thể tái tạo chân mệnh đã đổ nát trở lại trạng thái hoàn hảo cả. Nếu như thật sự có người như vậy thì hắn cũng không ở lại Vạn Thống Giới mà đã được người khác đón lên Tiên Thống Giới rồi.
- Xuân nhi ---
Nhìn thấy tình trạng thảm hại của Hồi Xuân công tử, hoàng đế Vạn Thọ quốc hét lớn.
- Tiểu súc sinh, ta liều mạng với ngươi ---
Nhìn thấy Hồi Xuân công tử không sống nổi nữa, hoàng đế Vạn Thọ quốc hét lên, muốn xông lên quyết sinh tử với Lý Thất Dạ.
Thế nhưng Hạo Chiến lão tổ ngăn cản hắn lại, không cho hắn tiến lên, gầm lên rằng:
- Bệ hạ, ngươi không phải là đối thủ của hắn!
Hạo Chiến lão tổ tinh mắt hơn hoàng đế Vạn Thọ quốc, hắn biết hoàng đế Vạn Thọ quốc đi lên chỉ chịu chết mà thôi.
Sau khi bị Hạo Chiến lão tổ cản lại, hoàng đế Vạn Thọ quốc vẫn phẫn nộ nhìn chằm chằm Lý Thất Dạ, hai mắt phun trào lửa giận, chỉ hận không thể xé xác Lý Thất Dạ thành từng mảnh.
- Lão tổ, mời ngài ra tay giết chết thằng súc sinh này.
Hai mắt hoàng đế Vạn Thọ quốc phun trào lửa giận, nói với Hạo Chiến lão tổ.
Hạo Chiến lão tổ hít sâu một hơi, đứng dậy, ánh mắt nghiêm túc, nhìn chằm chằm Lý Thất Dạ. Khi hắn chọn đứng theo phe Vạn Thọ quốc thì đã chuẩn bị tâm lý rằng đây là một hồi chiến tranh máu tanh, không ai có thể thoát khỏi.
- Lão hủ không biết tự lượng sức mình, nguyện lĩnh giáo cao chiêu của công tử.
Hạo Chiến lão tổ hít sâu một hơi, nét mặt nghiêm túc. Ngay cả Chân Thần đăng thiên sắp sửa vấn đỉnh bất hủ như hắn cũng cực kỳ cẩn thận, không dám bất cẩn. Bởi vì thực lực của Lý Thất Dạ đã vượt qua sức tưởng tượng của hắn.
- Thái Đại Vĩ, để ta cho ngươi lĩnh giáo cao chiêu là được, cần gì tới công tử ra tay.
Hạo Chiến lão tổ khiêu chiến, Lý Thất Dạ còn chưa nói thì Đan vương Phong Tiếu Trần đã đứng dậy.
- Phong huynh, không phải ta xem thường ngươi. Mặc dù đan đạo của ngươi vô địch, thế nhưng luận đạo hạnh thì ngươi kém ta nhiều.
Hạo Chiến lão tổ lắc đầu nói rằng:
- Vẫn là mời công tử ra tay.
- Ta biết chứ.
Đan vương Phong Tiếu Trần cười nhạt, nói rằng:
- Đánh một trận thì đã làm sao? Ngươi có thủ đoạn của ngươi, còn ta thì cũng có thần thông của ta!
"Oanh"
Phong Tiếu Trần vừa dứt lời thì hắn ôm lấy dược lô, dược lô này dâng trào lô hỏa, lô hỏa hừng hực, lại còn thuần thanh.
Thế nhưng đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là khi Phong Tiếu Trần ôm dược lô thì dược lô lan tỏa mùi thuốc. Trong nháy mắt, Phong Tiếu Trần giống như hòa làm một thể với dược lô. Đồng thời, Phong Tiếu Trần dường như trẻ ra mấy chục tuổi, mái tóc nhiễm sương đột nhiên trở nên đen óng, ngay cả khuôn mặt cũng có huyết khí hơn. Phong Tiếu Trần dường như hoàn lão hoàn đồng vậy.
- Phản lão hoàn đồng sao?
Nhìn Phong Tiếu Trần trẻ ra nhiều tuổi như vậy, mọi người kinh ngạc.
Dù sao trường sinh cũng là điều mà tất cả lão tổ đều hướng tới. Bây giờ nhìn thấy Phong Tiếu Trần phản lão hoàn đồng, mọi người ai cũng giật mình, rất nhiều lão tổ tim đập thình thịch.
- Phong huynh vì muốn quyết sinh tử với ta mà rút tuổi thọ của chính mình sao.
Nhìn thấy Phong Tiếu Trần trẻ ra không ít, Hạo Chiến lão tổ nói chậm.
- Cũng như ngươi nói, võ đạo của ta không bằng người, thế nhưng đan đạo của ta lại vô song. Ta rút ra trăm năm tuế nguyệt, dùng chút tuổi thọ này để đánh cược một lần.
Phong Tiếu Trần nói hờ hững.
Khi Phong Tiếu Trần rút ra hơn trăm năm tuổi thọ thì hắn trở nên khác hẳn. Hắn dường như gắn kết trăm năm tuổi thọ của mình vào giờ khắc này, để sức mạnh của hắn leo cao tới một trình độ hoàn toàn mới.
Chỉ nghe một tiếng "vù", chỉ thấy từng luồng ánh sáng lan tỏa. Ánh sáng này vô cùng óng ánh, vô cùng rực rỡ. Từng luồng ánh sáng đều tỏa ra hào quang của sinh mệnh, từng luồng ánh sáng đều tỏa ra hào quang của năm tháng, vô cùng bắt mắt. Đây là sức mạnh vô cùng thuần túy, tựa như có thể xé rách vạn thế, cắt dứt âm dương.
Nhìn thấy Phong Tiếu Trần chìm nổi trong tuế nguyệt. Mọi người có mặt ở nơi này đều nín thở, ngay cả nhân vật cấp bậc lão tổ cũng thấy lẫm liệt.
Gắn kết tuổi thọ, không phải ai cũng có thể làm được. Cho dù có người mạnh tới mức có thể gắn kết tuổi thọ thì cũng không dám sử dụng tùy tiện, nhất là những lão tổ tuổi tác đã cao, tuổi thọ một ngày cũng rất quý giá.
Thế nhưng Phong Tiếu Trần lại gắn kết trăm năm tuổi thọ, tiêu hao hết trăm năm tuổi thọ vào khoảnh khắc này, tác phẩm vô cùng khổng lồ. Làm như vậy là có nghĩa tuổi thọ của hắn bị rút ngắn.
Cách làm này, người trẻ tuổi không cảm nhận thấy gì, thế nhưng đối với những lão tổ như Phong Tiếu Trần thì đây là sự đánh đổi rất to lớn. Đối với bọn họ thì trăm năm tuổi thọ chính là thứ vô giá.
Thế nhưng hiện tại Phong Tiếu Trần lại dùng hời hợt, không tiếc hao tổn trăm năm tuổi thọ. Cách làm này khiến mọi người đau gan.
---------------
-----o0o-----
Chương 3370: Đan Đạo Của Phong Tiếu Trần (Hạ)
Đây chính là ưu thế lớn nhất của Phong Tiếu Trần. Hắn đan đạo vô song, Trường Sinh Đan mà hắn luyện chế là thứ mà nhiều người thèm muốn. Hắn tự tìm lại trăm năm tuổi thọ cho mình cũng không phải là chuyện khó.
- Được, ta chiến với Phong huynh một trận.
Nhìn thấy Phong Tiếu Trần gắn kết trăm năm tuế nguyệt, Hạo Chiến lão tổ cũng không dám khinh địch. Một bước bước lên trời, đi xuyên vào thiên vũ.
- Vậy thì chiến một trận!
Phong Tiếu Trần hét dài một tiếng, phóng thẳng lên trời. "Cheng", dược lô trong lòng của hắn phóng to như một ngọn núi lớn đập về phía Hạo Chiến lão tổ.
- Đến hay lắm.
Nhìn thấy Phong Tiếu Trần đánh tới, Hạo Chiến lão

1 2 3 ... 17 »