LX ( Chương 2951-3000 )

Tùy Chỉnh

* 9:35am 12-3-17*

Đế Bá
Yếm Bút Tiêu Sinh
Chương 3078: Tùy tay hái tiên trà
Cửu U Cuồng Ngao được gọi là một trong những học sinh thiên phú cao nhất Thiên Thần học viện, cũng là học sinh cuồng ngạo nhất. Thiên phú như Cửu U Cuồng Ngao cũng chỉ hái đến lá trà mười đạo, huống chi là lão sư vô danh như Lý Thất Dạ.
Hái lá trà mười đạo đã khó, hái ba, năm mảnh càng không thể nào. Đám người Túng Thiên thiếu chủ gài bẫy Lý Thất Dạ vì không cho hắn có hy vọng thắng.
Các học sinh nhìn nhau.
Có học sinh Đế Phủ hát đệm:
- Đúng rồi, lão sư cho chúng ta mở rộng tầm mắt đi, để được thấy phong thái vô địch tuyệt thế của lão sư.
Mặt ngoài nghe như học sinh Đế Phủ đang khen Lý Thất Dạ, nịnh hắn nhưng thật ra lòng dạ độc ác, không cho hắn dường lui, muố nđẩy hắn lên đống lửa nướng chín.
- Từ khi nào Thiên Thần học viện ra bao cỏ?
Lý Thất Dạ nhìn nhóm Túng Thiên thiếu chủ, cười lắc đầu nói:
- Ở thời đại nhóm Quy Phàm Cổ Thần khi nói chuyện không hợp sẽ đánh trước tính sau. Học sinh Thiên Thần học viện chinh chiến bát phương, từ khi nào biến thành bao cỏ chỉ biết giở trò khôn lõi?
Lý Thất Dạ hứng thú rã rời nói:
- Lá trà mười đạo bình thường không hái vậy.
Lý Thất Dạ không hề hứng thú với lá trà mười đạo.
Thấy Lý Thất Dạ không hứng thú đánh cuộc, Túng Thiên thiếu chủ không chịu bỏ qua:
- Lão sư muốn dừng tay sao?
Túng Thiên thiếu chủ cười khẩy nói:
- Ta nghĩ hái lá trà mười đạo không khó khăn với lão sư, xin lão sư ra tay đi, mọi người đều chờ được xem phong thái tuyệt thế của lão sư. Miễn lão sư hái được ba, năm mảnh lá trà mười đạo là học sinh sẽ quỳ rạp sát đất.
Túng Thiên thiếu chủ nói dễ nghe nhưng thật ra là odòn ép Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ nghe Túng Thiên thiếu chủ nói, lắc đầu nói:
- Cách cục quá nhỏ, chỉ có chút trình độ.
Lý Thất Dạ nhiều lần đùn đẩy, Lục Kiếm Thiểu Hoàng trước tiên gài bẫy hắn liền thiếu kiên nhẫn nói:
- Mới rồi lão sư đã nói sẽ chơi tới cùng, lão sư nói mà không dám làm sao?
Tư Tông Thần Tử hùa theo bỏ đá xuống giếng:
- Nếu lão sư không cược thì hãy khom người xin lỗi Túng Thiên huynh đi.
Bọn họ thấy Lý Thất Dạ cứ từ chối thì cho rằng hắn không dám cá.
Túng Thiên thiếu chủ lạnh lùng cười:
- Nếu lão sư không cược thì đã nợ ta một lời xin lỗi, là lão sư chính miệng nói chấp nhận bất cứ khiêu chiến gì.
Tục ngữ nói đúng, rèn sắt khi còn nóng, đã gài hàng Lý Thất Dạ thì không sợ trở mặt.
Nhìn đám người Túng Thiên thiếu chủ vênh váo, Lưu Kim Thắng không nhịn được cười khẩy nói:
- Lá trà mười đạo tầm thường cần gì lão sư ra tay, để lão già ta làm cho!
Nếu là lúc Lưu Kim Thắng trẻ tuổi đã sớm thiếu kiên nhẫn, lớn tuổi rồi lão mới trầm ổn lại. Nhưng thấy nhóm Túng Thiên thiếu chủ giở trò khôn vặt khiến Lưu Kim Thắng không nhịn được, cười nhạt bênh vực Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ cười phất tay nói:
- Kim Thắng, ngươi vẫn còn bệnh cũ. Lá trà mười đạo bình thường này Tố Dao tiện tay hái được, ngươi hãy yên phận dưỡng bệnh đi.
Mai Tố Dao mỉm cười nói:
- Công tử, dù có phải là cá cược hay không, nếu chỉ hái lá trà mười đạo thì Tố Dao không muốn công tử ra tay. Trước khi tới đây công tử có nói muốn uống chút Đại Đạo trà, lá trà mười đạo bình thường hơi thô ráp sợ công tử không quen uống. Khẩu vị của công tử ít nhất phải uống lá trà mười hai đạo.
Lý Thất Dạ bật cười:
- Nói cũng phải.
Lý Thất Dạ nhàn nhã nói:
- Một đám ngu xuẩn nâng lá trà mười đạo lên trời, loại lá trà này chỉ miễn cường cho ta pha nước trà rửa tay, uống nó thì hơi thô ráp, nghèo nàn. Vào được miệng ta ít nhất phải là lá trà mười hai đạo.
Câu nói kiêu ngạo bá đạo của Lý Thất Dạ làm nhóm Túng Thiên thiếu chủ biến sắc mặt, đây là đang tát vào mặt hắn. Lục Kiếm Thiểu Hoàng, Tư Tông Thần Tử hái được lá trà bốn, năm đạo đã xem như trân phẩm.
Bây giờ Lý Thất Dạ nói hái lá trà mười đạo pha trà uống thì ngại trà thô, chỉ có thể dùng làm rửa tay, rõ ràng là cười nhạo bọn họ, vả mặt.
Túng Thiên thiếu chủ cao ngạo không nhịn được cười khẩy nói:
- Lớn lối quá, có giỏi thì hái xuống xem thử.
Lục Kiếm Thiểu Hoàng cười híp mắt:
- Lão sư, vậy xin cho các học sinh chúng ta mở rộng tầm mắt, hái mấy mảnh lá trà mười hai đạo đi.
Tư Tông Thần Tử thuận nước đẩy thuyền:
- Đúng rồi, lá trà mười đạo đã không lọt vào pháp nhãn của lão sư được thì hãy hái lá trà mười hai đạo cho chúng ta kiến thức phong thái vô địch tuyệt thế của lão sư đi.
Nghe Tư Tông Thần Tử, Lục Kiếm Thiểu Hoàng cắn chặt lá trà mười hai đạo, các học sinh nhìn nhau.
Trừ trường hợp bọn họ không biết ra, trong ghi chép của học viện chưa từng có học sinh hái được lá trà mười hai đạo. Có lẽ có lão sư ngoại lệ nhưng chưa được ghi lại, chỉ có thể nói ghi chép hiện tại là Cửu U Cuồng Ngao có thể hái được lá trà mười đạo.
Mọi người cảm thấy không thể nào hái lá trà mười hai đạo, họ không biết thiên phú của Cửu U Cuồng Ngao cao bao nhiêu, dù sao gã cách thời đại này quá xa.
Nhưng Nhân Thánh là tham khảo tốt nhất. Nhân Thánh là một trong những người thiên phú cao nhất thời đại này, tuyệt thế vô song, nhưng gã chỉ có thể hái lá trà chín đạo.
Nhân Thánh mà có thể hái lá trà chín đạo, các học sinh không tin Lý Thất Dạ hái được lá trà mười hai đạo.
Trong phút chốc các học sinh nhìn Lý Thất Dạ chằm chằm, cảm thấy hắn xấu mặt chắc rồi.
Các học sinh thì thầm, châu đầu ghé tai.
- Lá trà mười hai đạo? Không thể nào!
Học sinh nhỏ giọng nói:
- Ít ra trong ghi chép là không thể nào, chưa từng nghe có ai hái được lá trà mười hai đạo, ta cảm thấy không thể đánh phá được.
Các học sinh nhìn Lý Thất Dạ, cảm thấy hắn khoác lác hơi quá.
Lý Thất Dạ bật cười, lạnh nhạt nói:
- Cũng tốt. Nên cho đám ếch ngồi đáy giếng các ngươi nhìn xem trời cao bao nhiêu, đất rộng cỡ nào. Đừng tưởng rằng chính mình làm không được thì người khác cũng không thể làm chuyện đó.
Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Xem kỹ cái gì gọi là chúa tể đại đạo, cái gì gọi là vạn cổ duy nhất!
Lý Thất Dạ bước ra một bước đạp hướng sườn núi.
Ầm!
Vang tiếng nổ điếc tai, Lý Thất Dạ bước vào sườn núi, đại đạo phóng lên cao, vô cùng vô tận phù văn tuôn ra như đại dương mênh mông nhấn chìm cửu thiên thập địa.
Mắt Lý Thất Dạ sáng rực chói lòa như vượt qua tuyên cổ.
Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Chỉ là tiểu đạo.
Lý Thất Dạ xòe tay, chúa tể thiên địa, chưởng chấp Càn Khôn, thủ ngự vạn đạo. Trong khoảnh khắc Lý Thất Dạ co tay lại.
Vèo!
Đại đạo tuyên hoành bị Lý Thất Dạ thu lấy, phù văn vô cùng tận nằm trong tay hắn.
Vèo!
Nguyên đại đạo và phù văn vô cùng vô tận bị bàn tay to thâu tóm, khiến người cảm thấy trong tay Lý Thất Dạ không phải nắm đại đạo mà chỉ là một dải lụa quấn eo.
Đây là đại đạo có thể vượt qua tuyên cổ nhưng nó thật nhỏ bé trong tay Lý Thất Dạ. Lực lượng đại đạo áu lớn, lúc bị Lý Thất Dạ nắm chặt thì nó đung đưa như lựa phất phơ theo gió.
Tay Lý Thất Dạ nắm đại đạo, một bước vào sườn núi, hắn đứng dưới cây trà cổ tùy ý nhìn gốc cây trà cổ trước mắt.
-----o0o-----
Chương 3079: Đun trà nhấm nháp
Nhìn cảnh tượng đó đám người Túng Thiên thiếu chủ biến sắc mặt, cùng thụt lùi một bước.
- Không thể nào!
Chưa từng có ai vượt qua đại đạo, đứng dưới cây trà cổ được. Bây giờ Lý Thất Dạ không chỉ đứng dưới cây trà cổ, hắn còn thu đại đạo, chuyện này không thể xảy ra.
Học sinh có mặt đều bị rung động, ngây ngốc nhìn Lý Thất Dạ:
- Không... Không... Không thể nào!
Với tất cả học sinh thì có thể hái Đại Đạo trà trong đại đạo dã là siêu ghê gớm, là thiên tài tuyệt thế. Hiện tại Lý Thất Dạ thu đại đạo, hắn đứng dưới cây trà cổ giờ hắn muốn hái bao nhiêu lá trà mà không được.
Lý Thất Dạ nhìn gốc cây trà cổ trước mắt, lạnh nhạt nói:
- Thế gian có quá nhiều kẻ ngốc, làm sao hiểu ảo diệu.
Lý Thất Dạ nhìn cây trà cổ, tùy tay phất một cái:
- Ài, trà này khiến người nhớ quá.
Lý Thất Dạ hái xuống các lá non có mười hai pháp tắc trên chỗ cao nhất cây trà.
Mảnh lá non hoàng kim có mười hai pháp tắc đại đạo mỏng như tơ quấn quanh trông rất đẹp, vừa non vừa vàng kim, khiến người nhìn chỉ muốn cắn một miếng.
Bàn tay to phất qua hái xuống phần lớn chỉ để lại một ít, Lý Thất Dạ cười nói:
- Thôi, ta tốt bụng chừa lại một chút cho đám lão già, tránh cho nói ta không để lại gì cho họ.
Thấy Lý Thất Dạ hái đống lá trà mười hai đạo, mọi người ngây ngẩn nhìn. Nhiều người nhìn lá trà tỏa ánh sáng vàng giữa hai tay Lý Thất Dạ, nuốt nước bọt khan.
Mỗi mảnh lá trà mười hai đạo đều có mười hai pháp tắc đại đạo quanh uquẩn. Khi một đống lá non được ôm trong tay thì như tay nâng đại đạo chương tự, khoảnh khắc này thiên địa vạn đạo đều bị ngươi nâng trong lòng bàn tay, cảm giác huyền diệu vô song.
Nhìn đống lá trà mười hai đạo trên tay Lý Thất Dạ, bao nhiêu học sinh nuốt nước bọt khan. Đừng nói ôm một đống, cho bọn họ một mảnh lá non cũng đã được ích lợi vô cùng.

Nên biết một lá trà năm đạo có thể cứu người khỏi sống chết, kéo người đó từ giây phút sống chết tẩu hỏa nhập ma, có thể tưởng tượng lá trà mười hai đạo kinh người cỡ nào.
Học sinh chưa ăn lá trà mười hai đạo nhưng có thể tưởng tượng một mảnh lá trà mười hai đạo có thể khiến người đại đạo sáng tỏ, có thể quy tố căn nguyên. Tuy một mảnh lá trà mười hai đạo sẽ không giúp tăng tiến đạo hạnh nhưng có thể khiến người rẽ mây thấy ánh mặt trời, suy tư thấy áo nghĩa chân chương, thu hoạch như thế vô giá biết bao.
Cái này giống như thuật Đại Đế, vất vả mãi mà không tham ngộ được nhưng một mảnh lá trà mười hai đạo là có thể cho ngươi tâm thần sáng tỏ, thông diệu của vạn pháp, trong một đêm hoàn toàn hiểu thấu ảo diệu của thuật Đại Đế.
Có thể tưởng tượng mảnh lá trà mười hai đạo như thế quý giá biết bao, kinh người biết mấy. Lý Thất Dạ ôm một đống lá non mười hai đạo thì khiến người nhễu nước miếng cỡ nào.
Lý Thất Dạ nhìn Đại Đạo trà trong tay, cười nói:
- Trà ngon cần bình tốt, và phải có nước tốt, gỗ tốt.
Lý Thất Dạ ngước lên cười nói:
- Nha đầu, ta nhớ Thiên Thần thư viện có nước tốt, bình tốt đúng không?
- Công tử thông thần.
Một thanh âm trong trẻo vang lên, cực kỳ êm tai, tựa như tiên âm. Trong khoảnh khắc một nữ nhân đứng trong áng mây, phong hoa tuyệt thế, đẹp không thể tả xiết. Khi nàng đứng trên mây tựa như tiên nữ.
Nhìn nữ nhân đứng trên mây, nhiều học sinh kinh kêu:
- Thiên Tuyền lão sư!
Biết bao học sinh ngước nhìn, hướng tới, dù là thiên tài tuyệt thế như Túng Thiên thiếu chủ cũng thẫn thờ vì phong tư tuyệt thế của nàng.
Nữ nhân đứng trên mây là Vũ Thiên Tuyền, có thể nói là lão sư xinh đẹp nhất Thiên Thần học viện. Vũ Thiên Tuyền xuất thân Cổ Phủ, nàng vô cùng cao quý, cỡ như Túng Thiên thiếu chủ cũng không thể so sánh. Vũ Thiên Tuyền cao sâu khó dò, không ai biết đạo hạnh cụ thể của nàng, vừa có tài vừa có sắc, khiến bao người ngưỡng mộ.
Lý Thất Dạ cười ra lệnh:
- Đun một phong hoa tuyệt thế thoáng chốc biến mất:bình đi.
Vũ Thiên Tuyền- Thiên Tuyền sẽ đi xin học viện. Yêu kiều cười,
Vũ Thiên Tuyền đi nhanh, về cũng nhanh, giây lát đã có mặt.
- Vào hết đi.
Đại đạo trong tay Lý Thất Dạ tản ra từ sườn núi như cây cầu dài vươn tới trước đám người Mai Tố Dao.
Mai Tố Dao, Vũ Thiên Tuyền, Lưu Kim Thắng bước lên cây cầu dài, đi tới dưới cây trà đại đạo.
Vũ Thiên Tuyền đăt đống đồ xuống, bàn ngọc bày ngang, ghế thần sắp ngay ngắn, đốt lư hơng, rất là bận rộn.
Lưu Kim Thắng, Mai Tố Dao giúp một tay, thoáng chốc mọi thứ sắp xếp xong. Lý Thất Dạ không khách sáo, ngồi chễm chệ trước ghế thần đặt ngay giữa.
- Mấy lão già Thiên Thần thư viện thích uống trà thật.
Lý Thất Dạ nhìn những dụng cụ, cười nói:
- Trầm Tinh cổ mộc là cực phẩm đun trà, phối hợp với lô Đồng Tiên cũ, dụng cụ như thế chỉ có trà cực phẩm mới xứng đôi.
- Còn có bộ ly Diêu Quang Tử.
Vũ Thiên Tuyền nhoẻn miệng cười:
- Nghe nói công tử sẽ đun trà nên Mặc lão đặc biệt dâng ra bộ bình tốt của mình. Ngày thường mặc lão không nỡ dùng, chỉ ngẫu nhiên dùng nó pha Đại Đạo trà.
Lời của Vũ Thiên Tuyền khiến đám học sinh tim rướt cái bịch. Mặc lão là lão sư kinh nghiệm lâu nhất thế giới, từng dạy học sinh cực kỳ lợi hại, có cả Thượng Thần, Tiên Vương, ngày thường ít ai gặp mặt vị lão sư này.
Lưu Kim Thắng xắn tay áo lên, cầm búa riu chặt Trầm Tinh Cổ Mộc:
- Để lão già ta làm việc cực cho, hai vị cô nương lo nấu trà được rồi.
Chốc lát Vũ Thiên Tuyền, Mai Tố Dao đã bưng lô Đồng Tiên cũ lên bắt đầu đốt lửa ấm lô đun trà.
Lý Thất Dạ ngồi nhàn nhã, nhắm mắt dưỡng thần, lưng dựa ghế thần như đang ngủ.
Lưu Kim Thắng từng búa chặt Trầm Tinh Cổ Mộc, lão chém từng khối cổ mộc đều đều, nhìn kỹ thì được xẻ theo vằn, rất ngay ngắn, tựa như quỷ phủ thần công.
Vũ Thiên Tuyền lo canh lô đun trà, Mai Tố Dao quạt gió lo phần lửa, dáng vẻ hai nàng tự nhiên hàn nhã, không cảm thấy đây là việc cực nhọc.
Cảnh tượng trước mắt khiến đám người bỏ qua Lưu Kim Thắng, chú ý đến Vũ Thiên Tuyền, Mai Tố Dao, nhìn hai nữ nhân tuyệt thế vào lúc này chỉ lo nhúm lửa đun trà.
Người xem mắt thèm, một người là lão sư đẹp nhất Thiên Thần thư viện, một người là học sinh đẹp nhất, hai nàng đun trà cho Lý Thất Dạ, quá cao giá, hưởng thụ khiến người ta thèm.
Nếu là người biết hàng sẽ chú ý Lưu Kim Thắng, tiếc rằng trên đời được mấy người biết hàng? Không nhiều người nhìn thấu Lưu Kim Thắng.
Nếu ai có thể nhìn thấu Lưu Kim Thắng, xem Thượng Thần cường đại như lão lo chẻ củi cho Lý Thất Dạ thì sẽ làm người ta lòng rung động.
Lưu Kim Thắng không hề thấy uất ức, không hề oán thanchẻ củi cho Lý Thất Dạ. Người biết thực lực của Lưu Kim Thắng sẽ thầm líu lưỡi, không thể tưởng tượng.
Trầm Tinh Cổ Mộc đốt cháy trong lô, đốm lửa tí tách như vì sao trong trời đêm rơi xuống lò lửa, từng bụm bốc cháy.
Lô Đồng Tiên cũ tỏa ánh sáng đồn khi lò lửa cháy. Ánh sáng đồng chiếu sáng, vô số phấn vàng đồng nát rơi xuống, phấn vàng phát ra thanh âm trong trẻo theo gió, cực kỳ êm tai, dễ nghe.
-----o0o-----
Chương 3080: Nhớ ngày xưa (1)
Trong lô có nước, sau khi nước sôi lúc thì nhảy lên, đôi khi chuyển động, trông nó như tinh linh có sinh mệnh. Khi nó nhảy nhót thì sương khói mờ mịt, trong làn hơi nước như thấy một thế giới ảo diệu lấp lánh.
Lưu Kim Thắng đag chẻ củi thấy nước trong lô thì cảm thán rằng:
- Linh Thần Thiên Thủy, chỉ có trong giếng cổ Thiên Thần của Thiên Thần thư viện.
Nghe Lưu Kim Thắng nói, dù là học sinh không biết hàng cũng nuốt nước bọt khan. Nhiều học sinh dù chưa từng thấy Linh Thần Thiên Thủy cũng có nghe về nó.
Nhiều học sinh có nghe đồn Thiên Thần thư viện có một giếng cổ Thiên Thần, trong giếng có Linh Thần Thiên Thủy là cực phẩm trong nước, có thể định thần, xua ma, càng có thể tịnh vạn đạo.
Tiếc rằng không phải ai cũng được thấy giếng cổ Thiên Thần, càng không nói tới uống Linh Thần Thiên Thủy, đây là thứ học sinh không có tư cách hưởng thụ.
Lúc này đám người Lý Thất Dạ dùng Linh Thần Thiên Thủy đun trà, xả xỉ không tả nổi.
Nghe nói Linh Thần Thiên Thủy, các học sinh nuốt nước miếng, bọn họ muốn uống một miếng còn không được vậy mà nhóm Lý Thất Dạ lấy ra nấu trà, lãng phí khiến người ngứa răng.
Lát sau mùi trà thoang thoảng, hơi trà bốc lên như rồng như phượng, đôi khi có tiếng phượng hót, có khi là rồng ngâm như có rồng phượng xoay quanh.
Ám để pha trà là cái bình cực phẩm, bộ ly tên Diêu Quang Tử Tiên, khi dùng bình này pha trà thì từng luồng sáng nở rộ, đung đưa như tiên quang từ trên trời giáng xuống. Bình bốc lên tử khí, trông như bình tiên.
Nhìn cảnh đó làm mọi người thèm thuồng, không nói tới lá trà mười hai đạo, chỉ tính dụng cụ trà đã là cực phẩm. Xem dị tượng trước mắt, người không biết hàng cũng hiểu rằng những trà cụ này không đơn giản.
Lát sau mùi trà thơm nức, khi mùi hương bốc lên, hít một hơi là khiến người cảm giác như đang trong tiên cảnh. Mùi thơm khó tả quanh quẩn ở chóp mũi, như mộng như ảo, khiến người lâng lâng tựa tiên, tinh thần thanh tẩy. Trong khoảnh khắc khiến người đại đạo viên mãn, leo lên tiên vị.
Ngửi mùi trà như thế khiến tất cả học sinh có mặt chảy nước miếng ròng ròng, nhiều học sinh quên hình tượng, há to mồm, có nước chảy ra.
Tiếng nhiều học sinh nuốt nước miếng vang rõ to, trà tốt như vậy ai cũng muốn uống một ngụm.
Vũ Thiên Tuyền tự tay đưa ly trà cho Lý Thất Dạ, mỉm cười nói:
- Công tử đã uống vô số trà tiên, tay nghề của Thiên Tuyền nông cạn, xin công tử đừng chê.
Tự tay Vũ Thiên Tuyền dâng trà, thấy cảnh làm người ta hâm mộ chết. Khiến lão sư xinh đẹp số một hầu hạ là điều bao người khao khát.
Lý Thất Dạ bưng trà uống một hớp, cười nói:
- Không tệ, còn chờ tiến bộ.
Các học sinh câm nín, xoe tròn mắt. Được Vũ Thiên Tuyền hầu hạ đã là may mắn ba đời, Lý Thất Dạ còn nói hời hợt 'không tệ, còn chờ tiến bộ', cuồng hết sức.
Lý Thất Dạ uống liền mấy ly, nói:
- Trà ngon, chưa xem như cực phẩm trần gian.
Lý Thất Dạ bật cười, nói với nhóm Vũ Thiên Tuyền:
- Các người cũng thử đi.
Ba người Vũ Thiên Tuyền tự chia nhau một ly.
Vũ Thiên Tuyền mỉm cười nói:
- Hôm nay nhờ phúc của công tử được uống một ly Đại Đạo trà mười hai đạo cũng là tạo hóa.
Lưu Kim Thắng nâng chén trà, cung kính khom người hướng Lý Thất Dạ:
- Đa tạ công tử ban trà.
Mai Tố Dao tự nhiên hơn Lưu Kim Thắng nhiều, dù sao nàng đã theo hầu Lý Thất Dạ lâu rồi.
Cầu một mảnh lá trà mười hai đạo cũng khó, giờ Lý Thất Dạ dùng để pha trà, xa xỉ khiến người cực kỳ ghen tỵ, khiến bao nhiêu học sinh nổi điên.
Khi Mai Tố Dao, Vũ Thiên Tuyền uống Đại Đạo trà không lâu sau cả người tỏa ánh sáng, đại đạo ngân cùng, như thân hóa căn nguyên đại đạo. Phù văn vô tận hiện ra quanh thân bọn họ. Các nàng biến đổi hoàn toàn, bọn họ cực kỳ rực rỡ. Đại đạo vô song, một ánh mắt khiến phức tạp thành giản đơn, tất cả đại đạo ở trong mắt các nàng trở nên dễ dàng, đơn giản.
Đặc biệt bọn họ có thiên phú vô song, ảo diệu đại đạo này càng biểu hiện rõ rệt hơn.
Mai Tố Dao, Vũ Thiên Tuyền ngồi xếp bằng, nhập định tham ngộ. Với hai nàng thì đây là cơ hội hiếm có, không phải ai cũng được uống Đại Đạo trà mười hai đạo, huống chi ngộ đạo dưới cây Đại Đạo trà thì càng hiếm có hơn.
Có thể nói ngộ đạo trong trạng thái này, hết thảy đều hiểu ra. Nghi hoặc bình thường lấn cấn trong lòng giờ bị giải quyết dễ dàng.
Không chỉ Mai Tố Dao, Vũ Thiên Tuyền, cả người Lưu Kim Thắng cũng tỏa ánh sáng nhạt. Ánh sáng của Lưu Kim Thắng nhạt hơn Mai Tố Dao, Vũ Thiên Tuyền nhiều, không gây động tĩnh lớn như hai nàng, dù vậy lão vẫn ngồi xuống đất nhập thần trầm tư.
Trong bọn họ người thay đổi nhỏ nhất là Lý Thất Dạ, hắn uống Đại Đạo trà nhiều nhất, phản ứng rất ít, chỉ có ánh sáng nhạt dâng lên rồi biến mất ngay.
Người khác nhìn sẽ cho rằng hiệu quả uống Đại Đạo trà khác biệt, phản ứng của Lý Thất Dạ và Lưu Kim Thắng không rõ rệt bằng Mai Tố Dao, Vũ Thiên Tuyền. Huống chi mọi người đều biết Mai Tố Dao, Vũ Thiên Tuyền thiên phú tuyệt thế.
Nên khi thấy cảnh này sẽ nghĩ Lý Thất Dạ, Lưu Kim Thắng uống Đại Đạo trà có hiệu quả không tốt. Mai Tố Dao, Vũ Thiên Tuyền mới phát huy uy lực thật sự của Đại Đạo trà, phát huy rõ ràng chỗ tốt của Đại Đạo trà, khiến uy lực Đại Đạo trà hiển hiện đại đạo, tham định vạn pháp ở mức độ lớn nhất.
Đám người không biết rằng đó là vì Lý Thất Dạ hiểu đại đạo vượt xa Mai Tố Dao, Vũ Thiên Tuyền, Lưu Kim Thắng.
Lưu Kim Thắng phản ứng không rõ bằng Vũ Thiên Tuyền, Mai Tố Dao vì đã quá mạnh, đến đẳng cấp như lão đừng nói Mai Tố Dao, dù là Vũ Thiên Tuyền so sánh cũng kém Lưu Kim Thắng xa.
Thiên phú của Mai Tố Dao, Vũ Thiên Tuyền tuyệt thế nhưng tu đạo kém xa Lý Thất Dạ, Lưu Kim Thắng sống lâu. Nên uống Đại Đạo trà khiến các nàng được ích lợi không nhỏ, khiến các nàng hiểu ra vạn pháp, trong lòng thông thần.
Thấy Lý Thất Dạ uống Đại Đạo trà mà không có hiệu quả gì, Tư Tông Thần Tử khẽ hừ:
- Trâu nhai mẫu đơn.
Tư Tông Thần Tử nhỏ giọng nói:
- Lãng phí trà tốt.
Câu này đầy ghen tỵ, Tư Tông Thần Tử cũng không cơ hội uống trà tốt vậy.
- Đúng rồi.
Học sinh Thánh Viện lẩm bẩm:
- Uống nhiều trà tốt vậy mà không có hiệu quả gì, quá lãng phí.
Đám học sinh chỉ có thể ghen tỵ, trong lòng cực kỳ ghen ghét.
Túng Thiên thiếu chủ hừ lạnh xoay người đi.
Khi Túng Thiên thiếu chủ sắp đi Lý Thất Dạ ngồi trong ghế

1 2 3 ... 16 »