Chương thứ 66: Thệ thuỷ lưu niên

Tùy Chỉnh

Với đại bộ phận sinh viên mà nói, học đại học là một chuyện rất nhẹ nhàng, tham gia xã đoàn ,chơi trò chơi, yêu đương……Cuộc sống vui chơi không biên giới, nhưng viện y học lại là một ngoại lệ. Mặc dù được xưng là khoa lý, nhưng mấy môn học thuộc lòng tuyệt đối còn nhiều hơn so với khoa văn, đủ loại tên gọi các khớp xương, đủ loại tên các cơ thịt, đủ loại tên các dây thần kinh……Tất cả đều phải học thuộc, mấy thứ học thuộc lòng nhiều còn chưa tính, toán học, vật lý, hóa học, tất cả đều phải học, sách giáo khoa hở tí là trên trăm trang, chương trình học nhiều đến không phải người a.

Rất nhiều sinh viên học y sau khi khai giảng đều phát hiện bản thân đã nhảy vào một cái hố lửa lớn, kêu khổ không ngớt, nhưng Mục Xán lại là một ngoại lệ. Cuộc sống bận rộn mà căng thẳng như vậy ngược lại khiến cậu có mọt loại cảm giác nhẹ nhõm. Bởi vì chỉ có ở trong học tập bận rộn và học thuộc lòng lặp đi lặp lại như vậy, cậu mới có thể đạt được sự yên tĩnh trong chốc lát, cho nên cậu thích cuộc sống như thế.

Ba người khác trong phòng ngay từ đầu đối với phương thức học tập tự ngược giống như khổ tu của Mục Xán cười nhạt coi thường, tạo áp lực hết sức có thể, cười nhạo cùng xa lánh. Ba năm trôi qua, Mục Xán vẫn tiếp tục bất vi sở động mà duy trì thói quen của mình, cũng hằng năm đều cầm học bổng, thành tích trung bình các môn hằng năm đều từ 92 điểm trở lên (thang điểm 100 nha mn), tất cả những điều này đã sâu sắc đả kích bọn họ.

Sinh viên Bắc đại người nào lại không phải là tinh anh mắt cao hơn đỉnh đầu? Người nào lại không phải là người chiến thắng chém giết từ trong thiên quân vạn mã đi ra? Trong huyết quản của bọn họ trời sinh đã chảy một dòng máu không cam chịu tầm thường, lòng tranh cường háo thắng trước nay đều chưa từng thay đổi! Kết quả là, phòng Mục Xán nảy sinh một hiện tượng cổ quái, cuộc sống làm việc và nghỉ ngơi của cả bốn sinh viên vậy mà trở nên vô cùng đồng nhất, ngay cả thói quen học tập cũng thần kỳ mà giống nhau.

Về phần mấy thứ trò chơi online DOTA …vv đang thịnh hành ở Bắc đại tại phòng của bọn họ tuyệt tích không còn tăm hơi, tất cả mọi người dường như đã trở lại học giống như đang thi đấu hồi cao trung, ai cũng không dễ dàng chịu thua. Cuối cùng, cả phòng ai cũng lấy được học bổng, thành tích bình quân đều tiến vào trước một trăm toàn khóa.

Cái thành tích to lớn này ở viện y học tỉ suất rớt xuống hạng bét của khoa cực cao quả thực là không thể tưởng tượng được, kết quả là ,toàn bộ phòng bọn họ đều bị bên ngoài cho thành thần thoại, cuối cùng toàn bộ trực tiếp bảo nghiên. (L: chắc là năm ba nhưng cho bảo vệ nghiên cứu khoa học luôn, kiểu bảo vệ luận án luôn ý ) Mỗi lần nhớ lại một đoạn cuộc sống thời sinh viên này, ba người khác trong phòng đều cảm thán, tất cả những biến hóa này đều là Mục Xán trầm mặc ít lời, quyết giữ ý mình, cô ngạo tự đại mang đến, nếu không phải cậu kích động, có lẽ bọn họ cũng sẽ như phần lớn sinh viên yêu đương, chơi trò chơi online, tham gia vui chơi xã đoàn mà qua hết năm năm.

Nhưng Mục Xán cuối cùng vẫn là không hòa đồng với quần thể, mặc dù ba người khác trong phòng đã từ đáy lòng thừa nhận vị trí của cậu trong phòng, cũng vẫn không thể thay đổi tình trạng cậu bị cô lập.

Loại cô lập này cũng không phải là cố ý, mà là tự nhiên đã vậy. Ví dụ như ba người khác muốn cùng đi ăn cơm, cùng đi phòng tự học đọc sách, cùng nhau thảo luận chuyện nữ hài tử, cùng nhau xem phim A, cùng làm cái gì gì đó, nhưng ai cũng sẽ không nghĩ đến việc gọi Mục Xán đi. Sự lạnh lùng cùng cô ngạo của cậu ngăn cản người ngoài tới gần.

Nếu tất cả chỉ là như thế, có lẽ sau khi tốt nghiệp mọi người chạy đông chạy tây sẽ không gặp lại nhau nữa, nhưng chuyện thường phát triển ngoài dự đoán của mọi người. Cũng là bởi vì chuyện kia, mới khiến cho bốn người phòng bọn họ chân chính mà thành bằng hữu.

Nguyên nhân sự việc vô cùng cẩu huyết, bởi vì bề ngoài xuất sắc của Mục Xán, kỹ thuật đá bóng xuất sắc cùng với thành tích cũng xuất sắc như thế, khiến không ít sư muội, sư tỷ ái mộ, mà cậu lại là cái loại người lạnh lùng cô ngạo này, cuối cùng khó tránh khỏi dưới một số tình huống không biết mà xúc phạm một số người. Kết quả liền giống như cao trung năm ấy, cậu lần nữa không hề phòng bị bị người vây đánh, khác biệt ở chỗ lần nọ có Lục Hiên đúng lúc xuất hiện giúp cậu, mà lúc này đây, không ai.

Khi cậu mặt mũi sưng vù mà trở lại phòng, trong phòng lập tức nổ tung!

Mặc dù bình thường tất cả mọi người ghét tính lạnh lùng ít lời và ngạo mạn tự đại của Mục Xán, nhưng ở chung lâu sẽ phát hiện, Mục Xán trầm mặc ít nói, ngạo mạn tự đại ngược lại rất đáng tín nhiệm, tất cả mọi người tin tưởng chỉ có cậu tuyệt đối sẽ không ở sau lưng người khác nói xấu, làm chuyện thị phi. Cho nên ở trong tiềm thức, mọi người sớm đã đem Mục Xán trở thành một phần tử trong phạm vi của mình, hiện tại cậu lại không lý do bị người đánh, cỗ tức giận này như thế nào cũng phải đòi lại.

Trên đời không có bức tường nào là không có gió lùa, qua một phen điều tra của ba người Ngô Vi, Hà Giai Kiệt, Vương Tiểu Phương, đầu đuôi sự việc rất nhanh đã rõ ràng. Chính là bởi vì một tiểu học muội hệ ngoại ngữ nói rằng sau khi bị Mục Xán không chú ý đến mà cảm thấy bị tổn thương sâu sắc, dẫn tới tâm trạng tiều tụy, khiến cho hộ hoa sứ giả lòng đầy căm phẫn, muốn vì nàng bênh vực kẻ yếu, liền tụ tập mấy người chờ cơ hội đánh Mục Xán —— đương nhiên bọn họ cũng không chiếm được cái gì tốt, suy cho cùng thì bọn họ vốn là học sinh ngoan chân chính, mà Mục Xán, vậy nhưng chính là đánh nhau mà lớn lên. Có điều những điều này mấy người Ngô Vi cũng không biết a, bọn họ chỉ thấy được Mục Xán mặt mũi bầm dập trở về.

Đã biết được ác chủ là ai, thế thì có oán báo oán có thù báo thù, đây là tất nhiên.

Trong ba người Hà Giai Kiệt văn vẻ lịch sự nhất, nhưng mặc dù là hắn, lúc đi tìm những người đó tranh luận, vậy mà cũng cố lấy dũng khí ——cả bọn đương nhiên là đánh một trận, nhưng chuyện này cũng hướng ra bên ngoài tiết lộ một tin tức: Đừng cho là mấy người phòng 301 chúng ta là dễ bắt nạt!

Mặc dù Mục Xán không hề cho rằng cần thiết phải tiếp tục truy cứu, nhưng đối với hành vi bênh vực mình của bọn Ngô Vi rốt cuộc vẫn là cảm động cậu. Ai nói sau khi thành niên sẽ không có tình hữu nghĩ chân chính chứ? Có đôi khi tình hữu nghĩ giữa những người bạn cùng học đại học lại càng thêm đáng quý.

. . .

. . .

Mục Xán bận rộn, Lục Hiên ở nước Mĩ xa xôi cũng bận rộn. Hắn cho tới nay cơ bản đều sẽ không phải là một người tầm thường, đã định trước phải khiến người chú ý.

Từ lúc bắt đầu năm hai đại học, thời gian dư ngoài học tập hắn cùng một bằng hữu hệ máy tính làm một mẫu trò chơi online, cũng rót vốn đầu tư sáng lập công ty, sau hai ba năm vậy mà lại đạt được công trạng không nhỏ, còn dẫn tới không ít truyền thông tranh nhau đưa tin. Về sau vì việc mở rộng quy mô công ty cùng với bài vở có chút mâu thuẫn, cuối cùng Lục Hiên lựa chọn tiếp tục siêng năng học tập xong MBA của Harvard. Vì thế hắn buông tha thân phận CEO công ty, lấy tư cách cổ đông lui về hậu trường, trọng tâm cuộc sống lần nữa nghiêng về học tập.

Từ lúc Lục mẫu phát hiện ra cái bí mật không tính là bí mật kia của Lục Hiên, liền thủy chung rất quan tâm cuộc sống tình cảm của hắn, không ngừng giới thiệu nữ hài tử cho hắn nhận biết. Ngày hôm nay là con gái chủ tịch này, ngày mai là cháu gái quản lý kia, không ngừng mà nhét nữ hài tử vào bên người Lục Hiên.

Lục Hiên sau khi thành niên vẫn duy trì ôn văn nho nhã và phong độ nhẹ nhàng của hắn. Hắn cũng không muốn làm trái ý của mẹ mình, nhưng không muốn bị người khác can thiệp quá mức vào cuộc sống của bản thân, cho dù người kia là người mẹ mà hắn yêu quý.

Cho nên đối với tất cả mọi an bài nhiệt tình của Lục mẫu hắn đều ôm thái độ tiêu cực mà chống đỡ.

Hắn chính là có một loại bản lĩnh như vật, mặc dù là ở cùng một chỗ với ngươi, mặc dù là mỉm cười với ngươi, ngươi cũng có thể sâu sắc cảm giác được khí tức xa cách trên người hắn.

Dưới tình huống này, không hề có nữ hài nào có thể có đủ tự tin đứng ở bên cạnh hắn, bởi vậy các nàng lần lượt mà lùi bước.

Nhưng Lục mẫu không lùi bước, giống như quyết định phải chi phối tình cảm của Lục Hiên.

Sau này, Lục Hiên không chịu nổi phiền phức, dứt khoát quanh năm ở ký túc xá trường, mượn cớ học tập bề bộn mà giảm bớt thời gian về nhà.

Lục Hiên là một người giỏi về bảo vệ không gian của bản thân, sau khi lên đại học, hắn liền giống như không quá nguyện ý cùng người thân cận, cho dù là đối với người nhà cũng như thế. Hơn nữa hắn chung quy cũng có năng lực hoàn mỹ làm được chuyện hắn muốn làm.

Sau mấy lần thất bại, Lục mẫu không thể không thừa nhận , nàng chi phối không được Lục Hiên, chi phối không được con trai của nàng. Con trai của nàng đã lớn rồi, cánh chim càng ngày càng cứng cáp, ý thức càng ngày càng độc lập. Hơn nữa hắn cho tới bây giờ đều không phải là một hài tử mặc người nắn bóp, từ nhỏ đã không!

Ngoại trừ việc âm thầm cầu nguyện Lục Hiên đừng dẫm lên con đường cũ hồi cao trung, Lục mẫu tạm thời cũng không có biện pháp nào tốt hơn.

. . .

. . .

Lâm Hiên đã tốt nghiệp, Lô Kiệt đi du học, nhưng Mục Xán vẫn tiếp tục là khách quen của hội trường Quang Hoa —— bởi vì người kia xuất hiện.

Lần đầu tiên gặp hắn ở hội trường Quang Hoa, Mục Xán dường như không nhận ra hắn, nhưng hắn cũng rất kinh ngạc hỏi cậu: “Sao tiểu nam bằng hữu của ngươi không ở bên cạnh ngươi?”

Thấy Mục Xán vẻ mặt mờ mịt, hắn liền cười, vẻ mặt lúc đó có chút cảm khái, “Hắn đã rời đi?”

Không biết vì sao, Mục Xán luôn luôn không phản ứng gì với người lạ ấy vậy mà lại ma xui quỷ khiến thế nào mà đáp lại: “Hắn ra nước ngoài rồi.”

“Nga.” Người nọ mỉm cười gật đầu, “Đáng tiếc.”

Cũng không biết là đáng tiếc cái gì.

“Không nhớ rõ ta sao? Bên bờ Nhĩ Hải, đàn violin, hồng trà, chiều tà…..Có ấn tượng không?”

“Là….ngươi?”

Mất một trận công phu, Mục Xán rốt cục mới nhớ lại hắn chính là vị thính giả âm nhạc lần cậu cùn Lục Hiên đi Vân Nam gặp được kia, chỉ là không nghĩ tới, hắn lại đồng thời chính là giáo sư Bắc đại —— hơn nữa theo lời Lâm Hiên nói, còn là một vị giáo sư vô cùng tuyệt vời.

“Là ta.” Tiên sinh kia khẽ gật đầu, nhìn Mục Xán đứng trước dương cầm, nói , “Là đang học đàn? Nếu như không ngại, ta có thể dạy ngươi.”

Cứ như vậy, Mục Xán có thêm một vị thầy giáo dạy đàn, một lần theo học này, chính là ba năm.