Chương thứ 53: Ta thích ngươi

Tùy Chỉnh

Xuống xe, hai người tiếp tục đi lên , không lâu sau thì đi qua một hành lang treo đầy ước nguyện.

Lục Hiên cười nói với Mục Xán: “Tiểu Xán, truyền thuyết kể rằng Ngọc Long Tuyết Sơn là thần núi của tộc Nạp tây cùng dân cư bản địa nơi đây, là một tòa thánh sơn trong cảm nhận của người Nạp Tây cùng các dân tộc Lệ Giang, rất linh nga, nếu như đem hai tay đặt trước trán cầu nguyện có thể trở thành sự thật, có muốn thử xem hay không?”

Mục Xán không hiểu phong tình không chút do dự cự tuyệt: “Lời nói vô căn cứ, không muốn.”

“Ai, dù sao cũng chỉ là chơi đùa thôi mà!”

“Không có hứng thú.”

“Ha ha….” Lục Hiên lắc đầu bật cười.

Sau khi ở trên đỉnh núi cảm thụ, hai người bắt đầu đi xuống, đi tới kỳ cảnh nổi tiếng của Ngọc Long Tuyết Sơn —– Sông Bạch Thủy. Nước ở nơi đây mỹ lệ đến khiến người ta khó tin, rất nhiều du khách đều coi nó trở thành nước thánh, nhao nhao cầm bình nước khoáng xuống dưới lấy nước, cũng không biết có phải muốn mang về cúng hay không nữa.

“Tiểu Xán, có muốn mang một chút về không?”

“Trên máy bay không phải không cho mang chất lỏng sao.”

“Ngốc, ở nhà nghỉ đã có thể dùng hết, còn cần giữ đến lên máy bay sao?”

“Nga, vậy tùy ngươi.”

“Ai, nhìn ngươi sao lại chả có hứng thú gì thế, quên đi, chúng ta cũng chỉ nhìn xem đi.”

“Tùy ngươi.”

Đi qua sông Bạch Thủy, chính là Lam Nguyệt cốc. Thấy Lam Nguyệt cốc, lập tức có thể khiến người ta liên tưởng đến Dao trì tiên cảnh.

Lục Hiên hưng phấn mà mở máy ảnh đẩy Mục Xán, “Tiểu Xán, đi qua kia một chút, ta giúp ngươi chụp ảnh.”

“Ách, từ bỏ đi.”

“Vì sao không được?”

“Không thích chụp.”

“Đứa ngốc, đi du lịch sao lại có thể không chụp ảnh kỷ niệm, nhanh lên một chút, đừng mè nheo……”

“Rất ngốc….”

“Nhanh lên một chút nhanh lên một chút, qua đi qua đi.” Lục Hiên đẩy cậu, cậu không tình nguyện mà đi qua, vẫn là lấy cái bộ mặt than kia quay về phía ống kính.

Lục Hiên đã điều chỉnh xong tiêu cự, từ trong ống kính nhìn nhìn mặt cậu, lại dời máy ảnh sang trái phải mà chỉ huy: “Đi qua một tí, lại đi qua một chút….Tiểu Xán, cười cười đi….”

Mục Xán nhìn không được mà nói: “Nhanh lên một chút a….Được chưa?”

“Cười một cái, cười một cái!” Lục Hiên giục cậu, “Đừng bĩu môi như tiểu hài tử nha!”

“Dài dòng.” Mục Xán khó chịu mà trừng mắt hắn.

“Ai, đó chính là rất giống tiểu hài tử a, không tin ngươi qua đây nhìn xem.”

. . .

Dọc đường đi, Lục Hiên đi ở bên cạnh Mục Xán, càng không ngừng càu nhàu, mà Mục Xán thì lại cứ câu được câu không mà đáp lại. Nếu như nghe thấy nội dung, nhất định sẽ cho rằng Lục Hiên đầu phát sốt, nhưng trên thực tế, Mục Xán vui vẻ trong lòng cũng tuyệt không thua kém gì Lục Hiên, chỉ là cậu trước nay mặt than, cho nên mới có vẻ hơi lãnh đạm mà thôi.

“Có mệt hay không?”

“Khá tốt.”

Lục Hiên thân mật mà sờ sờ lên mũ Mục Xán, cùng cậu sóng vai mà trở về. Hắn thỉnh thoảng lại ngoảnh đầu nhìn sườn mặt của cậu, tự đáy lòng cảm thấy hạnh phúc. Tuy Mục Xán cười cũng không nhiều, nhưng hắn có thể từ cước bộ nhẹ nhàng cùng ánh sáng ngẫu nhiên sáng lên trong mắt cậu cảm thụ được vui thích của cậu, hắn bởi vì sự vui vẻ của cậu mà càng hạnh phúc hơn.

Đường xuống núi có chút dốc, rất nhiều du khách mệt mỏi đều đang dìu nhau đi. Lục Hiên phân vân trong chốc lát, thử thăm dò nắm lấy tay Mục Xán. Mục Xán có hơi giật mình mà nhìn hắn một cái, nhưng cũng không biểu lộ bất cứ khó chịu gì, ngược lại, môi cậu thậm chí còn hơi lộ ý cười.

Lục Hiên hưng phấn mà nắm tay cậu, một mạch mà đi. Mặc dù xác thực mà nói, hai người tay trong tay khi đó còn cách cái bao tay, nhưng có thể quang minh chính đại như thế mà nắm tay Mục Xán, đã đủ làm hắn thỏa mãn rồi.

Sau khi đi một đoạn, Mục Xán đột nhiên từ trong tay Lục Hiên giãy ra, trong lòng Lục Hiên một trận mất mát, đang muốn nói, đã thấy Mục Xán rất nhanh cởi cái bao tay bên trái ra, lại nắm lấy tay hắn, lòng bàn tay đối lòng bàn tay, chặt chẽ nắm lấy.

Lục Hiên chân chính nở nụ cười, trên mặt một mảnh dương quang sáng lạn, quay đầu nhìn Mục Xán một lúc lâu, thật hận không thể hô to với sơn lâm mênh mông : Ta rất hạnh phúc! Ta hiện tại rất hạnh phúc!

Bởi vì quá mức kích động, tầm mắt liền phần lớn đều tập trung vào sườn mặt Mục Xán, cho nên Lục Hiên giẫm hụt vào khoảng không trên thềm đá, thiếu chút nữa ngã xuống núi, cũng may có Mục Xán đỡ được hắn.

“Bước cũng không biết bước như thế nào…..” Mục Xán trên mặt hơi hơi nóng lên, lườm một cái không nhìn hắn.

Lục Hiên tâm tình tốt lắm vươn tay kia ra xoa xoa đầu cậu, “Tiểu ngốc qua, ta thật cao hứng.”

“Ngu ngốc.” Mục Xán tức giận mà mắng, khóe miệng lại tự nhiên mà lộ ra một ít ý cười.

Lục Hiên nhìn thấy tiếu ý của cậu, hưng phấn mà suýt nữa muốn nhảy dựng lên.

Ta yêu hắn, ta yêu hắn, ta rất yêu hắn! 

Lục Hiên muốn lớn tiếng rống to, để toàn bộ thế giới này đều nghe thấy tiếng lòng của hắn. Hắn thật muốn cứ như vậy nắm tay cậu vĩnh viễn không buông ra, liền cứ như vậy đi tới đầu cuối cùng của thế giới.

Buổi tối, Mục Xán mệt mỏi một ngày chỉ mặc một cái áo ngủ rộng thùng thình miễn cưỡng mà ghé vào trên giường đọc sách, Lục Hiên tắm xong đi ra thấy một bộ cảnh xuân kiều diễm này, tâm tình rất tốt mà nhào tới, từ phía sau lưng ôm lấy cậu, lăn a lăn.

Mục Xán vùng vẫy, cau mày hừ: “Làm gì đấy? Thở không nổi nữa.”

Lục Hiên mở ra một chút, nhưng tay ôm cậu vẫn không thu hồi lại, cười tít mắt mà tiến đến bên tai cậu đọc nội dung sách: “How prejudiced have been, I who have always been so proud of my ability to judge people. . . Định kiến của ra sâu sắc tới cỡ nào, cứ như vậy ta cuối cùng còn vì ánh mắt biết nhìn người của mình mà tự hào sao….. Ha ha , Tiểu Xán đang đọc [ Kiêu hãnh và định kiến] a, lại còn là bản tiếng anh, thế nào, cảm thấy sao a? Đọc có hay không?”

Mục Xán bị hắn làm ồn đến không còn tâm tư đọc nữa, liền quăng sách, vùi đầu vào gối, vo ve mà nói: “Mệt, không có bản tiếng Trung nào đọc hay, vì rèn luyện khả năng đọc tiếng Anh mới xem.”

“Thực sự là một quai bảo bảo (cục cưng ngoan), đi du lịch còn không quên học tập.” Lục Hiên dùng cằm cọ tóc sườn tai cậu, đem hơi thở ấm áp phun lên cổ cậu,cười nói, “Tiểu Xán….Tiểu Xán…..Thế giới thật sự là rất đẹp a…..”

Mục Xán hừ: “Thật không hiểu nổi ngươi.”

Lục Hiên lật khuôn mặt cậu qua, nhìn cậu một giây đồng hồ, sau đó quyết đoán mà dán lên môi cậu.

Đây là một cái hôn rất dịu dàng, giống như một giấc mộng xinh đẹp.

“Đỏ như vậy a…..Tiểu ngốc qua….Ngươi sắp bị luộc chín rồi…..” Lục Hiên bọc lấy cậu, cười nhìn còn cua nhỏ đỏ hồng nào đó còn bốc lên nhiệt khí.

Con cua nhỏ nhất thời phẫn nộ rồi, cắn môi dúi đầu vào cái gối: “Ngươi lại trêu chọc ta!”

“Này, Tiểu ngốc qua….tiểu ngốc qua?” Lục Hiên chọc chọc cậu.

Mục Xán xấu hổ buồn bực không trả lời.

Lục Hiên che miệng cười, tiếp đó lại đi qua đem cậu quay sang, “Cũng không thể làm chú cua nhỏ tiểu Xán này buồn bực quá a.”

Mục Xán nằm ở gối nhìn hắn, “Ngươi người này……Bất cứ lúc nào, nói cùng như là đang nói đùa.”

Lục Hiên thở dài, thất vọng mà bảo, “Thực sự là thương tâm a, lời này ngươi cũng đã nói với ta mấy lần rồi! Ta là thực tâm chẳng lẽ còn chưa rõ ràng?”

Mục Xán kéo chăn phủ kín khuôn mặt, Lục Hiên không do dự đưa tay kéo chăn xuống, không cho cậu tránh ra, tay bắt lấy tay cậu, vững vàng mà đặt ở ngực mình, “Tiểu Xán, ngươi cảm giác được trái tim của ta đang đập sao?”

“Ta…..”

“Hư, đừng nói.” Lục Hiên lấy ngón tay nhẹ nhàng chặn cánh môi cậu, “Ngươi cẩn thận nghe một chút, có phải có thể nghe thấy cái gì không?”

Trong phòng nhất thời im ắng.

Một lúc lâu sau, Lục Hiên hỏi cậu: “Thế nào, nghe được sao?”

Mục Xán lắc đầu: “Cái gì cũng không có.” 

“Ai nha.” Lục Hiên xoay người, “Thật thương tâm.”

Mục Xán nâng người vẻ mặt mờ mịt mà từ phía sau nhìn hắn, “Rốt cuộc là làm sao vậy?”

“Ai, quên đi, cái gì cũng đều không hiểu.”

“Ta lại không biết cái gì?” Mục Xán kéo cánh tay hắn, “Ngươi không nên mỗi lần nói đều nói một nửa !”

Lục Hiên quay đầu lại, đưa tay vỗ về khuôn mặt cậu, ôn nhu mà nhìn cậu, thốt ra: “Ta thích ngươi.”

Ta thích ngươi, ta thích ngươi, ta thích ngươi…..

Phảng phất như có dư âm quấn lấy bên tai, Mục Xán ngây ngốc, tim thoáng cái đập đến lợi hại.

“Ta thích ngươi….”

Lục Hiên tiếp tục nói.

Mục Xán giống như mộng du mà nằm xuống, vẻ mặt đờ đẫn. 

Lục Hiên đột nhiên nhấc thân, không đợi Mục Xán phản ứng lại, cúi đầu xuống, hôn cậu thật sâu, hàm răng trắng tỉ mỉ từng chút từng chút mà gặm cánh môi mềm mại của cậu, như là đang nhấm nháp món điểm tâm ngọt ngào nhất. 

Cảm giác tê dại trong nháy mắt truyền khắp toàn thân, rút hết toàn bộ sức lực, Mục Xán nhắm mắt lại, trong ngực vừa chờ mong vừa khẩn trương lại vừa mờ mịt.

Này tuyệt không giống ta bình thường….

Trống ngực của Lục Hiên, nhiệt độ cơ thể của Lục Hiên, giọng nói khe khẽ của Lục Hiên, từng chút từng chút mà thâm nhập vào, ta dường như càng ngày càng mê muội rồi.

Một nụ hôn thật sâu thật dài, dài đến tựa hồ như ánh đèn cũng đều xuất hiện sắc thái ái muội.

Lục Hiên rời đi môi cậu, nhìn cậu gần trong gang tấc, hơi thở nặng nề mà nóng bỏng kia đang tỏ rõ hưng phấn và kiềm nén của hắn, một hồi lâu sau, hắn mới nhẹ thở dài một hơi, vô cùng thân mật mà sờ sờ đầu cậu, đột nhiên cười: “Phốc…..Tiểu Xán lại mặt đỏ rồi……thực sự là đáng yêu a.”

Mục Xán một phen đẩy khuôn mặt tươi cười đáng giận của hắn ra, “Ngươi lại như vậy.”

“Hắc hắc, tiểu Xán, học một loại nhạc cụ đi, ngươi thích violin? piano? hay sáo trúc? Hay là đàn ghi ta?”

Ân? Sao đột nhiên lại chuyển trọng tậm tới cái này rồi? Mục Xán không hiểu ra sao mà nhìn hắn.

Lục Hiên buống cậu ra, tay tựa vào đầu, nghiêng người nhìn cậu, ánh mắt ôn nhu mà gần như muốn chảy nước, “Này, tiểu ngốc qua, mau hoàn hồn, hỏi ngươi đó! Hay là…..Ngươi đây là đang chờ mong ta đối với ngươi tiếp tục làm chút chuyện gì đó ?”

“Lặn đi!” Mục Xán ác thanh ác khí mà mắng một câu,mặt như bị thiêu đỏ rực xoay người đưa lưng về phía hắn, “Ta mệt mỏi.”

“Ai ai, đừng nóng giận nha!” Lục Hiên một phen từ phía sau ôm lấy cậu, vừa cười nhẫn nại vừa nói, “Là ta, là ta suy nghĩ nhiều được chưa? Ân ân, Tiểu Xán mau nghĩ lại, ngươi thích nhạc cụ gì a? Đi học một cái đi.”

Mục Xán buồn bực đáp: “Giống nhau đều không có hứng thú.” Buồn ngủ dần dần bắt đầu dâng lên, ý thức của cậu có phần dời xa.

Lục Hiên “A” một tiếng, có hơi chút buồn rầu mà gãi đầu tóc, sau một lúc lâu mới phảng phất như tự nhủ lẩm bẩm: “Vậy làm sao bây giờ, xin vào những trường kia nhất định phải biết một loại nhạc cụ a….”

Thiếu niên nho nhỏ không có bao nhiêu tâm sự lại đang ngủ, Lục Hiên nhìn thụy nhan của cậu chậm rãi cười, “Nhưng mà không quan hệ, tất cả mọi thứ giao cho ta giải quyết…..Cuối cùng sẽ nghĩ ra biện pháp.”