Chương thứ 47: Chỉ đùa một chút

Tùy Chỉnh

Lục Hiên cưỡi xe chở Mục Xán về nhà, một đường không nói chuyện. Về đến nhà sau khi mở cửa, Lục Hiên lấy ra đôi dép lên vẫn luôn thuộc về Mục Xán kia đưa cho cậu.

Mục Xán đánh giá bày biện trong phòng, phát hiện cùng thời điểm cậu rời đi gần như không có gì thay đổi, giống như thời gian gần một năm cậu ở nội trú ở trường đều là ảo giác vậy.

Lục Hiên cởi áo khoác đi vào trong cầm hộp y tế ra, lôi Mục Xán vẫn đứng ở cửa đi tới trước sô pha, dùng bông dính cồn thay cậu tiêu độc vết thương.

“Tê….” Một trận nhoi nhói truyền đến, Mục Xán nhịn không được lệch đầu, cau mày nhìn hắn, “Không cần, tự nó sẽ khỏi.”

Lục Hiên không cho giải thích mà kéo cậu vào, một tay nắm lấy cổ cậu cố định khuôn mặt cậu, một tay cẩn thận từng li từng tí mà thoa thuốc, mỗi một lần xoa một cái, tâm hắn liền đau một cái.

Không thể nói rõ đã bao nhiêu lâu rồi chưa từng hảo hảo mà nhìn cậu như thế này, cậu hình như lại gầy hơn, là bởi vì kén ăn, hay bởi vì tiền sinh hoạt phí trong nhà cấp cho không đủ?

Bôi xong thuốc, hắn thẳng tắp mà nhìn chằm chằm cậu, thẳng đến khi Mục Xán đỏ mặt , quay đầu đi.

Lục Hiên buông cậu ra, dựa vào tấm gối dựa trên sô pha, ánh mắt rơi vào nơi sâu thẳm, chậm rãi cười: “Vừa nãy nhìn ngươi bị người vây đánh, thật giống như trái tim đột nhiên ngừng lại, trong đầu trống rỗng….Loại cảm giác này, thực sự là hỏng bét a…..”

Mục Xán cúi đầu, lơ đễnh mà nói: “Không có gì đáng ngại.”

Lục Hiên quay đầu nhìn cậu, thở dài một hơi, “Ngươi luôn là một vẻ mặt không thèm để ý như thế, nếu ngươi tính toán một chút, ta sẽ càng yên tâm hơn.”

Mục Xán cầm lấy máy chơi game trên bàn trà ngắm nghía, vừa chơi vừa đáp lại: “Chút thương tổn này tính cái gì.”

“Bọn họ vì sao lại đánh ngươi?”

“Không biết.”

Lục Hiên bật cười, đưa tay xoa xao tóc cậu, “Chỉ biết ngươi tiểu ngốc qua này sẽ không biết.”

Dừng một chút lại hỏi, “Ngày mai chính là nghỉ tết nguyên đán rồi, tính cả nghỉ bù tổng cộng cũng có ba ngày nghỉ đi, ngươi sao lại không về nhà?”

Con mắt Mục Xán không rời máy chơi game, rầu rĩ mà đáp: ”Không muốn quay về.”

Lục Hiên đưa tay khoác lên bờ vai cậu, gập cánh tay từng chút từng chút gạt sợi tóc mềm mại của cậu, chậm rãi nói: “Quan hệ với gia đình vẫn gay go như vậy sao? Nếu không trở về, sao không hảo hảo đợi ở phòng ngủ, đã trễ thế này còn ra ngoài làm gì?”

Mục Xán ngắn gọn rõ ràng mà đáp lại: “Trả sách.”

“Trả sách?” Lục Hiên vô cùng kinh ngạc, “Ngươi hiện tại vẫn ở thư viện bên ngoài mượn tiểu thuyết đọc?”

Mục Xán chơi trờ chơi lại thua một bàn, hứng thú mất hết mà ném máy chơi game, cũng tựa ở trên sô pha, vụng về mà đáp lại: “Đề bài làm có chút nhàm chán,  trong tiểu thuyết có một thế giới khác.”

Lục Hiên nhàn nhạt mà nở nụ cười, trong ánh mắt chậm rãi chảy ra một chút sủng nịch, “tiểu ngốc qua.”

Nhắm mắt lại dựa vào gần, Mục Xán đột nhiên hỏi: “Ngươi thích socola?”

“Hả?” Lục Hiên không hiểu ra sao, đang yên lành sao lại đột nhiên hỏi vấn đề này?

Mục Xán nghiêng mặt nhìn hắn, lông mày hơi nhăn lại, “Ngày đó….Ngươi không phải nhận sô cô la của người ta nha…..Còn tặng một cái hôn….”

Lục Hiên không có lập tức trả lời, nhìn cậu một hồi, khóe miệng bỗng nhiên giương lên, nụ cười tươi càng lúc càng lớn, một bộ ra vẻ không thể nén được vui sướng, “Ta không phải thích socola, chỉ là ….các nàng đại khái chẳng qua là muốn đem quà đưa cho ta, nếu như ta nhận lấy, sẽ rất vui đi, cho nên, cứ như vậy.”

Mục Xán hừ một tiếng, “Quả nhiên là một người không tiết tháo.”

Lục Hiên ha ha phá lên cười, “Tiểu Xán, ta có thể lý giải là ngươi đang ghen không ?”

Khuôn mặt Mục Xán bất ngờ đỏ lên, gạt tay hắn đang khoác lên vai mình, “Không được nói bậy.”


Lục Hiên thu lại nụ cười, một tay kéo lấy cậu vào trong lòng, cằm tì lên bờ vai của cậu, cảm thụ được phần thân thể thon gầy kia, không khỏi ôm chặt lấy. Mục Xán không từ chối, hai tay của Lục Hiên lập tức ôm càng chặt thêm, trầm thấp thở dài, dùng một loại thanh âm ôn nhu khiến người không đành lòng từ chối nói: “Đừng đẩy ta ra…..Làm sao bây giờ, Tiểu Xán, ta hình như …..không muốn buông ngươi ra nữa.”

Thời gian ôm nhau có hơi dài, dài đến tình cảm bất an đã lặng lẽ thoát ra, Mục Xán tuy rằng vì Lục Hiên thân mật “tán tỉnh” mà có chút xấu hổ, nhưng không giãy dụa thoát ra, nín lặng một lát sau, mới thở dài xả giận, “Vì cái gì lời của ngươi mỗi lần nghe đều giống như đang nói đùa.”

Lục Hiên lại nở nụ cười, buông cậu ra, thay cậu sửa sang lại áo, thản nhiên nói: “Vậy cứ như thế đi….Đi tắm rửa, nhớ kỹ phải tránh chỗ bị thương, không sẽ dễ bị nhiễm trùng.”

Mục Xán “Nga” một tiếng, nhưng không có lập tức di chuyển, mãi cho đến khi Lục Hiên đi vào phòng lấy đồ tắm đưa cho cậu, mới đứng lên hướng phòng tắm đi tới.

Nhìn cậu bóng lưng cậu biến mất sau cánh cửa phòng tắm, Lục Hiên lắc đầu bật cười.

Hắn kéo ngăn nhỏ của bàn trà ra, từ bên trong lấy ra một bao thuốc lá gần như sắp hết, rút ra một điếu, đi tới trước cửa sổ nửa mở, lẳng lặng mà đốt điếu thuốc, vừa hút vừa nhìn thế giới bên ngoài tối tăm phía dưới ngọn đèn rực rỡ, khói xám trắng lượn lờ quanh người hắn, làm hắn thoạt nhìn có một cỗ cô đơn không thể nõi rõ.

Gió đêm thổi qua, rất nhanh đã thổi tản hết khói thuốc.

Lúc Mục Xán tắm rửa xong đi ra, Lục Hiên đã bổ xong hoa quả, đang vừa ăn vừa xem TV, thấy cậu đi ra, vội gọi cậu, “Tiểu Xán mau tới đây ăn hoa quả, có thanh long ngươi thích này.”

“Nga.” Mục Xán vừa lau tóc, vừa đi đến bên cạnh hắn ngồi xuống, dùng cây tăm cắm một miếng bỏ vào trong miệng, trên mặt không có biểu tình gì.

Tóc cậu còn chưa khô, không ngừng nhỏ giọt xuống cổ, Lục Hiên rất tự nhiên mà lấy ra máy sấy, từ phía sau đem cậu vòng vào trong ngực, thay cậu sấy tóc.

Trong phòng nhất thời ngoại trừ tiếng máy sấy ra cái gì cũng không có.

Ước chừng là thời gian đã quá muộn, chỉ sấy một lúc, Mục Xán đã dựa vào người Lục Hiên ngủ, tiếng máy sấy tóc ầm như vậy lại không ảnh hưởng gì tới cậu.

Lục Hiên sờ sờ tóc cậu, cảm thấy đã khô hết, liền đóng máy sấy, đứng lên, kéo một cái đệm dựa qua, đặt ở sau đầu cậu, để cậu vắt ở sô pha ngủ.

Hắn đẩy tóc mái vừa dày vừa dài của cậu ra, lưu luyến mà nhìn chằm chằm khuôn mặt cậu, ánh mắt cô đơn lạnh lẽo mà sâu sắc.

“Ngươi vốn có thể từ bên người ta chạy trốn……Ta đã cho ngươi cơ hội và thời gian….” Hắn cúi đầu, thì thào tự nói, “Thế nhưng ngươi vì sao lại trở về…..”

Hắn thở dài thật sâu, giống như là vứt bỏ chống cự mà phóng túng, “Lúc này đây, ta sẽ không để cho ngươi đi nữa.”

Hắn cúi đầu xuống, hôn lên mội cậu.

Cảm giác được hô hấp của người bên dưới bỗng nhiên bị kiềm hãm, Lục Hiên như bị điện giật mà rời khỏi môi cậu, một tia bối rối trên mặt hắn chợt lóe rồi biến mất.

Thực ra kể từ lúc Lục Hiên đem cậu thả xuống sô pha, Mục Xán đã mơ hồ có phần tỉnh lại, chỉ là mệt mỏi đến lợi hại, không muốn mở mắt, sau đó, cậu liền nghe được tiếng rì rầm của Lục Hiên, rồi sau đó, Lục Hiên đột nhiên cúi đầu, che lại cái miệng của cậu.

Cậu run rẩy lông mi, nhưng không có lập tức mở mắt, qua một lúc mới chậm rãi mở, tầm mắt tập trung rơi trên khuôn mặt Lục Hiên.

Cậu nhìn một chút, không lên tiếng…..

Môi Lục Hiên giật giật, đưa tay chậm rãi lướt qua khuôn mặt cậu, vuốt ve mặt cậu, tóc cậu….

Đêm khuya yên tĩnh, ngọn đèn thủy tinh màu vàng ấm áp như nước rơi xuống thân hai người, trong không khí tràn ngập mùi vị mập mờ.

Lục Hiên lại chính lúc này thu tay về, quay người, ngồi ở một bên sô pha, dùng một loại giọng điệu như không có việc gì nói: “Chỉ đùa với ngươi một chút thôi…..Tiểu ngốc qua, thì ra ngươi đang giả vờ ngủ.”

Mục Xán buông mi mắt xuống, sau khi trầm mặc, cậu xoay người ngồi dậy, bỗng nhiên đi tới bên người Lục Hiên, ôm lấy bờ vai hắn hôn lên môi hắn, một thoáng rồi rời ra.

“Ta cũng vậy chỉ đùa một chút.” Mục Xán nhìn vào sâu trong mắt hắn, mặt không biểu tình mà nói.

—–! ! ! Hắn hôn ta? Hắn thực sự…..hôn ta?

Lục Hiên liền cứ như vậy đờ ra một hai giây, mở to hai mắt nhìn cậu, một bộ dáng vẻ không thể tin được, trong ý nghĩ bởi vì quá kinh ngạc mà nhất thời lộ ra một mảng trống.