Chương thứ 19: Ta làm sao vậy

Tùy Chỉnh

Ngày đó công bố kết quả thi lên cao trung, lão ba Mục Xán sáng sớm liền cùng Mục Xán xem bảng thông báo.

Mục Xán hiện tại trên cơ bản không cần về nhà, thế nhưng Mục lão ba hiển nhiên là từ sau chuyện Mục Xán bỏ nhà đi năm ấy (L: tớ nhớ mới có gần năm thôi mà đã kêu năm ấy, bó tay = =|||), liền giống như đột nhiên nổi lên tâm tư quan tâm con trai, hơn nữa thành tích Mục Xán càng ngày càng tốt, hiện tại quan hệ hai cha con ngược lại so với trước đây nhiều, chí ít từ mặt ngoài xem ra, Mục lão ba đối với chuyện của Mục Xán là rất quan tâm. Về phần Mục Xán có cảm thấy cùng cha thân thiết chút nào hay không, cái này thì không biết được.

Trước cột thông báo của trường học chật ních người đến xem kết quả thi, Mục lão ba lôi kéo Mục Xán chen vào đoàn người, trước tiên liền hướng bảng danh sách đứng đầu tìm, đó là danh sách trúng tuyển cao trung của Nhất Trung,một cái tên đứng đầu đỏ chót vậy mà lại không phải Lục Hiên, mà là một người tên là Sở Vũ, Lục Hiên kém 2 điểm đứng ở phía sau hắn, xếp thứ ba theo chân hai người bọn họ kém tới hơn 20 điểm.

Mục lão ba chỉ vào tên Lục Hiên hướng Mục Xán nói: “Đây chính là bằng hữu của ngươi sao? Ngươi là đang ở nhà hắn sao?”

“Ân.” Mục Xán lên tiếng.

“Phải hảo hảo cảm ơn người ta một chút, giúp ngươi rất nhiều a.”

“Nga.” Tiếng Mục Xán vẫn không hề lên xuống quá lớn, bất quá Mục lão ba cũng đã quen với trầm mặc của hắn, tiếp tục nhìn xuống, khi nhìn tới vị trí số hai mươi liền thấy tên Mục Xán, vui mừng mà kêu lên: “Tiểu Xán, tiểu Xán, ngươi! Ngươi ở chỗ này!”

Phụ huynh xung quanh thấy Mục lão ba hưng phấn mà chỉ vào tên, đều nhao nhao chúc mừng. Cao trung của Nhất Trung mà xếp thứ hai mươi, cũng đã rất vượt trội rồi.

Mục Xán nhìn chằm chằm tên mình, không hề hé răng, chỉ là trong đầu nhàn nhạt nghĩ, ông bà ngoại biết được đại khái sẽ rất hài lòng đi. Còn có…..Mẹ có lẽ cũng sẽ hài lòng.

“Ai nha, này cũng đã quá tốt rồi! thật là quá tối! Đi, trở về ta bảo dì ngươi chuẩn bị một bàn đồ ăn ngon, hôm nay chúng ta hảo hảo chúc mừng chúc mừng.”

Mục lão ba để Mục Xán gọi nữ nhân kia là dì, nhưng Mục Xán hầu như chưa bao giờ gọi nàng. Nghe Mục lão ba nói xong, trong lòng hắn cũng không vui mừng, cứng nhắc mà nói: “Ta gọi điện cho ông bà ngoại.”

Mục lão ba sửng sốt, sau đó mới nói: “Ha ha, phải, phải, đi thôi, về nhà gọi.”

“Không được, ta đi buồng điện thoại công cộng gọi.” Mục Xán cầm thẻ điện thoại trong tay, đôi mắt chuyển hướng về chỗ khác, không nhìn đến lão ba mình.

“Vậy —- vậy được rồi.”

“Mục Xán! Mục Xán!” Trong đám người có người hưng phấn mà gọi hắn.

Mục Xán theo nơi phát ra tiếng gọi đi tới, phát hiện Lý Cường ở đội bóng rổ đang hướng hắn vẫy tay đi tới, đi cùng bên cạnh hắn còn có một phụ nữ trung niên nhìn qua hơn bốn mươi tuổi, chắc là mẹ hắn.

Lý Cường đi tới trước mặt, nhìn Mục lão ba một cái liền kêu một tiếng: “Thúc thúc.” Mà Mục Xán tuy nhìn thấy mẹ hắn, nhưng không có ý muốn mở miệng, mặc dù Mục lão ba vẫn luôn âm thầm đẩy hắn cũng không giải quyết được vấn đề.

Cũng may mọi người lúc này đều rất hưng phấn, cũng không chú ý nhiều, Lý Cường hung hăng mà vỗ vai Mục Xán một cái, cười nói: “Ngươi giỏi! Đứng thứ hai mươi toàn cấp đâu! Lợi hại! Lần này sơ trung Nhất Trung thi không tốt, xêp trên mười chỉ có một mình Lục Hiên tiến vào, chính là cái danh vua toàn năng này của hắn, lần này lại ngoài dự đoán làm lão nhị.”

Mục Xán “Nga” một tiếng, không cho ý kiến. Trái lại Mục ba ba lại hỏi: “Tiểu tử ngươi thi thế nào?”

Lý Cường nhất thời xấu hổ mà nở nụ cười, gãi gãi đầu, “Ai nha, ta a, dựa vào hoạt động thể thao cộng thêm điểm miễn cưỡng chen vào Nhất Trung đi, không thể so được với bọn họ.”

Mục lão ba cười thoải mái nói: “Chỉ cần thi đỗ Nhất Trung là tốt rồi a!”

Lý mẹ cũng ở một bên khen Mục Xán vài câu, không ngoài chính là các kiểu như là thành tích tốt như vậy, lớn lên cao như vậy, suất như vậy, Mục lão ba nghe được trong lòng hết sức đắc ý.

Tiếp đó lại hàn huyên một hồi, mấy người liền tách ra, Mục Xán đi vào buồng điện thoại công cộng gọi cho ông bà ngoại, cũng nói cho họ ba ngày sau hắn sẽ trở về, ông bà ngoại hiển nhiên hài lòng vô cùng, đã sớm trông mong hắn nghỉ hè trở về.

Mà khi Mục Xán quay người lại, lại đột nhiên mơ hồ ở bên cạnh cây lớn xa xa thấy một bóng người……Hình như là mẹ hắn, thế nhưng nàng không có đi tới đây, hắn liền cũng không có đi qua, chỉ là sau khi đứng lẳng lặng mà nhìn một chút,liền theo Mục lão ba về nhà.

Về đến trong nhà, nữ nhân kia đang vểnh chân xem TV, Mục Dung thì ở một bên dùng thìa múc nửa quả dưa hấu ăn.

Thấy bọn họ vào cửa, nữ nhân kia như có như không mà hỏi một câu: “Kết quả thi thế nào?”

Mục lão ba hớn hở ra mặt, cao giọng nói: “Thi đỗ rồi! Thi đỗ rồi! Thứ hai mươi cả cấp!” Nói xong trực tiếp đi tới máy điện thoại bên cạnh bắt đầu gọi điện cho họ hàng thân thích báo tin vui.

Nữ nhân kia sau khi nghe xong trên mặt đầu tiên là nổi lên một trận xấu hổ, tiếp đó lại cười rộ lên, hướng Mục Xán nói: “Cũng được, đứng thứ hai mươi cũng không tệ rồi.” Trong lời nói dường như cho rằng thành tích hắn còn chưa đủ tốt.

Mục Xán cũng không để ý nàng, trực tiếp đi vào phòng mình.

Mục Dung nghe thấy Mục Xán thi đỗ Nhất Trung, trái lại kích động sâu sắc, nàng một học sinh 10 tuổi, chính là tuổi sùng bái những người học giỏi, người thầm mến cũng hầu như đều là vì thành tích tốt là chính, mà hiện tại ca ca trong nhà mình lại lấy thành tích thứ hai mươi toàn cấp thi đỗ cao trung Nhất Trung tiếng tăm lừng lẫy!

Hình tượng Mục Xán trong nháy mắt liền ở trong tâm nàng cao lớn lên, nhìn thấy Mục Xán vào phòng, lập tức đứng lên lẹt xà lẹt xẹt mà chạy đến tủ lạnh, ôm ra một nửa quả dưa hấu đi vào phòng Mục Xán. 

“Ca, đây là để lại cho ngươi.” Mục Dung giống như dâng vật quý báu mà đem dưa hấu đặt ở bên cạnh Mục Xán.

Mục Xán cúi đầu nhìn muội muội nhỏ hơn mình 6 tuổi này một chút, sau đó thu hồi ánh mắt, không lạnh không nóng mà nói: “Đã biết.”

Đối với lãnh khốc của Mục Xán, Mục Dung cũng không có cảm thấy thế nào. Nàng cũng giống như những người khác trong nhà đã quen với tính cách cô ngạo của Mục Xán rồi, lúc trước thành tích của Mục Xán không tốt, lại thường xuyên bị đánh, nàng tự nhiên khinh thường cái ca ca này, nhưng từ sau khi Mục Xán nổi giận hành hung Tiết Giai Kiệt một trận, Mục Dung nhìn hắn tức khắc liền thay đổi. Huống chi hiện tại thành tích Mục Xán tốt như vậy, nàng lấy tư cách muội muội đương nhiên cũng có quang vinh, lại nhanh trí mà bắt đầu “Ca ca dài”, “Ca ca ngắn”, còn thường xuyên đối với bạn học khoe khoang mình có một ca ca lợi hại. 

Mục Xán cũng không có tâm tư để ý tới muội muội này, nếu không có nàng, tuổi thở của hắn vì cái gì lại u ám đến như vậy.

Chỉ ở lại nhà ba ngày, sau đó Mục Xán an vị trên xe khách đi nhà ông bà ngoại, vừa nghĩ đến vẻ mặt hài lòng của ông bà ngoại và cậu mới mở quán nhỏ sau khi nghe được tin thành tích hắn, hắn mới chính thức mà nở nụ cười.

. . .

. . .

Mục Xán vừa xuống xe, trong bến xe dượng đã cưỡi xe máy chờ đón hắn rồi. Tới nhà ông bà ngoại, mọi người lại nấu một bàn lớn thức ăn chờ hắn, chúc mừng hắn thi đỗ Nhất Trung.

Nhìn một bàn thức ăn này, Mục Xán mới chân thực mà cảm giác được bản thân mình thật sự được coi trọng. Ở nhà của cha, cha nói để nữ nhân kia chuẩn bị một bàn thức ăn ngon, kết quả chỉ là nhiều hơn một món móng giò mà thôi, mà đó lại chính là món Mục Dung yêu  nhất, Mục Xán từ trước tới nay không thích ăn. Trái lại ở nơi đây, một bàn đầy hải sản, có cua,tôm, cá….Tất cả đều là món Mục Xán thích nhất, ông bà ngoại, cậu, dì, dượng…. Tất cả đều là người thật sự quan tâm hắn.

Kỳ thực nghiêm túc mà nói, ở cũng đã không còn chỗ chơi đùa như ngày trước, dấu vết của đô thị hóa đã lan tới nông thôn, mà bạn chơi cùng cũng đã sớm chạy đông chạy tây, toàn bộ bạn cùng lứa trong thôn hầu như không còn mấy ai, mà mấy người còn lại kia lúc trước cùng hắn cũng không hề qua lại.

Những đống cỏ khô rơm rạ, đạn châu, cây dâu kia đã từng cảm thấy vui vẻ vô cùng khi còn bé đều đã mất đi mị lực vốn có của nó, mùa hè nóng ngoại trừ ở nhà đọc sách, xem TV, thỉnh thoảng giúp đỡ làm một ít việc vặt trong nhà ra, chính là không có việc gì làm.

Mục Xán lần này quay về nhà ông bà ngoại còn mang theo sách giáo khoa cao nhất, Lục Hiên mua, nói là để hắn chuẩn bị bài trước một lần. Chuẩn bị bài, ôn tập lại hai thói quen này tuyệt đối là mỗi một học sinh thành tích tốt đều phải có, bằng không liền không đủ để trở thành học sinh thành tích tốt.

Thấy những sách này, không khỏi lại nghĩ tới Lục Hiên, nhớ tới Lục Hiên, không khỏi lại nghĩ tới buổi tối say rượu kia…..Kỳ thực ký ức tối ngày hôm đó, đại bộ phận đều rất mơ hồ, nhưng loại cảm giác nói không rõ ra được này lại khắc sâu trong đầu, sao cũng không vứt đi được. Có một đoạn thời gian, Mục Xán thậm chí hoài nghi bản thân đã sinh bệnh, nhưng bệnh lại rất mơ hồ. Bởi vì có lúc,khi hắn nhớ tới biểu tình của Lục Hiên ngày đó, tim đập tăng nhanh, miệng lưỡi phát khô…..Đây quả thực là không hề có đạo lý.

Nguyên bản trong tâm không sợ sóng lớn, một khi lá tách ra sẽ đón gió lớn lên thành một khu rừng rậm rạp (? chém gió), nếu là người ý chí yếu kém và cảm giác về phương hướng kém cỏi sẽ hoàn toàn mất phương hướng trong rừng rậm, chỉ có thể ở trong đó quanh quẩn chạy đi chạy lại.

Vì không để bản thân mình điên cuồng, hắn chỉ có càng thêm điên cuồng mà chuyển dời tinh lực, vớ lấy một đống lớn sách, gần như đem sách ngữ văn, sách anh văn đều học thuộc một lần, câu càng phiền phức dài dòng đọc không trôi chảy hắn càng yêu thích, đầu óc căn bản không nghĩ tới ý khác, chỉ là không cho bản thân dừng lại. Sau đó hắn lại làm một lượng lớn bài tập, càng khó càng thích, có đôi khi vì một đề bài khó vắt hết óc ngay cả cơm cũng có thể không ăn. Phương pháp này quả thực hiệu quả,thời gian hắn nghĩ tới Lục Hiên cũng thực sự ít đi.

Dưới cái dạng điên cuồng học tập này, thời gian một tháng cũng không đến hắn đã đem toàn bộ sách giáo khoa học kỳ đầu tiên của cao nhất đều đọc qua một lần. Ông bà ngoại thương hắn học bài khổ cực, mỗi ngày đều khuyên hắn xem TV nhiều hơn, chơi đùa nhiều hơn.
—————————————