Chương 33: Mộng

Tùy Chỉnh

Thiên địa điêu tàn, trong gió vẫn còn phản phất hương máu tanh nồng. Dưới mặt đất, lớp lớp thi thể chất chồng bị dẫm đạp dưới gót chân đại đội ma quân.
Kết giới Ma Vực đã bị phá.
Ma Giới như hổ thêm cánh, kiêu ngạo tấn công hai giới Thiên-Nhân.
Ánh mắt Vô Song Đế Quân thời khắc này thâm trầm lạ thường. Hắn nhìn chiến trường đẫm máu trước mặt rồi lại hướng mắt về một phía xa xa. Chỉ thấy ở nơi nọ ngoại trừ ngàn vạn ma tinh còn có một bóng người.
"Đây là những gì ngươi muốn sao?" Vô Song Đế Quân nói.
Người kia trầm mặc hồi lâu, chiếc mặt nạ đen huyền hoàn hảo giấu đi biểu tình đạm mạc. Kẻ nọ hơi ngẩng mặt, đưa đôi mắt phủ màu tuyệt vọng nhìn lên nền trời đã sớm khoát lên sắc đỏ gai mắt.
Bốn bề vang vọng tiếng hô đánh giết lại vô tình áp đi câu nói khẽ khàn từ miệng người kia. Nhưng Vô Song Đế Quân nghe được, hơn nữa còn nghe rất rõ ràng.
Hắn nói: "Từ lúc bắt đầu đã không phải là ta."
oOo
Nam Cung Chấn Vũ mở bừng mắt, ngoài trời vẫn phủ một màu đen kịt. Hắn đưa mắt nhìn mọi vật xung quanh rồi lại khe khẽ thở dài.
Đây là tẩm cung của hắn, tráng lệ nhưng cô độc. Thật nhớ những ngày trước kia cùng Diệp Thiên Bích chen chúc trên một cái giường nhỏ bé chật chội. Khi ấy thật sự rất muốn đổi cái khác lớn hơn, chỉ là bây giờ khi đã đạt được nguyện vọng thì kẻ mà bản thân muốn cùng chia sẻ lại không thể ở cạnh mình.
Phải trách làm Hoàng Đế tuân thủ quá nhiều điều luật, nếu không hắn thật sự muốn giống như trước kia. Thời thời khắc khắc giữ người nọ bên mình.
Nam Cung thở ra một hơi vừa định trở mình, liền phát hiện có điều không đúng. 
Cơ thể hắn không cử động được. 
"Dậy rồi? Vừa đúng lúc..."
Giọng nói quen thuộc vang lên càng khiến Nam Cung Chấn Vũ phiền muộn. Ánh mắt như xuyên qua bức bình phong nhìn thẳng đến bàn trà nhỏ nhờ ánh sáng le lói mà in bóng: "Ngươi đang làm cái gì? Vừa về đã giở trò?"
Người kia trầm ngâm không đáp, thật lâu như vậy. Đến mức Nam Cung Chấn Vũ cũng bắt đầu cảm thấy bất an. "Thiên Bích!"
Lần này Diệp Thiên Bích thở ra một hơi, có chút bất đắc dĩ lên tiếng: "Đã bảo ngươi gọi ta là sư phụ mà..."
"Gỡ bỏ trận pháp trên người ta ra, chúng ta cùng thương lượng." Nam Cung nói.
"Hiếm thấy ngươi có nhã hứng nói đùa." Diệp Thiên Bích phì cười: "Nhưng gọi hay không cũng chẳng quan trọng nữa..."
Tim Nam Cung Chấn Vũ hẫng đi một cái, cảm giác bất an như một hạt mầm điên cuồng bén rễ len lỏi khắp tâm can, hắn gần như là nghiến răng mà nói: "Gỡ trận pháp cho ta!"
Diệp Thiên Bích lại giống như không nghe thấy, hắn đưa đôi mắt u ám nhìn về tấm bình phong thêu thùa hoa mỹ. Đạm mạc cười cười: "Ta phải đi rồi. Lần này đến là để từ biệt..."
"Những gì cần làm, ta đã làm xong. Chỉ hi vọng ngươi có thể an ổn làm một hoàng đế lưu danh thiên cổ."
"Trận pháp này hai canh giờ nữa sẽ tự biến mất, xung quanh đây cũng đã giăng kín kết giới. Người ngoài không thể biết bên trong xảy ra chuyện gì, cũng không thể tiếp cận nơi đây. Đợi đến khi trận pháp trên người ngươi biến mất kết giới cũng sẽ bị phá bỏ. Ngươi đương nhiên cũng sẽ tuyệt đối an toàn."
Khác với những gì Diệp Thiên Bích dự liệu, Nam Cung Chấn Vũ lại hết sức an tĩnh, nếu không phải hơi thở phập phồng bất định có lẽ hắn sẽ nghĩ Nam Cung ngủ quên mất rồi. Mãi một lúc sau Nam Cung mới lên tiếng, giọng nói trầm khàn hòa vào màn đêm lại có vẻ bi ai não nề: "Khi nào ngươi trở về?"
Đáp lại là một mảng im lặng tịch mịch.
Nam Cung Chân Vũ hai mắt vô thần nhìn thẳng vào bức rèm hoàng kim hoa lệ vì đêm đen mà ảm đạm: "Ngươi sắp xếp nhiều như vậy là sợ ta không để ngươi đi?"
"Ta có thể cản được ngươi sao?" Hắn cười nhạt.
Dù ta có trăm ngàn lần muốn đem ngươi trói lại, để ngươi đừng vì bất luận kẻ nào lang bạc đông tây. Đừng lúc nào cũng một thân gió sương phong trần mỏi mệt.
Ta có thể sao?
Ưu phiền của ngươi chưa từng cùng ta bày tỏ. 
Ưu phiền của ta lại toàn bộ đều là vì ngươi.
Bao nhiêu năm sóng gió thăng trầm. Nên trách lòng ngươi quá rộng dung chứa cả thế gian chỉ bỏ lại mỗi ta, hay trách tâm ta quá hẹp chỉ vì một người không màng giang sơn vạn dặm.
Ánh trăng mờ núp bóng dưới tầng mây, đêm đen tĩnh mịch lưu lại giữa điện đài hoa lệ là đôi mắt thâm trầm không rõ cảm xúc.
Người có thể đi...
Nhưng buộc phải trở về.
oOo
Một đêm này người mang tâm trạng rối ren khó chịu không chỉ có Nam Cung Chấn Vũ mà Vũ Vân Khuynh cũng chẳng khá khẩm gì hơn. Cổ tay bị đè nghiến dưới mặt đất trở nên đau rát, mà một bên trên cổ cũng đã sớm ứa máu. 
Vào lúc Vũ Vân Khuynh nghĩ hắn xong đời rồi thì lực đạo trên tay bất chọt buông lõng, vị máu tanh ngọt như sóng biển tàn bạo dập tắt ngọn lửa đang hừng hực trong lòng, Lãng Phong hai mắt vô thần lảo đảo lùi về sau, hơn nữa mũi miệng còn không ngừng tràn ra máu. 
Đầu Vũ Vân Khuynh đánh ầm một phát, đau đớn trên người đều quên sạch, hắn muốn bước về phía Lãng Phong nhưng một kẻ bước một kẻ lại lùi về sau. Vũ Vân Khuynh nhìn gương mặt tuấn mỹ dần bị máu che khuất, bản thân càng thêm hốt hoảng: "Đừng di chuyển!"
Giống như trúng phải ma chú, Lãng Phong quả nhiên trầm mặc động cũng không động. Vũ Vân Khuynh ngay lúc này bắt lấy tay hắn kiểm tra mạch tượng, nhưng thứ hắn tra được chỉ có nhịp tim yếu ớt đến không nhận ra cùng toàn bộ lục phủ ngũ tạng gần như dập nát. Vũ Vân Khuynh cả người run rẩy, ngay cả giọng nói cũng trở nên bất ổn: "Sao lại thế này, sao lại thành thế này?"
Bên má chợt chạm vào thứ gì đó lành lạnh, là tay của Lãng Phong. Vũ Vân Khuynh nhẹ ngẩng đầu ngay lập tức chạm đến đôi mắt hắn. Rõ ràng là vô thần đờ đẫn, nhưng không hiểu sao Vũ Vân Khuynh lại cảm thấy rất thương tâm.
Bên tai lại vang lên tiếng thều thào vụn vặt, từng câu từng chữ đều như lông vũ quét vào đáy lòng:

"Sư tôn..."
"Ngươi xem... chưởng môn không sao rồi..."
"Đừng thương tâm nữa... ngươi đừng như vậy..."
"Ta... đau..."
Giống như đã dùng toàn bộ hơi tàn còn sót lại, Lãng Phong vừa dứt lời đã đổ ập xuống rơi lên bờ vai run rẩy của Vũ Vân Khuynh. 
Cũng không rõ là vì cái gì, đây lần đầu tiên ở thế giới này... Vũ Vân Khuynh chân chính bật khóc.
Trong lòng cũng bất chợt gieo vào một hạt giống. Không bón, không tưới vẫn chậm rãi nẩy mầm...
Vũ Vân Khuynh vất vả điều chỉnh lại trạng thái, một bên giúp Lãng Phong cầm máu, mặc khác cũng quan sát xung quanh.
Không bao lâu sau hắn cuối cùng cũng xác định được tình trạng hiện tại. Tin tốt là mắt hắn đã tốt trở lại, hơn nữa trước mắt lúc này cũng là một khu rừng bình thường. Vậy có nghĩa là bằng cách nào đó hắn đã rời khỏi Bí Cảnh.
Nhưng trong cái may lúc nào cũng mang cái rủi, mà cái rủi kia lại chính là: Hắn đang tạm mất đi linh lực.
Vũ Vân Khuynh trầm ngâm nhìn gương mặt tái nhợt của Lãng Phong, hắn cẩn thận xé một góc áo băng bó vết thương trên cổ, sau đó hít vào một hơi nhẹ nhàng đỡ Lãng Phong lưng chậm chạp bước đi.
Mỗi bước chân dẫm lên lớp đất đá càng lúc càng nặng trĩu, Vũ Vân Khuynh nghiến răng thận trọng xốc Lãng Phong lên, hình thể hai người hiện tại chênh lệch không nhỏ. Lãng Phong trãi qua thời gian dài khổ cực rèn luyện hình thành cơ thể cao lớn rắn chắc, mà Vũ Vân Khuynh ngày ngày nhàn hạ cả người chẳng có chút liên hệ gì đến mấy từ chắc khỏe cao lớn. Vậy mà lại còn miễn cưỡng cõng người đi, từng bước đều là dùng toàn lực mà đi.
Cơ thể mệt mỏi đến gần như lả đi, đầu óc lại không ngừng nhắc nhở:
Phải tìm đại phu! Phải nhanh chóng đi tìm đại phu...
Mãi đến khi trước ánh mắt chạm đến đóm sáng nhỏ từ chiếc đèn lồng bên cửa một thôn trang mộc mạc, Vũ Vân Khuynh cuối cùng cũng có thể buông lỏng chính mình, cả người vô lực chìm vào bóng tối.
oOo
Tại Tứ Phúc Lâu, bấy giờ Nghiêm Lăng đang giúp Chưởng môn sư huynh điều hòa linh khí liền chậm rãi thu hồi linh lực, mà Liệp Hoài Khanh tĩnh tọa phía trước cũng đã ổn định được khí tức tán loạn của mình. 
"Sư huynh? Huynh thấy thế nào rồi?" Nghiêm Lăng nói.
Liệp Hoài Khanh gật đầu tỏ vẻ đều ổn: "Ta không sao. Đã tìm được Vân Khuynh chưa?" 
"Vẫn chưa có tin tức gì, người của chúng ta đã đi tìm khắp nơi tin rằng sẽ sớm đưa hắn về." Nghiêm Lăng nói, cũng giống như tự trấn an chính mình.
Hắn còn nhó rõ tình thế ở Bí Cảnh trước lúc họ bị linh lực đánh ra ngoài, nếu không có tiểu tử Lãng Phong xong ra thì e rằng Chưởng môn chân nhân khó lòng mà bảo toàn tính mệnh. Nghĩ đến đây hắn lại có chút phiền muộn, Liệp Hoài Khanh hiển nhiên phát hiện được liền lên tiếng: "Có chuyện gì sao?"
Nghiệm Lăng hơi trầm giọng: "Sư huynh, huynh cũng biết vừa rồi là Lãng Phong thay huynh đỡ lấy thiên kiếp. Tiểu tử kia e rằng hiện tại cũng lành ít dữ nhiều..."
Liệp Hoài Khanh giống như có điều gì suy nghĩ, nhưng cuối cùng chỉ gật đầu: "Lãng Phong thiên tư hơn người, hi vọng hắn không xảy ra chuyện gì đáng tiếc. Nói cho cùng một phần cũng là do ta luyên lụy hắn."
"Sư huynh, còn có Vũ Vân Khuynh." Nghiêm Lăng tỏ vẻ trầm tư: "Hắn ta mặt ngoài cư xử tệ bạc với Lãng Phong, nhưng thực chất lại xem hắn như ái đồ. Năm lần bảy lượt ra mặt bao che, trước giờ ta chưa từng thấy hắn như vậy. Nếu Lãng Phong kia xảy ra chuyện, e rằng Vũ Vân Khuynh cũng khó có thể không dằn vặt bản thân."
"Vân Khuynh rất sủng ái hắn sao?" Liệp Hoài Khanh nhỏ giọng hỏi một câu.
Nghiêm Lăng nói: "Còn không phải sao? Ngay cả Tịch Huyền kiếm cũng giao cho hắn rồi."
"Tịch Huyền?" Liệp Hoài Khanh nhíu mày: "Lãng Phong cũng đâu thể sử dụng được nó."
"Ngược lại là đằng khác." Nghiêm Lăng cười cười: "Tịch Huyền nhận hắn là chủ."
Liệp Hoài Khanh kinh ngạc một hồi rồi lâm vào trầm mặc.
Tịch Huyền là thần khí thượng cổ, chuyện này đại đa số tu chân giả điều biết.
Nhưng chuyện nó là ma vật thế gian lại không có quá nhiều kẻ tỏ tường.
Vũ Vân Khuynh ngày xưa một lòng một dạ muốn tìm Tịch Huyền cũng đã phần nào nhận biết lai lịch của nó. Vậy mà vẫn giao nó cho Lãng Phong?
Vân Khuynh ơi Vân Khuynh.
Cuối cùng đệ là thật sự sủng ái Lãng Phong. Hay là muốn khiến cho hắn vĩnh viễn không thể ngẩng đâu?
Hết chương 33
__________oOo__________
Tranh vẽ của Ichini Sai. Xin lỗi vì Mị tìm không ra tên wattpad của ngài.


Tranh vẽ của nàng @2392002lan~ có trích đoạn luôn á nhe~


Rất cảm ơn hai bạn bỏ thời gian và công sức ra để vẽ tặng mình!!
oOo
Và cuối cùng. Đây chính là nam chính, là Tuyệt Đại Đế Quân trong lòng mị.


Hãy ghé medoctruyen.net để xem bản hoàn hảo hơn. Và nhớ vote cho mị ở medoctruyen.
Đội ơn 
Tê Tê