Chương 22: Chuyện xưa

Tùy Chỉnh

Linh Huyết chi Vương, cái danh này nghe qua đúng là rất có cảm giác của con ông cháu cha!
Cơ mà mẹ nó cái này không phải chính là nâng cấp nhân sâm sống lên thành nhân sâm sống ngàn năm thập toàn đại bổ sao!?
Lại nói đến Linh Huyết Nhân căn bản là một tộc nhân, cũng giống như kiểu dân tộc ít người sống thành một cụm. Đặc điểm để nhận biết một Linh Huyết Nhân là diện mạo cùng thiên phú xuất chúng nhưng đặc biệt nhất phải kể đến là linh huyết trong người họ, máu của một Linh Huyết nhân có tác dụng như linh khí của trời đất nhưng còn thuần tịnh và có tác dụng hơn gấp trăm ngàn lần. Vì lẽ đó mà trong thế giới tu chân này họ bị săn bắt chẳng khác gì thú vật, bị đối xử tàn tệ hơn cả xúc sinh! Nhiều tộc nhân Linh Huyết tộc vì sợ bị bắt đã nguyện ý phá hỏng dung mạo thậm chí tự hủy kinh mạch chấp nhận làm một kẻ tàn phế, chỉ cầu bản thân cùng gia đình có được cuộc sống an ổn.
Cho nên nếu ngươi hỏi cái danh xưng Vương kia có khiến Vũ Vân Khuynh tự đắc thêm chút nào không thì xin trả lời:
Hắn muốn đập đầu chết thêm lần nữa bome!!
Bàn tay vàng ở thế giới này đặt nhầm chỗ rồi đúng không? Gì chứ ba cái thứ này anh đây không cần, cám ơn!
Linh Huyết nhân rất có tác dụng! Linh Huyết Vương đương nhiên sẽ càng có thêm nhiều tác dụng!!
Vì cái gì đang an an ổn ổn mà lại biến thành cái dạng này!!
Vũ Vân Khuynh khóe miệng co giật, khó khăn nhả ra một câu: "Sư huynh... sao lại có thể? Chuyện này quá mức vô lý!"
Liệp Hoài Khanh sau khi thốt lên một câu làm nhân thần cộng phẫn vẫn luôn qua sát biểu hiện của Vũ Vân Khuynh, nghe hắn nói vậy Liệp Hoài Khanh cũng không vội trả lời mà chậm rãi giải thích: "Vân Khuynh, đệ đã nghe qua cái tên Cửu Thiên Thắng rồi chứ?"
Vũ Vân Khuynh gật đầu, Cửu Thiên Thắng có được nhắc qua trong nguyên tác nhưng khá mờ nhạt chỉ biết hắn là tiền nhiệm Ma Quân từ lâu đã bị Thiên - Nhân song giới liên thủ triệt hạ. Cũng là bước tiến đưa Liệp Hoài Khanh lên ngôi chưởng môn.
Giữa lúc Vũ Vân Khuynh còn đang tự hỏi mấy chuyện này liên quan gì đến nhau thì Liệp Hoài Khanh lại đến một câu: "Sư đệ, linh huyết của đệ là do hòa vào máu của Hắc Kì Lân dưới tác dụng của Ngân Bích Thảo mới khiến đệ trở thành như vậy. Lần trước ở sơn động đệ bị Ma tộc đả thương, máu của Hắc Kì Lân đã theo đó tiến vào người đệ..."
Hắn hơi chần chừ rồi nói hết lời còn lại: "Mà máu của Hắc Kì Lân kia chính là máu của Cửu Thiên Thắng."
Trong lúc nhất thời Vũ Vân Khuynh bị dọa đến không nói được lời nào...
Đợi đến khi hồi thần lại hắn thật sự không thể ngừng cảm khái, chưởng môn sư huynh quả nhiên cmn lợi hại! Câu sau so với câu trước lực sát thương bà nó đúng là tuyệt đối!!
Không hiểu sao hắn lại đột nhiên tưởng tượng đến cảnh một tiểu sư muội đứng trước mặt sư huynh của mình bưng mặt khóc lóc cáo trạng: "Ta đã trót mang trong người giọt máu của ma tộc..."
Ha ha ha...
Này đúng là cả một bầu trời sai trái...
Đáng sợ! Quá đáng sợ rồi!!
Liệp Hoài Khanh nhìn mặt mày Vũ Vân Khuynh tái xanh cũng không đành lòng đả kích hắn thêm nữa, cuối cùng Liệp chưởng môn chỉ có thể nhẹ nhàng vỗ lên vai hắn hai cái như một hành động trấn an. Vũ Vân Khuynh khá hơn chút ít vừa định đa tạ lại bị Liệp Hoài Khanh chặng họng: "Nếu đệ đã ổn hơn thì chúng ta tiếp tục."
Vũ Vân Khuynh: "..."
Còn tiếp tục!?
Dù rất không cam lòng nhưng cuối cùng hắn cũng đành phải gật đầu chịu trận...
Liệp Hoài Khanh nói: "Đệ không cảm thấy rất trùng hợp sao? Tên của Cửu Thiên Thắng và Cửu Thiên Môn ta, không phải tương đối giống nhau?"
Vũ Vân Khuynh trầm tư gật đầu.
Liệp Hoài Khanh giọng trầm trầm luôn mang lại cảm giác rất ôn hòa rất khiến người ta an tâm: "Ta biết đệ lo lắng bản thân hòa cùng máu của Ma Tộc, nhưng đệ không cần bận tâm. Bởi Cửu Thiên Thắng dù nhập ma nhưng hắn vốn không phải ma tộc, mà Cửu Thiên Môn chúng ta là một trong số vô vàn những tín đồ của hắn ngày trước còn sót lại."
Vũ Vân Khuynh chăm chú nghe, cũng biết được thêm rất nhiều chuyện.
Cửu Thiên Thắng từ rất lâu về trước là một trong hai vị Đế Quân của Thiên Giới tước hiệu Tuyệt Đại Đế Quân, chân thân là Hắc Kì Lân, quyền khuynh tam giới. Sau đó không biết vì lí do gì mà sa đọa nhập ma từ Đế Quân người người kính ngưỡng trở thành Ma Quân vạn dân căm phẫn, Cửu Thiên Thắng sau khi nhập ma đã dùng thẳng tên thật của mình cầm đầu Ma Giới đại sát tứ phương.
Năm đó Ma Vực giải phóng lượng lớn ma khí, nhân tiên sa đọa nhiều không đếm hết, Ma Giới đại thịnh. Cửu Thiên Thắng dẫn theo đại quân thẳng tiến Thiên Giới. Trận chiến này kéo dài liên tục vài trăm năm, tử thương vô số, cuối cùng Thiên Giới cùng Thập Tam phái tu chân Nhân giới phải liên hiệp triệt hạ hắn.
Nhưng đó căn bản chỉ là một mặt phiến diện nào đó của toàn bộ câu truyện. Phía sau nó còn rất nhiều bí ẩn còn rất nhiều chuyện không được kể rõ.
Ví như tại sao Cửu Thiên Thắng sa đọa?
Hay cái giá mà vị Đế Quân còn lại phải trả cho trận đại chiến kia.
Hoặc giả như quả thật Cửu Thiên Thắng năm đó không chết,
Cùng chuyện hắn vốn dĩ còn nuôi một con rết tinh.
Những thứ đó Liệp Hoài Khanh không biết được, nhưng Ly Huyên biết. Hơn nữa còn biết rất rõ ràng...
Rằng oan khuất năm đó Quân Chủ của hắn phải chịu.
Rằng trận chiến kia ác liệt ra sao.
Rằng chủ nhân vẫn còn sống.
Rằng con rết tinh năm đó ngày nay chính gọi Ly Huyên.
Cùng với sự thật rằng Ma Quân năm đó vốn phải chết trong tay đám người kia, hiện đang ở ngay đây. Một lần nữa nguyên vẹn trước mặt hắn.
Mà bấy giờ Ly Huyên nhìn Lãng Phong, vẻ mặt cực kì tội lỗi: "Lúc nãy tình thế cấp bách nên mới phải kéo người đi như vậy, Quân Chủ thứ tội..."
Lãng Phong lắc đầu: "Vừa rồi ta nhất thời kích động nếu không nhờ ngươi e rằng đã bị Chưởng môn phát hiện."
Hắn có tu vi kim đan kì việc che giấu khí tức không phải khó, nhưng khi nghe Liệp Hoài Khanh nói rằng Vũ Vân Khuynh cũng sẽ đi vào Bí Cảnh tâm Lãng Phong hẫng một cái.
Một phần vui mừng, chín phần lo lắng.
Vì vậy nhất thời hắn quên cả việc che giấu khí tức may nhờ có Ly Huyên kéo đi kịp thời. Bằng không sợ là lại gặp chuyện.
Nhìn Lãng Phong phiền muộn Ly Huyên cũng đoán được tám chín phần lí do, hắn thở dài: "Kì thật Liệp Hoài Khanh làm vậy là để bảo vệ Vũ Vân Khuynh."
"Bảo vệ sư tôn? Nếu muốn bảo vệ người thì còn nơi nào an toàn hơn Cửu Thiên Môn sao?" Lãng Phong điềm tĩnh nói ra từng chữ.
Ly Huyên rất không biết làm sao, hắn thực muốn tạo một cái hiểu lầm gì đó giữa Liệp Hoài Khanh và Lãng Phong, nhưng bảo hắn nói dối trước mặt Quân Chủ... hắn không làm được.
Cho nên Ly Huyên rất rầu rĩ: "Có lẽ ngài không biết, Vũ Vân Khuynh chính là Linh Huyết nhân. Hơn nữa hiện tại còn có Ngân Bích Thảo và Huyết Kì Lân trong người. Máu của hắn đối với bất kì một nhân vật nào trong tu chân giới đều như giá trị của ngàn năm tu luyện. Để hắn ở lại Cửu Thiên Môn lúc Liệp Hoài Khanh vắng mặt chẳng khác nào mời Ma Vương đến bắt hắn đi..."
Lãng Phong hơi cau mày, đôi mắt như mặt hồ tĩnh lặng nhìn chằm chằm Ly Huyên mang theo nét nghi hoặc khó dò, hắn hỏi: "Như vậy không phải để hai người đó lại là được rồi sao?"
Ly Huyên lại vô ý bỏ qua ánh mắt của Lãng Phong, chỉ cảm thấy chuyện mà ngài nên quan tâm đáng ra phải là máu của họ Vũ kia. Hắn nói: "Như vậy không được, dù nói Bí Cảnh xuất hiện là cơ hội cực lớn nhưng trong đó nguy hiểm thế nào thì ai cũng biết được. Mỗi một môn phái chỉ được phép đưa vào một số lượng người nhất định trong đó phải có ít nhất ba tông sư và hai trong ba phải là người có thực lực nhất, Cửu Thiên Môn cũng không ngoại lệ."

Đến đây Ly Huyên nhìn Lãng Phong: "Nếu cả chương môn và Cửu phong chủ đều ở lại môn phái vậy chẳng khác nào nói cho người ngoài biết Cửu Thiên Môn có vấn đề."
"À..." Nghi ngờ trong lòng ngày càng lớn, Lãng Phong vẻ mặt âm trầm, cố ý nói thêm một câu: "Vậy để cả hai cùng đến sẽ ổn sao?"
"Sẽ ổn!" Giọng Ly Huyên không hề nhận ra nguy cư vẫn quả quyết đáp lời: "Cửa đầu tiên của Cửu Thiên Môn thiết lập hơn ba trăm trận pháp, vài trăm cơ quan lớn nhỏ cùng mấy ngàn đệ tử nội ngoại môn thay nhau tuần tra. Căn cứ theo nhu cầu mà trận pháp chỉ mở ở một số thời điểm nhất định, nhưng vị trí cơ quan thì chỉ có người trong phái mới biết. Đấy là chưa kể đến Cửa thứ hai Diệm Hỏa Phong ngay phía sau do Nghiêm Lăng chấn giữ. Trong thời gian Bí Cảnh xuất hiện Cửa đầu tiên sẽ bị phong ấn, có thể nói là nội bất xuất ngoại bất nhập."
Ly Huyên chậm rãi bổ sung thêm: "Những thứ gì cũng chỉ là tương đối, dù an toàn đến đâu thì Bí Cảnh mở ra nơi đây cũng không có Liệp Hoài Khanh chấn giữ, cũng không có Nghiêm Lăng canh chừng. Vũ Vân Khuynh ở lại so với đi vào bí cảnh chỉ càng thêm nguy hiểm..."
Lãng Phong lâm vào trầm tư, giọng thì thầm: "Dù là vậy vẫn quá nguy hiểm..."
"Cho nên Nghiêm Lăng mới phải cùng đi thay vì ở lại chỗ này." Ly Huyên giọng hơi thẫn thờ: "Liệp Hoài Khanh là đang đánh cược, giữa địa vị của Cửu Thiên Môn và Vũ Vân Khuynh đối với hắn."
Lãng Phong im lặng không nói chỉ đưa mắt nhìn chằm chằm hắn, lúc này Ly Huyên mới nhận ra có điều không thích hợp. Hắn biết quá nhiều. Quân chủ vừa rồi chính là đang thăm dò hắn! Quả nhiên ngay sau đó Lãng Phong cũng lên tiếng:
"Ma giới các ngươi thật lợi hại, chuyện nội môn Cửu Thiên cũng biết được rõ ràng như vậy..." Lãng Phong trào phúng nhìn Ly Huyên, ánh mắt nhanh chóng trở nên sắc lạnh: "Gián điệp là ai?"
Ly Huyên sắc mặt tái nhợt, đầu cúi thấp từ chối trả lời hắn. Lãng Phong giọng nói mỗi lúc một âm trầm: "Ngươi là lợi dụng ta để vào Cửu Thiên Môn thực hiện âm mưu?"
Ly Huyên như bị điện giật, hắn mở bừng mắt lập tức quỳ xuống, giọng nói gấp gáp: "Quân Chủ minh giám, thuộc hạ chưa từng có ý định lợi dụng ngài! Xin ngài tin tưởng thuộc hạ."
"Tin ngươi?" Lãng Phong hơi nhếch môi, cả người tản mác loại hắc ám âm u đến ghê rợn: "Nếu là ngươi, ngươi cũng sẽ tin sao?"
Sẽ không!
Ly Huyên thật sự không biết phải làm sao, cuối cùng vẫn là nói một câu: "Cửu Thiên Môn có nội gián, nhưng người phải tin ta, ta chưa từng nghĩ sẽ lợi dụng người. Ta chỉ là muốn báo thù cho người..."
Lãng Phong không hề lên tiếng, chỉ im lặng nhìn hắn chờ đợi đáp án mình muốn nghe.
Ly Huyên trước áp lực đành nghiến răng, vẻ mặt giống như chịu cực hình mà nhả ra mấy chữ còn lại: "Là Thanh Hy..."
"Dược Y Phong Chủ?" Lãng Phong hạ mắt: "Nàng ta cư nhiên dám phản bội Chưởng môn chân nhân."
Mà lý do kì thật cũng chẳng quá khó đoán.
Ly Huyên lắc đầu: "Chuyện này thuộc hạ thật sự không rõ."
"Chưởng môn có biết không?" Lãng Phong hỏi, nhưng đáp lại là cái lắc đầu có phần mờ mịt của Ly Huyên.
Hắn nhíu mày đôi mắt như hắc ngọc nhiễm một tầng trầm đục. Chưởng môn bất chấp thương thế của sư tôn vẫn một mực đưa người vào Bí Cảnh hẳn cũng đã nhận ra nội gián kia.
Mang sư tôn làm con mồi để nội gián đưa Ma tộc tránh xa Cửu Thiên Môn.
Một công ba việc.
Kế sách chu toàn như vậy. Chưởng môn chân nhân, Lãng Phong xin bội phục.
Chỉ là nếu như Thanh Hy kia không phải gián điệp cái giá phải trả không nhỏ chút nào. Ngài lấy gì mà đảm bảo Cửu Thiên Môn không chịu thiệt?
Khóe môi Lãng Phong chậm rãi cong lên, nhưng đôi mắt không một chút vui vẻ.
Chưởng môn xem trọng sư tôn đến thế...
Ta phải đa tạ ngài thế nào đây?
oOo
Sâu trong lòng hồ nước ở biệt viện chưởng môn Diệp Thiên Bích lặng người đứng cạnh Ngân Bích Thảo, giờ nó chỉ còn là một mầm non bé xíu. Hắn chậm rãi chơi đùa với chiếc hộp nhỏ trong tay, bâng quơ nói một câu: "Ta rất ngạc nhiên khi ngươi có thể nhận ra ta."
Vốn tưởng rằng nơi đây chỉ có một mình hắn thì Liệp Hoài Khanh từ bức tường phía sau bước ra: "Một mảnh lụa kia làm sao có thể che giấu hết khí chất của sư thúc tổ."
Diệp Thiên Bích cười nhẹ đưa tay kéo mảnh vải trên mắt xuống: "Vậy mà hắn còn cho rằng có tác dụng cứ phải bắt ta đeo bằng được..." Hắn xoay người về phía Liệp Hoài Khanh: "Ngươi không nói cho tiểu tử kia biết chuyện ngươi hi sinh tu vi dùng Ngân Bích Thảo hòa tan máu của Hắc Kì Lân cứu hắn?"
Liệp Hoài Khanh có như không mỉm cười: "Tu vi mất có thể luyện nhưng người một khi mất đi thì không thể tìm... Ta không muốn hắn bận lòng mà suy nghĩ lung tung."
"Hi sinh nhiều như vậy... đáng sao?" Nhưng không đợi hắn trả lời Diệp Thiên Bích đã nói tiếp; "Cửu Thiên Môn có nội gián ngươi đã tìm được chưa?"
"Đã xác định nhưng chưa chắc chắn..." Liệp Hoài Khanh ngữ khí cảm kích hướng Diệp Thiên Bích tạ lễ: "May nhờ có sư thúc tổ nhắc nhở kịp thời..."
Kì thật Liệp Hoài Khanh đã gặp Diệp Thiên Bích vài canh giờ trước, hắn vốn cũng không định để Vũ Vân Khuynh mạo hiểm vào Bí Cảnh nhưng hắn muốn cược một lần. Cược một ván thật lớn.
Nếu như thành công vừa có thể hạ thủ gián điệp, vừa bảo toàn Cửu Thiên Môn lại giữ cho Vũ Vân Khuynh không bị nguy hại.
Nếu vạn nhất hắn thua, chí ít người vẫn bình yên. Liệp Hoài Khanh không muốn bản thân phải hối hận thêm bất kì một lần nào nữa...
trước khi Diệp Thiên Bích rời đi có nói với hắn một câu: "Bản tọa cũng chỉ có thể giúp ngươi tới đây, chuyện còn lại đành phải nhờ vào ngươi. Về phần gián điệp ngươi định thế nào?"
Liệp Hoài Khanh bộ dạng bình thản vô lo như thể đang bàn cách giải quyết một món đồ cần vức bỏ, dù vậy lời nói ra lại khiến người khác rét lạnh:
"Giết thôi."
Hết chương 22
_______oOo_______
Lời tác giả: Tôi cá là fan Chưởng môn lại nhiều thêm rồi :))
Dành cho ai chưa hiểu:
Liệp Hoài Khanh đã nghi ngờ Thanh Hy từ trước đến lúc nàng ta báo Vũ Vân Khuynh không còn là Linh Huyết nhân mới chính thức đặc nền móng cho sự đề phòng của Chưởng môn với nàng.
Thanh Hy cố ý nói Vũ Vân Vân Khuynh không phải là LHN là để giảm bớt sự "bảo bọc" của Liệp Hoài Khanh với hắn. Nhưng nàng đánh giá thấp sự hiểu biết của Chưởng môn rồi :))
Về phần vụ cá cược của Liệp Hoài Khanh, dễ thấy là Chưởng môn đặc cán cân nghiên hẳn về phía Vũ Phong chủ, khi ngài vừa tự mình đi lại còn mang theo cả Nghiêm Lăng. Cửu Thiên Môn không còn ba vị chấn tọa liền mất hẳn 5/10 phần an toàn.
Đặc trường hợp nếu Thanh Hy không phải nội gián, nếu mục đích Ma giới nhắm vào không phải Vũ Vân Khuynh. Liệp Hoài Khanh liền mất tất cả, duy nhất giữ lại chỉ có một người.
Đáng tiếc...
Cuối cùng vẫn không phải của mình.