Chương 12: Gió lặng trước bão giông...

Tùy Chỉnh

Ly Huyên dứt lời liền cảm thấy một cỗ sát khí mãnh liệt hướng về phía mình. Hắn nhíu mày nhìn về phía thiếu niên lạ mặt, không hiểu sao lại cảm thấy kẻ trước mặt trông có phần quen thuộc. Ly Huyên không rõ cảm giác hiện tại đối với Lãng Phong là chán ghét hay sợ hãi, chỉ biết bản năng sinh tồn đang điên cuồng nhắc nhở hắn tuyệt đối không nên đắc tội người này.
Đồng thời còn mang một loại thân thuộc mơ hồ.
Lướt qua... rồi thật nhanh biến mất.
Gốc áo đột nhiên bị túm lấy, Ly Huyên hạ mắt liền phát hiện Xà công chúa từ lúc nào đã bò đến bên chân mình, nàng đưa đôi mắt vừa ủy khuất vừa tức giận nhìn hắn, cố làm ra vẻ đáng thương:
"Huyên ca, huynh nhất định phải rửa nỗi nhục này cho ta."
Ly Huyên nhìn nàng một chút, sau đó không chút dấu vết hất bàn tay đang nắm áo mình ra, hắn nở nụ cười đậm vẻ lạnh nhạt: "Công chúa cứ yên tâm giao cho ta."
Nói rồi lại đưa mắt nhìn về phía Vũ Vân Khuynh sắc mặt tái nhợt: "Vũ Phong chủ vẫn còn muốn chịu đựng sao? Đau đớn như vậy, chi bằng ngoan ngoãn theo tại hạ về Ma Giới tham thú đôi chút."
Sắc mặt Nghiêm Lăng trầm xuống: "Vọng tưởng!"
"Việc này không đến phiên các ngươi quyết định." Ly Huyên nói xong liền dứt khoát lao về phía hai người họ, đáng tiếc hắn chưa tiến được mấy bước bên tai đã vang lên tiếng cười lạnh đến thấu xương. Trước mặt từ lúc nào cũng bị một thanh huyền kiếm chắn ngang.
Ly Huyên kinh ngạc dừng bước, Lãng Phong như đoán được hắn sẽ né tránh liền lật kiếm nhanh như chớp chém ngang một đường, tận dụng kiếm khí như song biển bức lui Ly Huyên buột hắn phải kéo giãn khoảng cách với Vũ Vân Khuynh.
Đương nhiên bị bất ngờ không chỉ có Ly Huyên mà còn cả Nghiêm Lăng bên này, hắn vẫn luôn bận rộn dùng linh lực ép chất độc trong người Vũ Vân Khuynh xuống nhưng cũng chưa từng lơ là khắc nào: "Ta nói ngươi này, mấy ngày trước tên nhóc kia còn là một tiểu đệ tử ngự kiếm không thành, vậy mà giờ có thể đánh với hỗ pháp Ma Giới!? Ngươi dạy hắn kiểu gì vậy??"
Vũ Vân Khuynh nhìn bên kia đánh đến long trời lở đất, lại nhìn đến sự nghi hoặc trong mắt Nghiêm Lăng, hắn thở dài lựa chọn im lặng.
Lại nói, người tên Ly Huyên này quả thật thân thế không tầm thường. <Tiên Ma Kí> có từng đề cập đến hắn. Ly Huyên vốn ở bên cạnh Ma Quân tiền nhiệm an an ổn ổn chiếm lấy slot "người được Ma Quân tin cậy nhất", thế nhưng kể từ sau khi tiền nhiệm Ma Quân bị thập tam phái liên hiệp giết chết, Ma giới như rắn mất đầu, lợi dụng điều này - Trạch Huỳnh nhanh chống dùng "cách gì đó mà nguyên tác cho là rất hay" thống nhất Ma giới xưng vương một cõi.
Về phần Ly Huyên không biết nên gọi là "thức thời" hay phản bội đã chạy theo Trạch Huỳnh cam nguyện dưới trướng, nhờ đó dần dần đem Ma giới đi vào khuôn khổ.
Mà Trạch Huỳnh nguyên thân là xà yêu, hắn linh lực thâm hậu lại âm trầm thâm hiểm lại vừa vặn thu thập được Ly Huyên không biết đã thay hắn giải quyết bao nhiêu rắc rối. Thế nhưng dù cho bề mặt Trạch Huỳnh xem kẻ nọ chẳng khác gì tâm phúc mà tin tưởng. Thực chất bên trong không ai biết rõ tâm tư hắn ẩn chứa điều gì.
Vũ Vân Khuynh lần nữa đem tình tiết của <Tiên Ma Kí> cẩn thận sắp xếp lại trong đầu. Sau khi xác định rõ mọi thứ vẫn nằm trong quỹ đạo hắn mới thoáng an tâm, thế mà vừa định thở phào thì vết trước ngực lại như bị một kiếm đâm thủng. Vũ Vân Khuynh đau đến cả người run lên, cuối cùng nôn ra một ngụm máu.
Dù đau muốn chết nhưng nhìn mớ máu me vừa từ miệng mình trào ra Vũ Vân Khuynh liền oán hận không ngớt.
Vật hy sinh cũng là động vật!! Không được ngược đãi động vật biết không!!
Lại nói, vào lúc Vũ Vân Khuynh nôn máu ra ngoài Nghiêm Lăng đã biết đại sự không ổn, hắn cau mày nhìn vết thương trước ngực Vũ Vân Khuynh dần chuyển thành màu tím sậm, cuối cùng đưa mắt về phía Ly Huyên đang đánh nhau bên kia nghiến răng phun ra hai chữ:
"Thuốc giải."
Ly Huyên hoàn toàn không có thời gian trả lời hắn, Lãng Phong trước mặt giống như quái vật, cả gương mặt non nớt vô cảm nhưng ra chiêu lại tàn độc vô cùng. Ly Huyên nhíu mày vừa định ra đòn quyết định, hắn lại nhìn thấy một thứ.
Giữa trán Lãng Phong lóe lên một kí ấn hoàng kim thập phần quen thuộc.
Ly Huyên bàng hoàng lui mạnh về sau, lập tức rời khỏi vòng chiến.
Kiếm khí trên tay Lãng Phong lưu động ngày càng mãnh liệt, cả gương mặt như được băng khắc lạnh đến thấu xương. Hắn hướng Ly Huyên giơ tay, bâng quơ nói ra một câu: "Thuốc giải của sư tôn, đưa ta."
Ly Huyên vẫn một mực giữ ánh mắt không dám tin nhìn hắn, cuối cùng chột dạ hạ mắt: "Ta...không có."
"Không có?" Lãng Phong vẫn giữ tư thế đưa tay về phía Ly Huyên, hắn hơi nghiên đầu, đôi mắt đen như giếng cổ đột nhiên hóa thành ánh kim quỷ mị: "Vậy sư tôn phải làm sao?"
Lúc này, Ly Huyên thật sự cảm thấy may mắn. May mắn Lãng Phong đưa lưa về phía Nghiêm Lăng, may mắn Nghiêm Lăng không trông thấy Lãng Phong lúc này, may mắn... họ không biết thân phận của ngài.
Thật may... ngài vẫn an toàn.
Nếu như vậy, tuyệt đối không thể để bọn chúng phát hiện ra bất kì điều gì!
Vừa nghĩ Ly Huyên đã dùng tốc độ khủng khiếp lao về phía Lãng Phong hòng đánh hắn bất tỉnh. Thế nhưng không đợi hắn làm bất kì điều gì, khí thế khiến người ta kinh hãi của Lãng Phong nháy mắt đã tiêu tán, mà bản thân y cũng vô lực ngã xuống nền đá lạnh lẽo.
Phía bên kia, theo từng cử động của Lãng Phong, tim Vũ Vân Khuynh lập tức dừng một nhịp sau đó lại điên cuồng nhảy lên như muốn nhào cả ra ngoài, hắn dùng giọng thều thào gọi một tiếng: "Lãng Phong!"
Nhưng không có tiếng đáp lại.
Mà Ly Huyên cũng kinh ngạc không ngớt, hắn dừng trước người Lãng Phong, cả người lúng ta lúng túng. Vừa muốn kiểm tra một chút lại vừa lo sợ hai người Nghiêm Lăng sẽ phát hiện ra điều gì.
Nghiêm Lăng nhíu mày nhìn tình hình phát sinh càng phức tạp, mà chất độc trên người Vũ Vân Khuynh lại cực kì cổ quái. Theo lý mà nói Linh Huyết Nhân không thể trúng độc, nhưng nếu như vậy thì cái thứ khốn kiếp đang điên cuồng nhai nuốt linh lực của hắn là gì?
Nghiêm Lăng gằn từng chữ nhìn Ly Huyên cách đó một khoảng: "Thuốc giải đâu!"
Ly Huyên vẫn một mực im lặng, hắn cúi đầu để từng ngón tay sau ống áo bấm vào da thịt.
Mà Vũ Vân Khuynh làm gì còn quan tâm tới thuốc giải nữa, hắn nói với Nghiêm Lăng: "Ngươi mặc kệ ta, mau qua đó xem Lãng Phong thế nào?"
Nghiêm Lăng không dám tin nhìn hắn: "Hắn có thể nghiêm trọng hơn ngươi sao? Tự lo cho chính mình trước đi!!"
"Không phải! Ngươi không hiểu!" Vũ Vân Khuynh gấp muốn chết: "Ta như thế nào cũng được nhưng hắn thì không thể có việc gì!!"
Nghiêm Lăng sửng sốt. Mà Ly Huyên cũng ngạc nhiên không kém.

"Vậy sao?" Cùng lúc đó không trung truyền đến tiếng cười lành lạnh: "Dám nói ra một câu kia? Xem ra, cân lượng của tiểu tử này trong lòng đệ không phải nhỏ."
Ly Huyên nhìn về phía cửa động, chỉ thấy ở kia là thân ảnh thuần trắng, tiên khí lượn quanh, cao quý đến cực điểm. Đáng tiếc, người này chỉ khiến Ly Huyên hận không thể phanh thây hắn ra trăm mảnh!
"Liệp Hoài Khanh!"
Liệp Hoài Khanh không để ý đến hắn chỉ một mực đưa đôi mắt âm u nhìn Nghiêm Lăng, cuối cùng rơi lên cơ thể đầy máu của Vũ Vân Khuynh: "Ta nói đúng không?"
Ly Huyên nghiến răng nhịn xuống phẫn hận trong lòng, hắn đến chỗ xà công chúa kéo nàng ta dậy sau đó lướt qua người Liệp Hoài Khanh mà rời khỏi thạch động.
Nghiêm Lăng trợn mắt nhìn một màng này: "Sư huynh!"
Tuy nhiên Liệp Hoài Khanh lại không để ý đến lời Nghiêm Lăng mà tiến đến đỡ Vũ Vân Khuynh cạnh hắn.
Nghiêm Lăng mặc dù không cam lòng để hai kẻ kia rời đi nhưng vẫn hiểu rõ cứu người quan trọng hơn, huống hồ hắn biết rõ lần này là do bản thân khinh xuất. Hắn để Vũ Vân Khuynh lại cho Liệp Hoài Khanh còn bản thân thì chạy đến mô đất giữa hồ, lấy trong ngực ra một lọ dược lần lượt bỏ vào miệng từng người.
Bên này, Liệp Hoài Khanh dùng linh lực miễn cưỡng áp chế độc tính trên người Vũ Vân Khuynh. Gương mặt không còn chút sự ôn hòa quen thuộc, đã vậy Vũ Vân Khuynh còn không sợ chết bồi thêm một câu: "Sư huynh Lãng Phong hắn..."
"Câm miệng!" Liệp Hoài Khanh ác liệt cắt lời hắn: "Nhìn xem chính mình bây giờ là một dạng gì, vẫn còn tâm tư để tâm đến sống chết của người khác sao!?"
Mà Vũ Vân Khuynh bị hắn quát liền thành thật im lặng, cơ thể suy kiệt cộng thêm khẩn trương căng thẳng khiến hắn mệt mỏi đến cùng cực. Không được bao lâu liền thiếp đi.
Thời điểm Nghiêm Lăng trở lại, Chưởng môn sư huynh đã mang người rời đi. Kỳ thật, hắn vẫn luôn cảm thấy chột dạ, tâm trạng vừa nôn nóng vừa khó chịu. Đáng lẽ hắn không nên nghi ngờ Vũ Vân Khuynh, đáng lẽ không nên đồng ý để y đi cùng. Hắn thật sự điên rồi, bản thân cuối cùng phải ngu ngốc đến mức nào mới làm ra loại chuyện ngớ ngẩn thế này chứ!
Giờ thì hay rồi...
Sau khi kiểm tra tất cả mọi người trong động ngoài trừ bị trúng độc ra đều không có gì đáng ngại. Hắn liền một lần nữa bắt mạch cho Lãng Phong, tu vi tầm thường, kinh mạch cũng có chút loạn. Nghiêm Lăng hướng mắt về phía Tịch Huyền, trầm ngâm: "Lẽ nào linh lực khủng khiếp đó là từ nó mà ra?"
Nghĩ rồi lại nhớ đến câu nói kia của Vũ Vân Khuynh.
Ta như thế nào cũng được nhưng hắn thì không thể có việc gì.
Nghiêm Lăng thở dài nhìn Lãng Phong vẫn đang bất tỉnh: "Tiểu tử ngươi, xem ra còn may mắn hơn ta nhiều."
Lát sau hắn rầm mặc ra ngoài động bắn pháo hiệu chờ người đến giúp. Nghiêm Lăng nhìn pháo nổ vang trên nền trời, thở dài: "Chưởng môn sư huynh, huynh nhất định phải cứu được hắn."
oOo
Tại Cửu Thiên Môn, Đại Điện Thiên Linh lúc này hoàn toàn mất đi vẻ trang nghiêm trầm lắng vốn có.
Nơi biệt viện Chưởng môn, cô gái thanh tú vận y phục lục sắc đang châm chú bắt mạch cho một người. Người kia dung mạo hơn người lại vì độc tính mà khiến cho gương mặt tái nhợt, thoạt nhìn có vẻ ốm yếu dị thường.
Lục y cô nương kia chính là chủ nhân cửa thứ bảy, phong chủ Dược Y Phong – Thanh Hy, mà người nằm trên giường đương nhiên chính là Vũ Vân Khuynh. Thanh Hy sau khi bắt mạch xong sắc mặt trở nên cực kì khó coi, nàng xoay người hướng Liệp Hoài Khanh đang đứng bên cửa, ngập ngừng: "Chưởng môn sư huynh, Cửu đệ... e rằng..."
Tình trạng của Vũ Vân Khuynh thật sự không quá khả quan. Nàng là lần đầu tiên thấy loại độc dược quỷ dị như vậy, lại có thể tổn thương đến cả Linh Huyết nhân vốn bách độc bất xâm.
Thanh Hy còn chưa dứt lời Liệp Hoài Khanh đã đưa tay chặn lại, hỏi nàng: "Không có cách?"
Thanh Hy gật đầu, sau đó lại lắc đầu.
Liệp Hoài Thanh nhìn nàng lại nhìn đến gương mặt tiều tuỵ của Vũ Vân Khuynh trên giường: "Là hoa của Ngân Bích Thảo đúng không?"
Thanh Hy ngạc nhiên nhìn hắn, nàng rủ mi chậm rãi gật đầu: "Đúng vậy... nhưng Ngân Bích Thảo phải hơn trăm năm nữa mới nở hoa. Hiên tại..."
Thanh Hy nhìn Liệp Hoài Thanh bước khỏi phòng, cả kinh: "Sư huynh!? Huynh định làm gì!!"
Liệp Hoài Khanh vẫn tiếp tục bước đi, gió thoảng làm bạch y tung bay càng làm khí chất người nọ thêm phần lãnh diễm, nàng nhìn theo bóng người dần khuất tim bỗng chốc thắc lại. Trong gió mơ hồ truyền đến thanh âm trầm thấp lại ôn hòa đã từ lâu khắc vào tâm trí, y nói:
"Ta nợ Vân Khuynh vì vậy ta không thể để đệ ấy xảy ra chuyện được..."
oOo
Tại Ma Giới...
Ly Huyên kéo tay xà công chúa đi đến thánh điện, hắn hơi cúi người: "Ma Vương, kế hoạch hết sức thuận lợi. Hiện tại vẫn chưa cần dùng đến sự trợ giúp của người kia."
Xà công chúa uỷ khuất chạy đến bật thềm cao nắm cánh tay nam nhân cao lớn lắc lắc: "Phụ thân, con thật sự rất cực khổ a!"
Nam nhân nọ bá khí ngút trời một thân y phục đỏ sậm, mái tóc đỏ rực tuỳ tiện xoã dài. Từ gốc độ của Ly Huyên căn bản không thấy được mặt của người này, chỉ thấy hắn vươn tay vỗ vào bằng tay như bạch ngọc của xà công chúa. Giọng nói trầm thấp ma mị vang lên: "Làm rất tốt."
Ly Huyên mỉm cười, hắn nhớ rõ lúc lướt qua Liệp Hoài Khanh, hắn đã nói phương pháp giải độc cho Vũ Vân Khuynh. Muốn gải độc cần dẫn linh khí trong hoa của Ngân Bích Thảo vào kinh mạch hòa nó vào máu dung hợp chất độc. Tuy nhiên, hiện tại không phải thời điểm Bích Thảo khai hoa. Muốn nó nở hoa chỉ có cách dùng linh lực cường đại không ngừng kích thích. Đến lúc đó hẳn chính là lúc Liệp Hoài Khanh yếu nhất!
Nhưng hiện tại hắn có một chuyện đáng quan tâm hơn.
Người hắn đợi đã trở về, hiện tại chỉ cần đem mọi thứ thuộc về người hoàn lại chỗ cũ.
Vào một lúc không ai để ý, ánh mắt Ly Huyên phát ra vẻ âm trầm nguy hiểm.
Thù của ngài, ta sẽ bắt từng kẻ một phải trả giá.
Hết chương 12
______oOo______