Chương 95

Tùy Chỉnh

Lời Tác Baker nói giống như sấm sét giữa trời quang kích thẳng vào lòng Oropesa Seth, hắn giật mình, mê mang, bi thống, yếu ớt, hoài nghi, từng thần sắc lướt qua khuôn mặt cương nghị của hắn, hắn là Pharaoh cao cao tại thượng được bao người ngưỡng mộ, xem ra đã ngồi năm năm ở vị trí đó chỉ trong giây lát lại trở nên xa không thể chạm tới như vậy.
Đây có phải sự thật không vậy? Hôm qua là quân vương, hôm nay lại biến thành tù nhân?
Không phải…
Thứ hắn quan tâm không phải là những điều này. Quyền lợi! Địa Vị! Giang sơn… Tất cả đều không quan trọng, đối với hắn mà nói, chỉ có Khải Nhạc mới là quan trọng nhất, phải chính là Khải!
Bây giờ Khải đang ở đâu? Bọn hắn rõ ràng đã nói đời đời kiếp kiếp… Cậu rõ ràng đã đáp ứng hắn…
“Không! Ngươi gạt ta! Ngươi nhất định là gạt ta… Khải… Em ấy sẽ không rời ta mà đi, em ấy không thể!” Oropesa Seth cố gắng trấn định, đem tất cả sợ hãi trong nội tâm đè xuống, nhìn về phía Tác Baker, tiếng nói không cách nào che dấu được run rẩy, thực sự muốn tìm được đáp án.
“Thần không có…”
“Đúng vậy! Tác Baker đương nhiên là gạt ngươi!” Một ánh mắt lạnh lùng phóng tới, Mông Nạp Hughes mắt không nhanh không chậm mà cắt ngang lời Tác Baker…, mặt mũi đã tràn đầy vẻ giận.
Gạt? Tác Baker nao nao, cảm thấy khó hiểu.
Nhìn thần sắc chờ mong của Oropesa Seth, Mông Nạp Hughes kéo ra một vòng ngụ ý cười yếu ớt không rõ, dùng âm thanh nhu hòa nói:
“Đệ đệ thân yêu của ta, không nên cao hứng quá sớm! Ta còn chưa nói xong, ngươi đã làm chủ tử của Tác Baker vài năm rồi, y vì niệm tình bạn cũ đương nhiên không đành lòng đem sự thật nói cho ngươi biết, kỳ thật…”
Mông Nạp Hughes lại gần một chút, quét mắt qua Tác Baker bên cạnh, ánh mắt bỗng nhiên tối sầm lại: “Vị mà ngươi yêu, tên Khải đúng không? Hắn đã bị ta hạ lệnh xử tử! Hiện tại đang ở trong lồng sư tử! Ha… Không không không, chuẩn xác mà nói cõ lẽ đã thành bữa trưa của sư tử rồi!”

! !
Tựa hồ có cái gì ở trong đầu văng tung tóe, trong nháy mắt trời đất quay cuồng, Oropesa Seth cơ hồ chống đở không nổi trở nên mê mang, đôi mắt đầy tia máu, sắc mặt xanh trắng, phần cổ phập phồng gân xanh, khiến cho hắn nhìn qua giống như quỷ ma từ địa ngục đến.
“Ngươi nói dối! Ngươi gạt ta! Khải chưa chết! Ngươi gạt ta! Ta không tin, Khải sẽ không chết!”
Oropesa Seth lại cũng vô pháp ức chế mà điên cuồng hét lên, cuồng loạn như bệnh tâm thần, nhào đến Mông Nạp Hughes, nhưng lại bị thị vệ nhanh tay lẹ mắt không lưu tình đạp ngã xuống đất, Mông Nạp Hughes có chút giương mắt ý bảo đánh, thị vệ hung thần ác sát hướng Oropesa Seth đang nằm dưới đất giơ cao roi lên.
“Ba~! Ba~! Ba~…”
Tiếng vang thanh thúy mà mãnh liệt quật  triệt để toàn bộ đại điện yên tĩnh, tựa không không dừng lại cứ như vậy tiếp tục xuống tay, không bao lâu, mùi máu tươi tràn ngập thay thế hương hoa trong điện.
Mông Nạp Hughes mặt không biểu tình mà đưa mắt nhìn tất cả trước mắt, một tay khởi động đường cong chiếc cằm duyên dáng, tựa hồ cũng không có ý định dừng lại.
“Đủ rồi! Dừng tay!”
Đột nhiên, một tiếng vang không thể nhịn được nữa mà rống lên, thành công ngăn lại cực hình trước mắt, mệnh lệnh này  xuất ra từ miệng Tác Baker. Y chạy lên phía trước, tựa hồ muốn dò xét xem tình hình của Oropesa Seth, lại bị Mông Nạp Hughes một phát bắt lấy cổ tay, lực đạo to lớn cơ hồ muốn đem xương cốt của y bóp nát.
Giờ phút này, khuôn mặt Mông Nạp Hughes đã giăng kín một tầng khí tức nguy hiểm rõ ràng, hai con ngươi lợi hại  càng thêm thâm thúy, hắn không kiên nhẫn mà phất phất tay, ý bảo thị vệ lui ra.
Nhìn Oropesa Seth đang nằm sấp trên mặt đất trước mắt vẫn không nhúc nhích, vết roi hằn sau lưng, máu cũng không ngừng chảy ra, ven từ bên lưng chảy xuống mặt đất, bên cạnh người hắn tạo thành một vũng máu màu đỏ chói mắt, cảnh tượng khiến người khác không đành lòng nhìn, chỉ có thể nhìn lưng hắn phập phồng mới xác định được hắn còn sống…
Xung quanh đều là màu đỏ làm hắn  không nhìn rõ được những gì ở trước mắt; vết thương đầy người, thân thể mỗi lúc càng vô lực; y thức trở nên hỗn độn, lấy một chút sức lực còn sót lại hắn cố gắng nói:
“Khải… Đem khải trả lại cho ta, van cầu ngươi… Đem khải… Trả lại cho ta… Ngươi muốn cái gì… cái gì cũng được… Cái gì cũng có thể… cho ngươi… Chỉ có Khải không được… Van cầu ngươi đem… Khải trả lại cho… Ta… Van cầu ngươi…”