CHƯƠNG 14: Thu phục

Tùy Chỉnh

"Thật ra là tôi đùa thôi là do cô ta dụ tôi vào trong đây, tôi không có ý mạo phạm ahihi" hắn nói xong câu này tôi suýt rớt cằm xuống đất, còn thêm điệu cười ahihi nữa, tôi muốn phát cáu rồi, hắn đang cố tình chọc giận hai chị kia à?.
"Tôi không cần biết là ai mau xuất hiện cho tôi" một chị gào thét, tôi nghe muốn banh luôn lỗ tai.
"Em sợ không dám ra" hắn giở giọng khóc ra làm mất hình tượng một anh chàng lạnh lùng, nghiêm túc như tôi thường thấy.
"Ra nhanh, đừng có chọc tôi nổi điên".
Tôi đang hứng chịu cơn thịnh nộ của hai chị, còn hắn vẫn còn tâm trạng để trêu chọc họ, ở bên ngoài cả lớp vẫn còn thấy tôi ngồi ở cầu thang.
"Cậu nói xem, tại sao Châu Mộng Dư lại ngồi ở đó một lúc lâu mà không chịu di chuyển?" Vĩ Nam thắc mắc hỏi.
"Bị ma che mắt rồi" Phương Lâm dựa vào lang can nói.
"Sao cậu biết?" Vĩ Nam hỏi lại.
"Tớ có học về tâm linh, nhưng lười nên biết có một phần, cái này là ma che mắt không cho nhìn thấy hoạt động của người được che, có vẻ con ma đó biết có người theo dõi nên tạo ra một ảo ảnh giống Châu Mộng Dư ngồi đó" cả lớp mệt mỏi ngồi xuống thềm.
"Thân thế của Châu Mộng Dư đúng là không phải dạng vừa, được cả ma giúp đỡ" Hoạ Việt trả lời Phương Lâm.
"Mình cũng thắc mắc tại sao Châu Mộng Dư được ma giúp đỡ nhưng bị ma kia ăn hiếp" Vĩ Nam nói.
"Các cậu nhớ sợi dây chuyền Châu Mộng Dư cầm không? Mình nghĩ có liên quan tới sợi dây chuyền đó" Phương Lâm nghe bạn bè nói liền suy nghĩ tới sợi dây chuyền.
"Đúng rồi, lúc nãy Châu Mộng Dư cầm chặt sợi dây chuyền không cho ai cầm" Vĩ Nam đánh tay vào nhau như phát hiện ra một thứ gì đó.
Hiện tại tôi đang đứng nhìn hai chị kia tức muốn hộc máu vì độ nhây của hắn vượt mức cho phép "Bây giờ hai cháu muốn sao?".
"Nói tên tuổi ra, tôi mà nổi điên cả gia đình ngươi phải gánh hậu quả thay cho sự ngu ngốc nhất thời của ngươi".
Hắn mỉm cười, nhưng là nụ cười của ác quỷ như tóm được con mồi, hắn xuất hiện đứng trước mặt tôi, tôi liền ôm chầm lấy cánh tay hắn rồi núp sau lưng, chân tôi đã run đến mức đứng không vững "Hai cháu muốn đàm đạo gì với ông không?".
Hai chị kia thấy hắn liền bay xuống đứng đối diện hắn, hắn đồng thời giơ ngón tay trỏ lên để trên miệng hắn ý bảo im lặng "Tại sao lại muốn phá sinh viên?" hắn ngừng việc đùa giỡn, bây giờ hắn nói với giọng nghiêm túc như đang xử lý việc nghiêm trọng.
"Con người đều đáng phải chết, họ ức hiếp tôi, ức hiếp bạn tôi, gia đình đẩy vào đường cùng, bạn bè hãm hại, xã hội thì dùng lời cay độc trách mắng chúng tôi, thử hỏi anh là chúng tôi, anh có thù hận không?" họ ngồi xuống khóc lóc than về xã hội, trách mắng gia đình, tôi nghe mà đồng cảm.
"Ơ mà hai chị, tôi nghe có người nói là bạn bè chị muốn giúp mà không dám mà" tôi ló đầu ra hỏi.
"Lũ dối trá, bạn bè á, họ luôn đè ép chúng tôi khiến chúng tôi học một ngày cũng không yên" vậy là Phương Lâm nói dối tôi, tôi nghe họ trả lời như vậy chỉ biết im lặng nghe hắn với họ nói chuyện.

"Nhưng sinh viên đời sau có làm hại gì hai cháu đâu? Hà khắc gì phải làm tổn thương họ?".
Tôi nhón chân lên nói nhỏ "Anh biến thành trẻ như thế này mà xưng ông, cháu nghe kì lắm".
"Cô cũng đáng tuổi cháu tôi đấy, im lặng để tôi nói chuyện" hắn cũng nhỏ giọng quay đầu qua trái hai mươi độ trả lời tôi.
"Ông nói chuyện đi, cháu đứng sau nghe" tôi im lặng không nói gì thêm.
"Chỉ cần là loài người đều đáng chết".
"Gia đình hai cháu bây giờ sống khổ cực lắm rồi, bạn bè cũng sa sút không làm ăn gì được, đủ rồi còn muốn làm hại họ tiếp?" hắn biết nỗi oán hận sâu cỡ nào nhưng họ đã phải trả giá còn muốn gì nữa? Hắn chưa trả được thù nên mới ở lại để chờ người cứu rồi trả thù, ngoài trêu chọc ra thì chưa từng hại người.
"Chúng cháu muốn họ nếm trãi những gì chúng cháu phải chịu đựng những ngày tháng qua, kẻ nào khiến chúng cháu đi tới bước đường cùng cháu khiến chúng sống không bằng chết".
Hắn lắc đầu vì nỗi hận quá lớn, muốn giảng dạy cũng khó "Người các cháu giết bây giờ đem vở dày ra viết đến năm sau mới xong nhỉ" câu viết đến năm sau ám chỉ là giết quá nhiều người, ai không hiểu nghe lại bị nhầm.
"Vì họ xứng đáng".
"Những người ngoài cuộc họ vô tội, chỉ thấy một góc nhìn mới phán xét tại sao phải giết?".
"Cuộc đời cháu họ hiểu những gì mà phán xét? Muốn phán xét thì làm ma phán xét tiếp".
"Đi theo ông, ông sẽ giúp hai cháu siêu thoát, kiếp trước sống không chính chắn thì kiếp này khổ, các cháu cứ suy nghĩ như vậy đi, các cháu trả thù như vậy không sợ hồn siêu phách tán?".
"Có, nhưng mà họ..." một chị nói đến đây liền bật khóc.
"Không sao, họ sẽ phải gánh nghiệp lớn, vậy theo ông không?" hắn đưa hai tay ra, họ nắm lấy tay hắn đứng dậy.
"Theo" họ đồng thanh nói, hắn giơ ra một viên màu đen thu họ vào trong.
Tôi vỗ tay "Ông tài thật nha, có thể thu phục linh hồn oán hận luôn".
"Họ là quỷ".
"Hả?" tôi khá là ngạc nhiên, đúng là không nên tin vào các cậu bạn ở lớp.
"Đừng gọi tôi là ông, tôi nghe không thuận tai".
"Ông lớn hơn tuổi cháu nên phải gọi là ông chứ".
Hắn bó tay với tôi "Tôi về phòng không tranh cãi với cô nữa, tôi không thích nghe người khác gọi ông một chút nào, nghe già quá" hắn vừa nói xong liền biến mất tôi chưa kịp trả lời.