3. Cái Bóng - "Chảo dầu nóng làm bỏng mặt tôi và bỏng cả lòng người quanh tôi."

Tùy Chỉnh

Ngày Đông, mưa tuyết, lạnh thấu xương.
Người thành phố A ngồi tựa vào thành giường, tay cầm cuốn sách mới chỉ đọc được vài trang, mắt không tiêu cự nhìn ra ngoài cửa sổ. Thời tiết làm tâm tình người thành phố A không tốt, lại là khi ở một mình nơi bệnh viện lạnh ngắt. Người thành phố A thấy vừa cô độc, vừa cô đơn nơi mùi thuốc, tường trắng như thế này. Luôn có người nói khi đau bệnh, tâm lý cũng yếu đuối hơn. Những lúc thế này, nếu có ai đó bên cạnh, dù có không lên tiếng người thành phố A cũng thấy trong lòng bớt trống vắng. Nhưng không ai cả.
Người thành phố A đặt cuốn sách lên bàn, xuống giường, mở cửa phòng bệnh đi ra ngoài.
11h đêm, hành lang bệnh viện vắng tanh, đèn cũng chuyển sang ánh vàng mờ. Người thành phố khoác chiếc áo bông đi không mục đích. Đi đến ban công cùng tầng, người thành phố A khẽ rùng mình vì gió lùa tuyết vào người. Người thành phố A định quay trở lại, nhưng cái liếc mắt một cách vô tình, người thành phố A thấy bóng người ngồi ở chiếc ghế gần đó. Người thành phố A tò mò, rồi cũng chầm chậm bước lại.
Cái bóng nghe tiếng động, quay người nhìn, khi bốn mắt chạm nhau, mặt rõ mặt, người thành phố A hốt hoảng hét lên một tiếng, cả người vô thức bước lùi mấy bước. Cái bóng chỉ im lặng và vô cảm quay đầu lại như cũ.
Người thành phố A thở mạnh, khói từ hơi thở che mờ cả mắt. Khuôn mặt dị dạng của cái bóng làm người thành phố A sợ. Người thành phố A muốn trở về phòng, nhưng bước chân lại vô thức đi về phía trước. Hai bàn tay người thành phố A nắm chặt ống quần, chân vẫn bước về phía ghế và ngồi một bên mép ghế.
Tuyết vẫn rơi, trắng xoá nền ban công, phủ nhẹ lên tóc người thành phố A.
Mắt người thành phố A chỉ dừng lại cái bóng dưới nền tuyết. Ồ, cái bóng. Thế thì gọi là Cái Bóng.
"Tôi đeo khẩu trang rồi." Cái Bóng bỗng dưng lên tiếng.
Người thành phố A hơi giật mình khi Cái Bóng lên tiếng, theo quán tính mà đưa mắt ngó sang. Cái Bóng đeo khẩu trang thật, chiếc khẩu trang y tế xanh nhạt đủ che chỗ má bị dị dạng.
"Xin lỗi, khi nãy bất ngờ quá." Người thành phố A nói.
"Không sao, phản ứng nên có mà." Cái Bóng đáp lại.
Cái Bóng nhìn trạc tuổi người thành phố A, hoặc nhỏ hơn. Mái tóc vàng phủ đầy tuyết, đã ướt nhẹp. Khuôn mặt nhỏ bị che hết bởi chiếc khẩu trang, nhưng dưới đèn vàng người thành phố A vẫn có thể thấy cái tái nhợt vì lạnh. Hẳn là một cô gái bất hạnh?
"Bạn bao nhiêu tuổi?" Cái Bóng hỏi.
"16." Người thành phố A trả lời.
"Bằng tuổi ý."
Người thành phố A chỉ cười nhẹ.
Gió thổi một cơn, tuyết tạt đầy cả mặt. Người thành phố A run cầm cập, định bụng hỏi Cái Bóng có muốn vào trong hay không thì cô gái đã lên tiếng trước:
"Tôi ngồi đây tí, để làm lạnh."
Người thành phố A không biết ý Cái Bóng là gì, nhưng thâm tâm người thành phố A cũng không muốn rời đi. Thế là như hai kẻ ngốc, người thành phố A và Cái Bóng ngồi trên chiếc ghế nơi ban công, dưới một trời tuyết trắng.
"Tôi bị bỏng, cách đây 1 tháng rồi, chuyện hy hữu, chảo dầu sôi, tạt vào bên má." Cái Bóng nói chầm chậm, ngắt từng đoạn nhỏ. Có vẻ... là lời nói thản nhiên trên sự đau lòng tột độ. Vì bản thân người nghe như thành phố A thấy rùng mình, thấy đau đớn, như thể một bên má của mình bị bỏng.
"Tôi chỉ trải qua một cuộc phẫu thuật nhỏ thôi." Người thành phố A nói.

"Một mình sao?"
"Anh trai tôi vừa mới rời đi hôm trước."
"À."
Một khoảng im lặng.
"Thật ra tôi sống rất lạc quan, bỏng cũng không sao. Chỉ là khi tôi biết người ta dối gian giữa lời nói và hành động, tôi bất cần quá." Cái Bóng cúi đầu, thủ thỉ.
"Trước khi bị bỏng, tôi cùng một nhóm bạn tham gia tình nguyện giúp đỡ những người bị dị dạng, kiểu như tôi, cơ thể không hoàn chỉnh lắm vì tai nạn hay bẩm sinh đã như thế. Tôi rất tự hào về nhóm tình nguyện, chúng tôi sống giữa xã hội với tinh thần chào đón tất cả và không kì thị. Chúng tôi là những con người tựa như hòn đá vững vàng để những con người yếu đuối ở một phần nào đó dựa vào. Ở tuổi 16, khi tôi thấy bản thân mình và nhiều người cùng lứa khác như thế là rất tốt. Lòng người không dễ dàng tẩy đi những nỗi sợ về hình dạng khó nhìn, hay lấp đầy cái sợ hãi về bệnh kì lạ. Nhưng đó chỉ là trước khi tôi nhận chảo dầu vào mặt."
"Sau khi cái nóng bào mòn lớp da tôi, mọi việc khác đi, chỉ tôi biết như thế. Tình cờ thôi, hôm nọ, nghe một chung nhóm tình nguyện, bảo là tôi trông đáng sợ quá, thật sự không muốn nhìn nữa. Thật sự thì tôi đáng sợ thật, bản thân tôi còn không đủ can đảm nhìn chính mình trong gương. Tôi sẽ thoải mái chấp nhận lời nói đó, nếu như trước đó họ không vui vẻ nhìn thẳng vào khuôn mặt của tôi, nếu như trước đó họ không sờ vào vết bỏng, bảo rằng tôi vẫn đẹp."
"Sống đến 16 năm, lần đầu tôi thấy lòng người, đúng là bạc như vôi. Dùng từ đúng không nhỉ? Nói chung là, lòng người khó hiểu quá. Tại sao phải luôn giả dối, tại sao phải luôn dối trá? Tại sao có thể đưa bộ mặt như không gì, viết những dòng đồng cảm sâu sắc nhưng trái tim thì không thấm một tí yêu thương? Tôi hiểu. Hiểu rằng những người như tôi hiện tại là một cái khó trong lòng người thường. Nhưng thà cứ để khó luôn, còn hơn là chấp nhận một cách dối trá điên khùng. Nếu nhìn tôi bằng ánh mắt sợ hãi, tôi không buồn. Nhưng nhìn tôi bằng ánh mắt đồng cảm rồi sợ hãi sau lưng, tôi đau lắm. Đau hơn nỗi đau khi vết bỏng chiếm hết khuôn mặt."
"Chảo dầu nóng làm bỏng mặt tôi và bỏng cả lòng người quanh tôi."
Người thành phố A siết chặt hai tay lại với nhau. Cái Bóng nói dài, nhiều chỗ không rõ, nhưng từng chữ in hẳn vào lòng người thành phố A. Rõ - đau đớn - lạnh ngắt.
Người thành phố A mấp máy đôi môi khô nứt, có vài điều muốn nói nhưng lại nghẹn ứ. Lạnh quá chữ cũng đông trong lòng.
"Khi nãy cậu hét lên, tôi thấy trong lòng rất thoải mái. Khi cậu chậm chạm ngồi sát mép ghế, tôi thấy dễ chịu." Cái Bóng lại nói.
"Vẫn còn nhiều người có tấm lòng đủ để che đi nỗi sợ hãi đối với người như cậu, ý là vết bỏng." Người thành phố A lên tiếng, câu nói không rõ ràng lắm.
"Ừ, tôi biết mà, đâu đó trên Thế Giới vẫn nhiều người có tấm lòng thật sự mềm mại, dù đôi mắt, vẻ mặt của họ không thế. Chỉ thấy trống rỗng khi người quanh tôi... đáng sợ? Tôi nghĩ tôi không nên trách họ, hay họ không đáng trách. Nhưng tôi trách họ, và họ đáng trách. Gieo cái sự đồng cảm giả dối không hay ho tí nào. Ghét quá!"
"Tôi lạnh quá, tôi muốn vào phòng." Người thành phố A nói.
"Cậu là người như thế nào?" Cái Bóng hỏi, hỏi một câu khó trả lời.
"Cậu đừng tháo khẩu trang ra." Người thành phố A đứng lên, đôi chân tê rần bước từng bước chậm chạp vào trong.
Cậu đừng tháo khẩu trang ra, nhiều người đau lòng lắm. Tin thế nhé!
Sau một đêm ngồi dưới tuyết, người thành phố A sốt cao. Có lúc mơ màng cố gắng với lấy chiếc điện thoại, màn hình hiển thị tin nhắn từ một, hai người, bảo: "Không bận nhưng tuyết ghê quá, sợ có chuyện khi ra ngoài,...".
Người thành phố A buông lỏng điện thoại, chìm vào giấc ngủ với cái ấm lan thẳng vào tận xuyên tuỷ.
____
Cỏ ☘️