Chương 61: Yến Phiên Tiêm

Tùy Chỉnh

Bước chân của Tề Diệc Bắc không quá dài cũng không quá ngắn, phong thái từ tốn nhưng vẫn tạo ra cảm giác hắn thật sự bỏ đi, hơn nữa khoảng cách giữa hai người cũng không quá xa, đủ để Phó đại trại chủ dễ dàng đuổi theo. Hắn vụng trộm nhìn lại, thấy Phó Du Nhiên vẫn đang rối rắm đứng trước cửa trà lâu, không hề có ý đuổi theo. Chẳng lẽ tiểu tử Tề Thụy Nam kia có sức hấp dẫn đến vậy sao? Hắn ra đòn sát thủ mà vẫn không thành công, thật không còn lời nào để nói.
Tề Diệc Bắc đang ảo não thì phía sau vang đến tiếng gọi trong vắt làm vẻ mặt hắn giãn ra.
Phó Du Nhiên đuổi theo Tề Diệc Bắc, vẻ mặt vô cùng quyết liệt: "Yến Phiên Tiêm!"
Nhìn Phó Du Nhiên nắm chặt hai tay, ánh mắt toát lên vẻ cương quyết làm Tề Diệc Bắc hối hận. Đúng là hắn có ý định đến Yến Phiên Tiêm, nhưng không phải là hôm nay, nhưng bây giờ hắn có thể nói là không đi sao? Đáp án chỉ có hai chữ: Không dám!
Mà suy nghĩ của Phó Du Nhiên lại cực kì đơn giản, lần xuất cung này là một cơ hội rất hiếm hoi, nếu không chơi cho đã thì thật có lỗi với bản thân. Cho dù sau này nàng thực sự rời khỏi hoàng cung, nhưng lúc đó không có lão Tề bên cạnh, lại không quen thuộc nơi này, rất dễ phải chịu thiệt, cho nên... nàng đành gạt thần tượng qua một bên, sau này vẫn còn nhiều cơ hội để gặp thần tượng.
Đi theo Tề Diệc Bắc được một lúc, Phó Du Nhiên lại bắt đầu tò mò nhìn xung quanh, nhưng chưa kịp xem gì thì đã bị Tề Diệc Bắc kéo vào một tiệm y phục, hắn nhanh chóng mua 2 chiếc mũ có mành sa mỏng, sau đó đội lên đầu của mình và Phó Du Nhiên.
Phó Du Nhiên cảm thấy trước mắt tối sầm, nàng vén tấm sa mỏng lên, bất mãn nói: "Tại sao lại phải mang mũ? Phá mất hình tượng ta dày công chuẩn bị."
Tề Diệc Bắc giữ chặt lấy cánh tay đang muốn hạ chiếc mũ xuống của Phó Du Nhiên: "Đội Cẩu tử (papazari) lúc nào cũng rình rập xung quanh đây, nếu không muốn lên trang nhất của thời báo ngày mai thì đội vào cho ta!"
Phó Du Nhiên giật tay lại, chưa từ bỏ ý định tháo mũ xuống, nàng tức giận nói: "Huynh là người của công chúng chứ đâu phải ta, một mình huynh đội đi."
"Không được." Vẻ mặt của Tề Diệc Bắc vô cùng nghiêm túc, tỏ vẻ không thương lượng: "Nếu không chúng ta không đi nữa." Để hắn phải làm đại hiệp che mặt một mình ư, còn lâu nhé.
Sức hút của thanh lâu thật lớn, đánh gục được cả Phó Du Nhiên. Cuối cùng thì trên đường vẫn xuất hiện hai người che mặt, mặc dù thu hút không ít ánh mắt tò mò nhưng cũng loại bỏ được nhiều phiền toái.
Nhìn mọi thứ trở nên mờ ảo qua chiếc mành che khiến Phó Du Nhiên giận nghiến răng, nàng theo Tề Diệc Bắc rẽ vào một cái ngõ nhỏ, thật kì lạ, con ngõ này càng đi lại càng thấy rộng rãi, khắp nơi đều treo đèn lồng đỏ, Phó Du Nhiên lập tức quăng sự khó chịu sang một bên, tò mò nhìn xung quanh.
Di Hồng Viện, Ỷ Thuý Các, Phiêu Hương lâu, Quần Phương quán... chỉ cần nhìn những cánh cửa rực rỡ bên ngoài cũng đủ thấy nơi này rất có thực lực. Đi tới những nơi thế này, đương nhiên phải mang thật nhiều tiền. Nếu không có tiền thì sao? Không có tiền còn đòi vào kỹ viện? Cái này cũng không đúng, để phù hợp với nguyện vọng phần lớn dân chúng no cơm sinh dâm dục, thì mấy nơi nhỏ như Hàm Xuân Thất, Lệ Nhân Ban cũng được khai trương, nhằm giải quyết vấn đề khó khăn của hoàng kiểm bà (kỹ nữ già). Có những đối tượng phải đứng tạm ở góc đường để kinh doanh, hoặc dạt vào mấy kỹ viện nhỏ, cố gắng đổi đời, bình thường chỉ phục vụ khách quen, nếu may mắn thì có thể được chuộc về làm tiểu thiếp, thoát được cuộc đời son phấn dung tục, tìm cho mình một tương lai tốt hơn.
"Sao lại vắng thế này?" Phó Du Nhiên nhìn một lượt các bảng hiệu, các thanh lâu lớn nhỏ đều đóng cửa không tiếp khách, cảnh tượng vô cùng thê lương. "Chẳng lẽ thanh lâu đều đóng cửa hết rồi?"
"Trừ khi nam nhân trong thiên hạ này chết hết thì chuyện đó mới xảy ra." Tề Diệc Bắc ngẩng đầu nhìn sắc trời: "Nàng chờ một lúc sẽ thấy cảnh tượng khác."
Phó Du Nhiên tỏ vẻ không hiểu, Tề Diệc Bắc kéo nàng đi tiếp: "Tìm Yến Phiên Tiêm trước rồi nói sau."
"Huynh thực sự chưa từng đến đó?" Phó Du Nhiên vẫn không tin.
Tề Diệc Bắc im lặng, lẽ ra nơi nổi tiếng như vậy hắn phải tới từ lâu rồi, nhưng cứ lần nào muốn đi là lại có chuyện xảy ra, hơn nữa hắn còn là Thái tử nên không thể nói đến thanh lâu là đến ngay được, hôm nay đúng là cơ hội tốt.
Hai người tiếp tục bước đi, đúng lúc này có một ông lão đi từ hướng ngược lại, tay cầm một cái Đồng la mộc chùy (*) kêu "Xoảng – xoảng", ngay lập tức kỳ tích xảy ra.
(*)Đồng la mộc chùy: một loại kẻng báo hiệu những thời khắc đặc biệt trong ngày của thời xưa, Bao gồm một chiếc đĩa đồng và một cái chùy gỗ (chùy gỗ thường có một đầu được bọc vải).
Tất cả các cánh cửa còn đang đóng chặt liền mở toang cửa lớn, hàng loạt tú bà xuất hiện tươi cười đón khách, đằng sau là những cô nương thanh lâu với trang phục mỏng manh vừa đi vừa lắc hông, cùng lúc đó, không biết từ đâu lại có nhiều "khách" đi lại ở trên đường đến thế.
Có khách quen mang vẻ mặt quen thuộc, có người lại mang vẻ mặt tò mò, dường như là lần đầu đến thanh lâu, nhưng không ngờ rằng cũng có nhiều người giống Phó Du Nhiên, đầu đội mành sa che mặt– đây hẳn là vì sợ người khác nhận ra mình. Các cô nương ở đây mặc dù nhìn thấy bọn họ che mặt nhưng chỉ cần bắt được liền lôi ngay vào thanh lâu của mình. Nhất thời trên đường rộn ràng tiếng vui cười tán tỉnh, oanh oanh yến yến, hương bay khắp phố, thật khác hoàn toàn với hình ảnh tiêu điều vừa rồi.
Rốt cục thì Phó Du Nhiên cũng hiểu được lời Tề Diệc Bắc nói vừa rồi, thanh lâu là nơi hoạt động về đêm, cho nên mở cửa cũng muộn một chút.
"Vị tiểu công tử này..."
Phó Du Nhiên đang đứng thất thần thì có một đôi tay trắng nõn giữ chặt lấy ống tay áo nàng, Phó Du Nhiên giật mình ngẩng đầu lên, hóa ra là một cô gái xinh đẹp khoảng hơn hai mươi tuổi: "Tiểu công tử lần đầu đến đây?"
Phó Du Nhiên gật đầu, cô gái kia lại cười nói: "Vào đây cùng tỷ tỷ, tỷ tỷ cam đoan sẽ hầu hạ công tử cảm thấy sung sướng, dục tiên dục tử." Nói xong, nàng ta kéo Phó Du Nhiên lên lầu.
Phó Du Nhiên cảm thấy có chút hứng thú, nàng bắt lấy tay của vị cô nương kia: "Tỷ tỷ, ta đang muốn đến Yến Phiên Tiêm, tỷ có biết nơi đó ở đâu không?"
Cô nương kia chớp mắt, tươi cười: "Nhũ danh của tỷ tỷ là Yến Nhi, chờ khi lên lầu, tỷ tỷ lại múa một khúc cho công tử xem, thế chẳng phải là Yến Phiên Tiêm (*) rồi sao?"
(*) Yến Phiên Tiêm (燕翩纤): Yến nhỏ tung cánh bay.
Từ nhỏ Phó Du Nhiên đã sống giữa đám đàn ông, cũng từng đọc qua xuân cung đồ, đương nhiên không phải kẻ trong sáng, hôm nay nghe thấy giọng nói mềm mại nũng nịu khiến nàng khó cưỡng lại được, quên mất mình cũng là nữ nhân, đang định đồng ý thì bên cạnh đã vang lên một giọng nói lạnh lùng: "Nàng ấy không xem khiêu vũ." Vừa dứt lời liền kéo Phó Du Nhiên vào lòng, sau đó lập tức chạy mất.
Phó Du Nhiên bất mãn: "Dù sao cũng chưa tìm được Yến Phiên Tiêm, chúng ta cứ đi nhà khác mở mang kiến thức cũng được chứ sao."
"Mở mang kiến thức?" Tề Diệc Bắc hừ lạnh: "Nàng có biết nàng ta sẽ làm gì với nàng không?"
Phó Du Nhiên làm ra vẻ 'thông thái', nàng xòe quạt ra phẩy phẩy: "Vào thanh lâu thì còn làm gì nữa. Đương nhiên là làm 'chuyện đó' rồi."
"Ha!" Gương mặt của Tề Diệc Bắc bị lớp mành sa che đi nên nàng không thấy được vẻ mặt của hắn, chỉ có thể nghe thấy giọng nói lộ ý khinh thường: "Thế nàng có 'cái kia' không?"
Phó Du Nhiên trừng mắt: "Xấu xa!"
Tề Diệc Bắc đang muốn đáp trả thì hắn nhìn thấy một tấm biển, hắn dừng lại, tay siết chặt tay của Phó Du Nhiên: "Đi."
Phó Du Nhiên vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy ngay, không có đèn lồng đỏ, cũng không có tú bà như các thanh lâu khác, càng không có cô nương đi ra đón khách, trước cửa chỉ có vài tên hộ vệ mặc đồ đen canh gác, chiếc cửa lớn màu đỏ mở rộng, ngay bên cạnh cửa có khắc câu đối: "Tự vũ, phi yến vũ phiên tiêm" (*). Bên trên còn có một tấm biển lớn đề ba chữ to như rồng bay phượng múa "Yến Phiên Tiêm", góc trên cùng của tấm biển khắc một con Phi yến tinh xảo, toàn bộ quán lộ ra vẻ thanh nhã, không giống với những nơi khác.
(*)Hai chữ 'Vũ' này khác nhau: Tự vũ (似雨): mưa rơi. Phi vũ (飞舞): điệu múa. Với tài hiểu biết hạn hẹp của mình về câu đối thì có thể tạm dịch như sau: "Tựa mưa rơi, yến nhỏ múa điệu vũ tung cánh bay."
"Đúng là khác biệt." Phó Du Nhiên vừa suýt xoa vừa nhanh chân bước lên bậc thang, chưa đi được hai bước đã bị một tên hộ vệ chặn lại: "Vị công tử này là lần đầu đến Yến Phiên Tiêm?"
"Đúng vậy. Sao? Các ngươi định không cho ta vào?"
Gã hộ vệ cười nói: "Đương nhiên không phải, nhưng Yến Phiên Tiêm của chúng ta có một quy định, mời công tử nhìn xem." Hắn thuận tay chỉ sang bên cạnh, hóa ra trên cửa có một bảng thông báo, trên đó ghi: 'Mười hai, vào bàn'.
Phó Du Nhiên nhìn tới nhìn lui vẫn chưa hiểu. Đúng lúc này có một vị công tử ăn mặc hoa lệ lướt qua nàng, đi tới cái bàn nhỏ ở trước cửa rồi lấy ra một tấm ngân phiếu giao cho người đàn ông trung niên đang ngồi ở đó, người đàn ông kia kiểm tra ngân phiếu rồi rút một thẻ bài trên bàn cung kính đưa qua, vị công tử kia mặt mày hớn hở nhận lấy thẻ bài, rồi tiêu sái bước vào bên trong.

"Muốn vào bàn cần có tiền hả?" Đôi mắt Phó Du Nhiên trừng to, buôn bán tốt thật, cướp tiền còn giỏi hơn cả sơn tặc.
"Đúng vậy."
"Các ngươi muốn giết ta à?!" Phó Du Nhiên oán giận muốn bỏ về, nhưng lại thấy tiếc. Nàng bước đến gần tên hộ vệ, nói nhỏ: "Có thể châm chước cho ta không?"
Tên hộ vệ kia vẫn cười vô cùng hòa nhã: "Đây là quy củ của Yến Phiên Tiêm, thứ lỗi cho tiểu nhân không dám làm sai."
"Vậy tám lượng?" Phó Du Nhiên giơ tám ngón tay lên, lại nhỏ giọng nói: "Đây là lần đầu tiên ta đến đây, cũng nên ưu đãi một chút, có thế mới giữ được khách chứ."
Tên hộ viện kia đang muốn cự tuyệt thì chợt nghe thấy giọng nói của Tề Diệc Bắc từ cửa truyền tới: "Đừng làm ta mất mặt, vào mau."
Phó Du Nhiên nhìn hai thẻ bài trong tay hắn mà đau lòng vô hạn: "Hơn hai mươi lượng của huynh có thể mua được hai căn đấy!"
Tề Diệc Bắc làm như không nghe thấy, kéo nàng vào cửa. Thì ra hai thẻ bài kia tương đương với giấy thông hành, lúc này có một cô nương thanh tú bước đến, nàng dẫn bọn họ đi vào đại đường (sảnh lớn), sắp xếp cho hai người ngồi xuống một chiếc bàn, sau đó rót rượu: "Nhị vị công tử có quen biết với cô nương ạ?"
Phó Du Nhiên sờ tay của cô nương kia: "Tỷ tỷ, đây là lần đầu tiên chúng ta đến đây."
"Công tử thật khéo chọn thời điểm." Cô nương kia cười cười, nhẹ nhàng rụt tay về dấu vào trong tay áo: "Nô tỳ chỉ là người dẫn đường, nếu công tử không quen biết với cô nương thì chi bằng cứ ngồi đây thưởng thức nhạc khúc, đợi đến trưa sẽ có tiết mục tìm phương phổ (khúc nhạc hay), đến lúc đó người có thể tìm được cô nương ưng ý."
"Tìm phương phổ?"
Cô nương kia hé miệng cười: "Tìm phương phổ chính là quy củ của Yến Phiên Tiêm, mười ngày tổ chức một lần. Các cô nương sẽ lên trên đài biểu diễn tài nghệ, nếu vị công tử nào thích liền ra giá, ai trả giá cao nhất người đó thắng. Nhưng có thắng cũng không được bắt ép cô nương phải hầu hạ mình, có thể được cô nương hầu hạ hay không thì còn phải xem bản lĩnh của công tử nữa."
Phó Du Nhiên nghẹn họng. Sao? Bỏ tiền ra mà vẫn còn phải xem tâm tình của cô nương thế nào nữa à? Buôn bán kiểu này thì đúng là lãi to: "Cô nương này của các ngươi quý giá đến mức nào mà lại kiêu ngạo như vậy?"
"Công tử chưa từng nghe qua Tứ đại hoa khôi của Yến Phiên Tiêm sao?"
Phó Du Nhiên nhìn Tề Diệc Bắc, ngơ ngác lắc đầu, nữ hầu kia cười nói: "Vậy hôm nay công tử sẽ được đại khai nhãn giới (mở rộng tầm mắt). Bốn vị cô nương đều nổi danh khắp kinh thành, tìm phương phổ là do bọn họ khởi xướng."
Lòng hiếu kỳ của Phó Du Nhiên bị kích thích, sau khi nàng hầu lui ra, nàng liền kích động túm lấy Tề Diệc Bắc vẫn im lặng nãy giờ. "Đừng ngồi im như thế, mau nói cho ta nghe về tứ đại hoa khôi đi."
"Ta làm sao biết được." ...Có biết hắn cũng không nói. Tề Diệc Bắc dặn dò: "Lát nữa đến lúc tìm phương phổ nàng phải ngồi im xem náo nhiệt, không được phép làm loạn!"
"Ta không có tiền, có điên mới tham gia!"
Tề Diệc Bắc hài lòng gật đầu, hắn chỉ hy vọng tiết mục tìm phương phổ đó nhanh kết thúc để hắn còn đem quả bom hẹn giờ này về cung.
Trong nháy mắt, cả đại đường đã chật kín, chủ yếu là các nhân sĩ trẻ tuổi phong lưu, ai cũng cầm một chiếc thẻ bài, trên mặt hiện lên quyết tâm cao độ. Một tiếng cồng vang lên, tất cả mọi người đều xôn xao, Phó Du Nhiên nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, hóa ra đã đến trưa rồi.
Một nữ tử mặc y phục màu hồng phấn bước lên đài cao giữa đại đường, nhất thời mọi người bên dưới đều hưng phấn.
"Tiết mục tìm phương phổ hôm nay lại do lão bản đích thân lên sân khấu à?"
"Dù mất bao nhiêu tiền ta cũng muốn được Yến lão bản tiếp chuyện."
"Yến tỷ tỷ tấu một khúc Phượng cầu hoàng bãi (*) đi..."
(*)Phượng cầu hoàng bãi (凤求凰罢): Phượng hoàng ngừng tìm bạn đời. Yến lão bản được coi là tú bà của Yến Phiên Tiêm, chức danh tú bà thường dành cho những người đã có tuổi, hết thời. Nhân sĩ này có ý trêu trọc Yến lão bản, tên nguyên văn của bài hát là "Phượng cầu hoàng – Phượng hoàng tìm bạn đời", vì trêu Yến lão bản đã lớn tuổi còn lên đài dự thí nên người này đổi lại thành "Phượng cầu hoàng bãi – Phượng hoàng ngừng tìm bạn đời".
Trước sự trêu đùa của mọi người, nữ tử trên đài vẫn trấn định, dịu dàng trả lời: "Nhan sắc của ta tựa như phù dung, sớm nở tối tàn, làm sao dám tham gia tìm phương phổ? Hôm nay ta lên đài để giới thiệu với mọi người cô nương mới nhất của Yến Phiên Tiêm."
Phó Du Nhiên ngạc nhiên, nữ tử này cùng lắm chỉ mới hai tư, hai lăm tuổi mà đã có thể làm lão bản của Yến Phiên Tiêm? Gương mặt nàng thanh tú, mày liễu sắc nét, đôi môi mọng đỏ, chỉ nhìn vào từng đường nét thì không có gì đặc biệt, nhưng khi hợp lại trên gương mặt nàng lại toát lên vẻ quyến rũ, xinh đẹp lạ thường.
"Vị cô nương này tài nghệ vô song. Hôm nay là lần đầu nàng lên đài, sau này nàng ấy chính là hoa khôi thứ năm của Yến Phiên Tiêm."
Chúng dâm tặc dưới đài bàn tán xôn xao, thúc giục Yến lão bản để cô nương mới lên đài. Đúng lúc này, bên trong đại đường vang lên một giọng hát trong vắt tựa hoàng anh xuất cốc, du dương như dòng suối, kết hợp với tiếng đàn xướng lên một khúc 'Thiên thượng nhân gian'. Mọi người như trúng tà, bị giọng hát êm ái này cướp đi toàn bộ tâm trí.
Giữa lúc tất cả đang chìm đắm trong giọng hát mê hoặc thì thần khúc đột nhiên ngừng lại, sau đó là một tiếng vang lớn. Một nữ tử lảo đảo bước ra, mọi người lúc này mới tỉnh mộng, chỉ vừa nhìn thấy bóng dáng nữ tử kia thì đã có người hô: "Một ngàn lượng!"
"Ba ngàn!"
"Ba ngàn năm trăm lượng!"
"Bốn ngàn!"
Tiếng hô sau lớn hơn tiếng trước, nhưng đến khi mọi người nhìn kỹ dung nhan của nữ tử kia thì không khỏi thất vọng.
Tứ đại hoa khôi của Yến Phiên Tiêm đều tài sắc vẹn toàn, nhưng nữ tử hôm nay... Giọng ca của nàng đúng là câu hồn đoạt phách, nhưng bộ dạng lại vô cùng bình thường, gương mặt thanh tú, mang chút khí khái nam nhi, tóm lại là rất không phù hợp với tiêu chuẩn của cô nương thanh lâu.
Những tiếng xôn xao giảm đi khá nhiều, thế nhưng nữ tử ở trên đài lại tự tin tươi cười, đưa tay ôm quyền: "Chư vị, cảm tạ!"
Mọi người ở bên dưới nhất thời tăng thêm hứng thú... mới lạ!
Yến lão bản đang đứng dưới đài, không biết là vì giá quá thấp, hay vì thái độ tùy tiện của cô nương kia làm nàng không hài lòng mà vẻ mặt xanh mét, nàng nhỏ giọng phân phó tỳ nữ bên cạnh, người tỳ nữ vội vàng chạy đi.
Bảng giá đã lên tới tám ngàn lượng. Đúng lúc này, một giọng nói trong trẻo nhưng đầy tức giận vang lên: "Một vạn lượng!"
Chúng dâm tặc ồ lên, nhìn về phía phát ra giọng nói, bọn họ chỉ thấy một công tử dáng người nhỏ nhắn mặc y phục bằng gấm đỏ, đầu đội mũ có mành sa, đang đứng thẳng tắp chỉ vào cô nương đứng trên đài, giọng nói đầy căm hận: "Con mẹ nó, một vạn lượng!" Nghe giọng nói kia dường như đang tận lực át chế cơn tức giận.
Ngồi cùng với vị công tử kia là một vị công tử khác mặc bạch y, trên đầu cũng đội chiếc mũ có mành sa. Giờ phút này vị ấy đang dùng tay day day trán, có vẻ vô cùng đau đầu.