moments(2)

Tùy Chỉnh

Lâu lắm chưa quay lại vì tớ đang ôn thi chuyển cấp các cậu ơiiii ⊂( ̄(エ) ̄)⊃. Ai có đang như tớ không? Học ôn bù đầu mà mệt mỏi vcl. Động lực duy nhất giúp tớ ôn thi là ngày ngày đến lớp được gặp crush đọooo, hiuhiu
•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•
Sau một vài khoảnh khắc "đổ đứ đừ" của mình thì có vẻ bạn P này lại rắc thính mạnh hơn, độc hơn khiến mình không thể ngóc đầu dậy được nữa. Cả con tim lẫn lí trí của mình đều sụp đổ không còn mảnh giáp.
Năm lớp 7, lớp mình có tổ chức 8/3 cho các bạn nữ. Các bạn nam phải mua quà rồi bốc thăm chọn bạn nữ mà mình tặng quà. Kiểu mình không biết thế nào nhưng chắc ông trời đã nghe thấy tiếng lòng của mình để rồi P bốc trúng tên mình ấy.
Ui máaa thề luôn. Lúc ấy mình suýt nữa hét lên cơ. Trong lòng vui sướng tột độ, kiểu thề thốt đủ kiểu với ông trời sau này con sẽ ăn ở thật tốt, tu tâm tích đức, không bao giờ tạo nghiệp nữa... =))))))
Nó bốc tên xong rồi nhìn xuống mình cười mỉm. Mình nhìn lại nó ngơ ngác. Xong đứa bạn bên cạnh bắt đầu đẩy đẩy mình bảo lên đi, lên nhận quà. Mình lúc này mới ù ù cạc cạc đi lên.

Đứng trước mặt nó kiểu mình như một tờ giấy trắng luôn các cậu ạ =)))) đầu óc trống rỗng rồi ngôn ngữ cũng loạn xạ luôn. Mắt mình cứ liếc ngang liếc dọc không nhìn thẳng vào mắt nó được. Đến lúc nó chìa ra quyển sổ A4 200 trang dày cộp với một bông hoa đá màu hồng thì mình mới đưa tay ra nhận rồi nói cảm ơn. Nó nhìn mình ngáo ngáo ngơ ngơ xong lại cười cười, giơ tay vỗ đầu mình rồi nói nhỏ, giọng chỉ đủ cho 2 đứa nghe: "8/3 vui vẻ, đồ lùn.", xong bỏ về chỗ.
Trời má thứ crush yêu nghiệttttt. Kiểu lúc đấy mình phải tự hỏi trong đầu xem nó tính quyến rũ mình hay gì mà làm vậy.
Crush ơi, tớ đầu hàng rồi. Cậu hãy đến đây và chiếm lấy tớ điiii ~\(≧▽≦)/~

À khoan, còn một lần nữa đi học thêm về, mình đang bình thản đạp chiếc xe đạp màu hồng hóng gió về nhà. Xong chả hiểu sao lại ngã cái rầm. Kiểu ngã giữa đường một cách đầy đau đớn, tưởng như chết trẻ rồi cơ. Đau lắm luôn các bạn ạ. Mình ngồi đấy không dậy được, đường lại vắng, chả có ai, suýt nữa khóc.
Nhưng đm cuộc đời, crush lại xuất hiện như một vị thần, cướp hết ánh hào quang của mấy anh nam chính trong truyện ngôn tình mà mình đọc. Nó đi xe điện. Vừa học thêm cùng mình xong nhưng nó lại về sau. Nó.dừng xe lại, chạy đến đỡ mình dậy rồi nâng xe mình lên, mặt kiểu lo lo. Ui chao nó hỏi thăm mình đủ các kiểu, nào là mày có sao không, có bị gì không, đi xe kiểu gì mà ngã, sao ngu như chó vậy. Lúc đấy mình rươm rướm nước mắt luôn ấy, ấm áp thực sự. Tự nhiên mình lại có suy nghĩ ngã xe là một niềm vui. Được crush quan tâm thế này mình nguyện ngã xe cả đời. ≧∇≦
-----------------------
Dù biết là mê trai thật nhưng kệ đi, sự mê trai của mình chỉ dành cho cậu thôi đó crushhhhh. 💜💜💜