Pháo đài tội ác: lối vào (3)

Tùy Chỉnh




iii.
Đàn chó của ta thì hay đói thịt người. Trong khi lũ vô dụng, ngươi biết đấy, chúng quá đông.
~~~
Kẻ Thừa Kế Bóng Tối. Đó là tên gọi của những hậu duệ nhà Shadow mà James nghe được từ đám kẻ hầu người hạ trong lâu đài.
Hẳn là những kẻ sinh ra trong một gia tộc bóng tối, dùng thành tích sáng chói truyền từ đời này sang đời khác để duy trì thứ bóng đêm quyền lực vĩnh hằng.
Nhưng sự vĩnh hằng ấy tới đây cũng đã là hồi kết thúc.
James nghĩ thầm, một vẻ tiếc rẻ và xót thương, cúi đầu trước bia mộ của Bá tước Victor Shadow. Nghĩa địa tĩnh lặng tuyệt đối, dường như tới cả những đợt gió vốn dĩ khoa trương cũng buộc trở nên lặng lẽ để thể hiện sự cung kính trầm mặc trước những vị lãnh chúa đã an nghỉ dưới mảnh đất này.
Thế nhưng sự trầm mặc ấy chẳng kéo dài được lâu. Bể bóng tối đang yên ả thình lình bị khuấy mạnh bởi một chuỗi tiếng động khẽ tới độ chỉ như bụi đất ma sát vào không khí. James Cooper căng tai ra lắng nghe, cố gắng bắt lấy từng sợi âm thanh rất nhỏ của những gót giày gõ đều đều lên lớp đất khô xốp của nghĩa địa. Hai vai anh cứng lại trong một thoáng, rồi anh chầm chầm đưa mắt nhìn ra chung quanh.
Bóng đêm dày đặc tới nỗi anh chẳng thể nhìn thấy bất cứ thứ gì. Tiếng đế giày kia quyện với tiếng gió, vờn quanh tai anh, kích thích óc tưởng tượng và nỗi sợ hãi, chơi đùa với những giác quan rồi ép chúng tới một giới hạn căng thẳng nhức nhối.
James thậm chí còn cảm nhận được tiếng thở rất khẽ đang vởn sau tai mình.
"Anh James Cooper."
Một giọng nói trầm tới độ không lọc ra cảm xúc vang lên ngay đỉnh đầu James Cooper, và anh có cảm giác quả tim mình vừa nhảy ra khỏi lồng ngực.
James hốt hoảng quay người về sau, nheo mắt trước ánh đèn le lói được hắt bởi chiếc đèn bão từ phía đối, thân hình rụt lại như một sinh vật bóng tối sợ sệt trước những luồng ánh sáng.
Trước mắt anh là gương mặt điển trai của ngài Bá tước Victor Shadow. Ánh đèn vàng vọt hắt lên gương mặt góc cạnh của ngài gợi liên tưởng tới một ý niệm về sự xưa cũ xa xăm. Nước da ngài Bá tước trông luôn nhợt nhạt quá mức so với người sống. Và ngay lúc này, nó khiến James liên tưởng tới một xác chết mới đội mồ sống dậy.
Anh giật lùi về sau, vấp phải một mô đá và ngã ngồi xuống đất. Ngài Bá tước chìa tay về phía anh, mỉm cười.
"Không cần căng thẳng như thế, anh Cooper. Tôi không phải ma."
Có con ma nào lại đi nhận nó là ma chứ?
James tự trả lời như thế trong đầu, nhưng dĩ nhiên sự sợ hãi đã ngăn không cho anh tỏ ra hài hước một cách gượng gạo như thế.
"Tại sao... ngài..."
Chàng trai trẻ chỉ lắp bắp được vài câu, rồi lập tức im bặt. Anh vẫn chưa hết kinh hoàng. Victor Shadow đang đứng sờ sờ trước mắt anh, nguyên vẹn như không có chuyện gì xảy ra. Vậy thì kẻ nằm gục trên bàn tối hôm qua và kẻ được cử hành tang lễ hôm nay, rốt cuộc là kẻ nào?
"Đó sẽ là một câu chuyện dài. Trước tiên, cứ đứng dậy đã nào, anh Cooper."
Bàn tay ngài Bá tước vẫn chưa thu lại. Sau một thoáng chần chừ, James đưa tay nắm lấy. Khi đó anh đã nghĩ ấy chỉ là một cái nắm tay đơn thuần, mà không biết rằng trong tương lai, nó chính là sợi dây nối kết sinh mệnh của anh với pháo đài tội ác sừng sững của Victor Shadow.
"Để cho anh được sáng tỏ thì, Edward."
Ngài Bá tước cao giọng gọi, và từ sau lưng ngài, quản gia Edward bất ngờ tiến lên. Vẫn là dáng vẻ trung thành quen thuộc, nhưng trong mắt James lại chỉ có hình ảnh ông ta đứng sau lưng ngài Bá tước với chiếc bình gốm dính máu. Điều ấy khiến gương mặt anh tràn ngập một vẻ khinh ghét xen lẫn đề phòng. Như đọc được biểu hiện ấy, Victor lên tiếng.
"Hãy nghe Edward trình bày và anh sẽ hiểu ngọn ngành về tấn bi kịch này, Cooper."
Sau khi nhận được cái gật đầu cho phép của Victor, quản gia Edward bắt đầu câu chuyện của mình. Bằng một giọng nói, thậm chí còn khô hơn của ngài Bá tước.
"Mọi sự bắt đầu từ nửa tháng trước, vào buổi tối tôi cùng Bá tước và tiểu thư Eleanor từ Edinburgh trở về Luân Đôn trong đêm, sau khi cô Eleanor đã thắng cuộc đấu giữa các vật tế và ngài Bá tước có được một kẻ dẫn đường. Trên quãng đường trở về Luân Đôn, đoàn người của chúng tôi đã bị phục kích bởi 30 kẻ mặc đồ đen. Bọn chúng tập trung tấn công vào ngài Bá tước và tiểu thư Eleanor Austen. Những kẻ tay sai như chúng tôi dĩ nhiên sẽ dồn toàn lực để bảo vệ chủ nhân mà không màng tới mạng sống của mình. Sau một hồi giằng co, cuối cùng thì chúng cũng bị đẩy lùi, ngài Bá tước và cả tiểu thư Eleanor Austen đều bình an vô sự. Sau trận đấu, người của chúng tôi và cả những kẻ phục kích đều không có tổn thất gì nghiêm trọng."
"Tạ ơn Chúa!"
James Cooper cảm thán, cơ mặt căng cứng khẽ khàng giãn ra. Anh đang hoàn toàn tập trung vào câu chuyện của quản gia Edward.
Victor thấy biểu hiện nhẹ nhõm của James thì bất ngờ bật cười. Đôi mắt màu lục sẫm nhìn anh, ngài hỏi.
"Anh không thấy điều gì bất thường sao?"
"Bất thường?"
James cau mày hỏi lại, có cảm giác hơi chột dạ.
"30 đấu lại 10, không hề xảy ra bất cứ tổn thất gì cho cả hai bên, và bọn chúng còn rút lui khi chưa động được một mũi kiếm vào ta, anh không thấy điều này vô cùng bất thường?"
James Cooper cứng họng. Dĩ nhiên anh thấy nó bất thường, nhưng chỉ là sau khi ngài Bá tước nói ra thôi.
"Khi kẻ tấn công nhắm vào ta, anh nghĩ sự chú ý của những người phe ta sẽ tập trung vào ai nhiều nhất?"
"Dĩ nhiên là vào ngài, bọn họ có nhiệm vụ phải bảo vệ ngài."
"Đó là lối suy nghĩ thông thường, và bất cứ ai khi lâm vào tình huống ấy cũng sẽ suy nghĩ như anh. Đó là điểm mù và cũng là lỗ hổng trong tư duy của con người."
Mũi giày của ngài Bá tước vạch lên nền đất, di chân tạo một hình tròn to nằm chính giữa và những hình rất nhỏ ở xung quanh.
"Khi nhìn vào đây, anh sẽ chỉ chú ý tới hình tròn to nhất, đúng không? Giống như trong trận phục kích kia, mọi sự chú ý đều dồn cả vào ta và Eleanor Austen. Sự tồn tại của đám tay sai xung quanh ta tự khắc trở nên nhỏ bé và mờ nhạt như những hình tròn nhỏ. Khi ấy, trong tâm tưởng họ chỉ xuất hiện duy nhất một suy nghĩ: bảo vệ ta. Đừng nói tới mạng sống của những kẻ khác, có lẽ tới cả mạng sống của mình cũng không màng tới. Đó mới là âm mưu thực sự của kẻ đứng sau cuộc phục kích."
"Bọn chúng khiến chúng tôi tập trung vào ngài Bá tước nhưng lại mất cảnh giác với xung quanh. Tạo ra một lỗ hổng trong lối liên kết tác chiến thông thường bằng việc áp đảo về số lượng. Và cũng từ lỗ hổng ấy, bọn chúng âm thầm chuyển mục tiêu. Vì số lượng lên tới 30 tên, trong khi phần đông vẫn đi theo lối đánh lấy mục tiêu là ngài Bá tước, thì một số kẻ chuyển hướng tách ra và tấn công tôi. Có khoảng bảy tám tên, nhưng kì lạ là chúng không hề muốn giết tôi. Tôi chỉ bị đánh bất tỉnh, và vài tiếng sau khi tỉnh lại, thì tôi đã nằm trong một căn nhà bỏ hoang ở ngoại thành Edinburgh."
"Vậy tại sao ban nãy ông lại nói cả hai bên đều không xảy ra tổn thất gì? Quản gia Edward mất tích cơ..."
Những lời chưa nói hết bị James nuốt ngược lại cổ họng. Đến lúc này, cuối cùng anh cũng nhìn ra được sự bất thường thực sự.
"Chẳng lẽ trong đám phục kích kia có kẻ cải trang thành quản gia Edward và theo ngài trở về Luân Đôn?"
"Đúng thế. Anh hiểu ra vấn đề rồi đấy."
Trong giây lát, James có cảm giác mồ hôi lạnh đổ ròng ròng thấm ướt lưng áo. Một gã nông dân như anh thậm chí còn chưa từng được diện kiến quá năm nhà quý tộc, chứ đừng nói đến việc chứng kiến những âm mưu đấu đá chính trường thế này.
Nhận ra vẻ mặt tái nhợt của James Cooper, quản gia Edward điều chỉnh âm giọng để làm dịu đi bầu không khí căng thẳng.
"Sau khi tỉnh lại, tôi nhận ra mình bị nhốt trong một căn nhà bỏ hoang với khoảng trên dưới năm tên canh gác bên ngoài. Tôi đã gặp phải một chút khó khăn khi tự cởi dây trói và hạ gục bọn chúng để thoát ra. Cuộc đào thoát ấy để lại cho tôi vết thương ngay mu bàn tay trái, nhưng giờ thì nó cũng sắp lành rồi."
"Ông... tự cởi trói và thoát ra?"
"Vâng, thưa ngài."
"Một quản gia thôi... sao có thể?"
"Edward từng là hầu cận đi bên cạnh ông nội ta và theo cha ta ra chiến trường. Hầu cận của Đệ Nhất Hiệp Sĩ và Đệ Nhất Chiến Thần đâu thể tầm thường được?"
Victor mỉm cười, trong giọng nói không giấu được vẻ khen ngợi hiếm hoi dành cho người quản gia già.
Edward từng có thời trai trẻ hào sảng trên lưng ngựa và mang theo phẩm chất được trui rèn bởi thương mác chiến tranh. Khi chấp nhận làm quản gia cho ngài, bản năng ấy đã tạm thời ngủ yên và có lẽ, là đang dần dần mai một bởi tuổi già. Nếu không, những kẻ phục kích hôm đó đừng nói tới việc đánh ông bất tỉnh, tới cả cơ hội chạm vào người ông cũng không có.

Trưởng thành từ chiến trường cũng là lí do ông rất kiệm lời và luôn mang vẻ mặt lãnh đạm. Một người đàn ông đã thấy đủ máu rơi trên cả chiến trường và chính trường, đã từng chứng kiến hai đời chủ nhân oanh liệt ngã xuống bởi những tính toán âm mưu. Một người đàn ông như thế, sẽ chẳng còn bất cứ thứ gì có thể chạm tới cảm xúc của ông ta nữa.
"Sau khi thoát ra ngoài, tôi tức tốc trở về Luân Đôn. Nhưng thay vì lập tức trở về lâu đài, tôi nán lại một quán trọ ở gần Merton và quan sát tình hình. Là một quản gia, tôi nắm rõ tất thảy lịch trình của ngài Bá tước. Từ việc mỗi sáng thứ Năm hàng tuần ngài sẽ có hẹn chơi cờ với Quốc vương, thứ Tư là tới trường đua ngựa và hai ngày cuối tuần sẽ đi săn trong rừng. Những lần ngài ra ngoài, quả nhiên, vẫn có sự xuất hiện của tên quản gia giả mạo kia. Vì lo sợ khả năng ngoài tôi ra còn có những kẻ tay sai khác bị quân địch trà trộn, tôi loay hoay nghĩ cách báo tin cho ngài Bá tước, thậm chí còn nghĩ tới hạ sách đột nhập vào lâu đài. Nhưng ngay khi đang lâm vào thế bí mà tình hình thì gấp gáp, tôi nhận được một lá thư từ chủ nhân. Bức thư được mang tới thẳng phòng trọ mà tôi đang ẩn nấp bởi Aro- con diều hâu của ngài."
"Kể từ sau vụ ám sát kia, ta đã phần nào đoán đọc được mục đích thực sự của kẻ đứng đằng sau, nhưng chưa thể chắc chắn. Ta đã nghĩ tới trường hợp có kẻ trà trộn, nhưng chưa rõ có bao nhiêu kẻ giả mạo và giả mạo những ai. Vậy nên ta đã làm một phép thử. Anh nghĩ ta thử bằng cách nào, James?"
Ngài Bá tước hướng về phía James Cooper với vẻ chờ đợi, nhưng anh ngần ngại lắc đầu.
"Khá đơn giản thôi, ta tập hợp 10 kẻ tay sai kia lại và mời họ uống trà chiều, coi như lời cảm ơn vì đã bảo vệ ta khỏi cuộc tập kích. Trong buổi uống trà ấy, ta có nói một câu thế này Edward, thêm sữa và chanh vào trà cho khách. Đó là lúc buổi sàng lọc bắt đầu. Trong số mười kẻ tay sai thân cận nhất của ta, có kẻ thích sữa còn có những kẻ chỉ thích chanh, cũng có những kẻ không ưa cả hai thứ. Là quản gia lâu năm của ta, Edward thuộc nằm lòng điều này. Nhưng tên giả mạo, dù có học thuộc mọi thông tin liên quan tới ta cũng không thể biết những thứ như vậy. Vậy nên hắn ta thêm cả sữa vào chanh vào mỗi tách trà."
"Lúc này ta đã xác định được Edward bị giả mạo, nhưng vẫn chưa rõ trong mười kẻ kia có kẻ nào giả mạo hay không. Vậy nên ta quan sát bọn họ. Một số tỏ ra ngạc nhiên vì không được phục vụ như thông thường và đòi đổi tách khác. Duy chỉ có hai kẻ- dù bị phục vụ sai, gương mặt vẫn không biến sắc và lặng lẽ uống. Vậy là ta đã lọc ra những kẻ gián điệp trà trộn vào."
James Cooper thấy lưng áo mình ướt sũng dù gió đang nổi lên ngày một lớn.
Victor Shadow thậm chí còn để ý và thuộc lòng sở thích uống trà của những kẻ tay sai dưới trướng ngài. Ngài là kẻ đứng ở ngôi vị cao chót vót mà rất ít kẻ với tới, nhưng ngài không đứng từ trên cao mà kiêu ngạo và khinh bỉ những kẻ ở dưới. Ngài dùng tầm nhìn từ trên cao ấy để bao quát, thiết lập và điều khiển bàn cờ.
Là những chiến lược được vạch nên từ mọi điều nhỏ nhặt nhất. Tìm ra gián điệp chỉ dựa vào một tách trà. Victor Shadow rốt cuộc là sinh vật gì vậy?
"Sau khi cô lập được kẻ khả nghi, ngài làm gì tiếp theo?"
"Ta coi như chưa có chuyện gì xảy ra, cho người ngược trở lại Edinburgh tìm tung tích của Edward. Chúng báo cáo lại rằng tìm thấy một căn nhà bỏ hoang ở ngoại ô, bên trong có dây trói bị cắt đứt và ngoài cửa là vài tên bị giết chết bằng dao găm. Ta đoán Edward đã thoát ra, vậy thì chắc chắn ông sẽ trở về Luân Đôn. Với kinh nghiệm nhiều năm trên chính trường, Edward nhất định sẽ không hành động nóng vội mà trước tiên sẽ âm thầm quan sát. Ta chỉ cần cho người đi theo và chú ý tới những kẻ theo dõi ta gần đây, mất chừng hai ngày thì lần ra nơi ẩn nấp của Edward. Sau đó, ta gửi một bức thư, cùng Edward thiết lập bẫy dụ những kẻ gián điệp kia vào tròng."
"Hóa ra mọi hành tung của tôi đều đã bị ngài đoán đọc. Tôi còn lo sợ ngài sẽ bị kẻ giả mạo kia lợi dụng."
"Ta không còn là thằng bé 15 tuổi năm xưa tuyệt vọng tới mức phải viết thư thỉnh cầu ông trở lại Luân Đôn nữa rồi, Edward."
Victor đáp, gương mặt hiện lên một vẻ ôn hòa pha chút trẻ con hiếm thấy. Giống như một cậu thiếu niên dẫu có tung hoành ngang dọc, trước người cha hay người ông của mình, cũng sẽ hóa thành một đứa trẻ mà thôi.
"Một trong những kẻ bị Edward giết chết chính là tay sai của Denver- gã chủ quán rượu Morte van Diablo, kết hợp với việc đám người kia chỉ trà trộn vào người của ta chứ không giết ta; ta kết luận rằng bọn chúng muốn cướp đi kẻ dẫn đường mà ta đã thắng được trong cuộc đấu. Nếu giết ta ngay từ lúc đó, kẻ dẫn đường nghiễm nhiên sẽ không lộ mặt. Chỉ có một cách duy nhất là bám theo ta, trở thành người thân cận của ta, đợi khi kẻ dẫn đường xuất hiện sẽ lập tức giết chết ta và đoạt lấy kẻ dẫn đường. Chúng vẫn để Edward sống, là bởi sau khi giết ta, chúng sẽ đổ toàn bộ tội lỗi lên người ông."
Một lớp sương mù vừa tan ra trong đầu James Cooper, thì một lớp khác lại kéo tới, dày đặc hơn nhiều.
"Vậy khi tôi xuất hiện rồi, ngài chỉ cần giết chết những kẻ kia thôi, sao còn mất công dàn dựng cái chết giả làm gì?"
"Bởi vì ta cũng không tin anh."
Victor nở nụ cười, đáp bằng giọng kiệt khô cảm xúc khiến người nghe rét lạnh.
"Anh không thắc mắc vì sao tối hôm qua, dẫu cơ thể vô cùng mệt mỏi bởi chuyến đi dài, nhưng anh vẫn không thể ngủ?"
"Là do tôi suy nghĩ quá nhiều chuyện thôi."
"Đó có thể là một phần lí do. Nhưng còn một lí do nữa, trong bữa tối hôm đó mà anh ăn cùng với ta, tất thảy đồ uống và món tráng miệng đều là cà phê. Trong phòng anh còn đốt tinh dầu oải hương. Oải hương với dung lượng vừa phải sẽ chữa chứng mất ngủ, nhưng khi dùng quá liều lượng sẽ tạo cảm giác bồn chồn và đau đầu. Tất cả đã được an bài, chỉ để anh không ngủ trước khi màn kịch bắt đầu."
Chỉ để tôi không ngủ trước khi sa vào bẫy thì đúng hơn.
James nhẩm trong đầu, và dĩ nhiên anh đủ khôn ngoan để không thốt nó ra thành lời.
"Buổi tối hôm đó, ta cố tình ở một mình trong thư phòng tới khuya, vì ta biết sau khi anh xuất hiện, thì đêm đó sẽ là thời khắc những kẻ kia kia hành động. Quả nhiên giữa đêm hôm đó tên giả mạo Edward mang trà vào cho ta, trong khi thập thò ngoài cửa là hai cái bóng lén lút- là hai kẻ gián điệp còn lại. Trước khi hắn kịp rút con dao giấu dưới đáy đĩa đặt bánh ngọt, người mà ta bố trí lập tức đánh úp. Và tất cả bọn chúng bị tóm gọn.
"Một trong ba tên sau đó được hóa trang thành ta, bị ép ngồi lên bàn, và bị đánh vào đầu bởi chiếc bình gốm Ba Tư. Tiếng thét khiến anh mò sang phòng ta là của hắn chứ không phải của ta, nhưng người cầm chiếc bình gốm đầy máu khi ấy là quản gia Edward thật. Còn ta khi ấy thì đang nép sau tấm rèm, quan sát biểu hiện của anh. Nếu khi đó anh không tỏ ra ngạc nhiên và kinh hoàng, ta chắc chắn đã giết anh rồi. Vì trước tình huống ấy, chỉ có kẻ gián điệp đã được biết trước về kế hoạch mới không cảm thấy sững sờ."
Ngài nhầm rồi, còn cả dạng người như ngài nữa.
Một lần nữa, James lẩm nhẩm trong đầu và không nói ra thành lời.
"Khi đó ta đã chắc chắn về thân phận của anh rồi, mấy thứ kịch bản đằng sau về việc 1000 bảng Anh chỉ là để thử bản lĩnh của anh thôi. Nếu anh đồng ý nhận số tiền đó và im miệng, ta sẽ vẫn dùng anh nhưng sẽ nghĩ ra những đối sách thích hợp. Thế nhưng ta mừng vì anh là một kẻ trung thực và có nghĩa khí. Sự tự tin của anh khi ta hỏi cung khiến ta khá hài lòng."
"Ngài hỏi cung?"
"Anh thậm chí còn không nhận ra ta chính là viên cảnh sát của Scotland Yard kia à?"
Màn kịch kết thúc bằng một nụ cười của ngài Bá tước. Chỉ có 5 phút trôi qua, mà James Cooper cảm tưởng như hai chân mình mềm nhũn vì những bắp cơ căng cứng. Trong suốt quá trình nghe cặp chủ tớ nhà Shadow giảng giải về mọi thứ, không chỉ trí óc anh phải tập trung cao độ để tiếp thu những thông tin, mà toàn bộ giác quan và bắp thịt trên người anh cũng buộc phải ở trong trạng thái căng thẳng.
Một người ngoài cuộc khi nghe kể lại còn có tâm trạng như vậy, thì những người nằm ở trung tâm như Victor Shadow và quản gia Edward- rốt cuộc phải chịu đựng áp lực tới mức nào?
Với kẻ không có bản lĩnh, khi rơi vào tình thế này có lẽ đã bị ép tới phát điên, chứ đừng nói tới việc tỉnh táo để diễn kịch và ra đối sách. Từ trong âm mưu để thiết lập âm mưu, mượn đối thủ để diệt đối thủ.
"Vậy ba kẻ gián điệp kia ngài xử lý thế nào rồi?"
"Chúng đang ở ngay trước mặt anh đấy."
Victor mỉm cười, đoạn hơi hất cằm về phía đối diện. James Cooper nương theo ánh mắt ngài mà tìm bóng dáng của ba kẻ gián điệp, và anh suýt ngã ngồi xuống đất một lần nữa khi trông thấy ba xác người được treo lủng lẳng trên một trạc cây vươn ra trên mặt hào sâu 2 mét.
Không phải tự dưng mà lâu đài Alleretos được bọc quanh bởi hào sâu 2 mét. Đến lúc này James mới để ý, ẩn dưới làn nước tĩnh lặng kia là những con vật khổng lồ gớm ghiếc đang lặng lẽ trườn bò.
Ngài Bá tước mỉm cười, nhận từ tay quản gia Edward một bộ cung tên. Ngài nheo mắt xác định mục tiêu, chỉ trong một lần giương cung, ba sợi dây thừng treo xác của ba kẻ gián điệp buộc liền với trạc cây lập tức bị cắt đứt.
Ba cái xác rơi thẳng xuống hào sâu 2 mét bên dưới, và nhờ vào ánh trăng, James đã kịp trông thấy rất nhiều cái mõm dài đầy răng nhọn nhô lên khỏi mặt nước để đợp lấy xác của những kẻ xấu số.
Tiếng gầm rú lẫn trong tiếng xương thịt nhai rau ráu. Đó là khi James nhận ra bọn họ vẫn chưa hề chết.
Dưới hào sâu kia nuôi đầy cá sấu. Và họ vừa bị ăn sống.
"Đàn cá sấu thỉnh thoảng lại thèm thịt tươi. Đó là lí do duy nhất ta để ba tên gián điệp kia sống tới tận bây giờ."
Ngài Bá tước mỉm cười, đôi mắt màu lục sẫm của ngài nhìn thẳng vào mắt James Cooper.
Phút chốc, anh thấy một lớp biểu bì như vẩy sừng lợp một lượt trên da. Lí do duy nhất ngài khiến ba kẻ đó được sống là vì bầy cá sấu của ngài. Vẻ tươi cười sặc mùi cảnh cáo khi ngài thốt ra câu ấy khiến James có cảm tưởng lời đe dọa ấy là dành cho anh chứ không dành cho những kẻ đã chết.
Ngài cho anh trông thấy cái kết của những kẻ dám đóng kịch để mưu hại ngài, cũng là nhắc nhở anh về cái kết của chính anh- một khi anh có tư tưởng làm vậy.
"Anh có biết ta sẽ làm gì với những kẻ đang thác loạn trong lâu đài không?"
Ngài Bá tước đột ngột hỏi, mắt ngài nheo lại nhìn theo hướng đang diễn ra buổi thác loạn của những kẻ quý tộc.
"Tôi không biết, thưa ngài."
Nhưng chiếu theo cái cách ngài đối xử với ba kẻ gián điệp kia, thì chắc chắn không có điều gì tốt đẹp.
"Ta sẽ không cho phép kẻ nào giẫm đạp lên sự tự tôn của ta, bất kể khi ta còn sống hay đã chết."
Một cảm giác run sợ dâng lên trong mắt James Cooper, khi anh trông thấy dáng vẻ của ngài Bá tước lúc thốt ra câu ấy. Khóe miệng ngài kéo lên tạo một nụ cười cân xứng tới mức hoàn hảo, nhưng đôi mắt màu lục sẫm thì mờ mịt bóng tối và bão giông.
Với một vẻ thong thả ung dung, ngài đưa tay lên miệng và huýt sáo.
Khi âm thanh ấy vừa phát ra, trong đám liễu gai mọc đầy lối vào lâu đài bắt đầu vang lên tiếng loạt xoạt. Thình lình từ trong những bụi cây hàng chục con chó ngao Neapolitan bắt đầu xồ ra, hung hãn tựa một đàn thú đói mồi. Như những chiến binh cảm tử dũng mãnh và nhanh nhạy nhất, bốn chân của chúng sải nhanh trên trảng cỏ trong khi mũi đánh hơi mùi thịt người quyện với hương rượu vang đắt tiền. Chúng lao thẳng vào lâu đài- nơi bữa tiệc thác loạn của đám quý tộc đang được diễn ra. James không đếm được trong đó có bao nhiêu con, anh chỉ biết, khi đứng từ xa nhìn lại, đàn chó ấy đông và chạy san sát nhau như một đàn kiến.
Đàn chó dữ lao vào lâu đài trong sự kinh hoàng của tất thảy bọn quý tộc. Bầu không khí náo nhiệt bị chọc thủng bởi những cái nanh chó cứng tựa thép và sắc tựa dao. Qua lối cửa chính, đàn chó nối nhau tràn vào lâu đài, và ngay khi chúng đã vào gần hết, cánh cửa gỗ lập tức được đóng chặt, cố định bằng hơn chục tấm ván dày đóng chéo ngoài cửa.
Tiếng chó sủa, tiếng xương thịt bị

1 2 »