Chương 24

Tùy Chỉnh

Editor: Trà Đá.
Nam Từ cảm thấy đầu óc mình có chút choáng váng.
Cảm giác này không bình thường, cô cảm thấy nếu cứ tiếp tục thì cô sẽ bị anh dắt mũi mất.
Không biết có phải cô thật sự bị ảo giác hay không, mà cô cảm thấy Hoắc Lâm đêm nay có một vẻ hấp dẫn khác người.
Anh giống như một thợ săn, cười cười cầm thức ăn dụ con mồi, kết quả tốt xấu thế nào thì anh không thèm để ý. Con mồi ở trong lòng sống chết thế nào thì cũng do anh quyết định.
Cho nên cô cực kỳ tin anh có thể lật tay thành mây, trở tay thành mưa.
Nhưng đối với cô, người đáng sợ nhất chính là Hoắc Lâm, mà cô thì lúc nào cũng nghĩ đến biện pháp đối phó với anh.
Nếu như đến lúc đó, cô dùng phương pháp anh dạy để đối phó với anh...
Nam Từ cảm giác không thể nào tiếp tục cái suy nghĩ đáng sợ này nữa, cô có chút chột dạ, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt anh, vội vội vàng vàng muốn tránh thoát khỏi anh.
Nhưng cánh tay Hoắc Lâm vẫn ôm chặt bên eo cô, không buông tha.
"Còn chưa nói xong mà gấp gáp cái gì?"
Nam Từ khẽ cắn môi, không ngẩng đầu, tùy tiện nói: "Tôi không muốn gây chuyện, những việc tôi làm trước đó chỉ là muốn tự vệ thôi. Sau này người không hại tôi, thì tôi cũng không chủ động đi hại người."
Hoắc Lâm không để ý lắm, nhíu nhíu mày, dựa mặt vào sau gáy cô.
"Vậy quên đi, chỉ cần có tôi thì không ai dám trêu chọc cô hết."
Lời nói này khiến Nam Từ giật mình, cô cảm thấy bầu không khí không đúng, thế là giãy giãy, nói: "Hoắc tiên sinh, tôi buồn ngủ rồi."
Hoắc Lâm cũng không làm khó cô, trực tiếp ôm cô về phòng ngủ.
Đêm đó, Nam Từ bị anh ôm ngủ một đêm, cô còn cho là mình sẽ không ngủ được, nhưng lại ngoài ý muốn ngủ rất ngon trong lòng Hoắc Lâm, ngủ một giấc say đến sáng.
Lúc tỉnh lại, Hoắc Lâm đã rời giường, cô nhìn vị trí bên cạnh hơi lõm xuống, cảm giác có chút không chân thật.
Hôm qua Hoắc Lâm rất kỳ quái, dễ giận lại dễ dụ, hơn nữa lại cười với cô.
Nụ cười cũng không giống bình thường, không u ám, nhưng lại cực kỳ vô hại hiền lành.
Cô luôn cảm thấy trước đây mình bị anh chơi đùa, mà bắt đầu từ hôm qua, lại thấy anh giống như đang giăng lưới, nhích từng xíu từng chút đến gần cô, hướng dẫn cho cô nhảy vào bẫy của anh.
Nhưng hết lần này đến lần khác, anh lại không hề để lộ ra bất cứ sơ hở hay khác thường.
Nam Từ thất thần suy nghĩ thật lâu, cuối cùng nhớ lại phải nhanh về nhà họ Nam.
Cô nhìn đồng hồ treo tường, đã mười giờ sáng! Trong lòng cô giật nảy mình, nhanh chóng xuống giường, vội vàng vào phòng tắm chuẩn bị về.
Lúc mở cửa ra còn phát hiện thấy bộ đồ hôm qua của cô đã được giặt sạch, còn có cả một bộ đồ lót sạch.
Nam Từ cảm thấy nóng mặt, những cái khác coi như không tính, nhưng Hoắc Lâm lại đi chuẩn bị cả đồ lót cho cô, điều này cũng khiến người khác xấu hổ!
Nhưng cô cũng không có thời gian nghĩ nhiều, tranh thủ mặc vào, không ngờ lại cực kỳ vừa người cô, thậm chí còn thoải mái hơn rất nhiều.
Trong nội tâm cô cảm giác là lạ, càng khiến cô có những suy đoán bất an, cô không dám nghĩ thêm nữa, chỉ có thể ép buộc bản thân bình tĩnh.
Lúc cô xuống lầu, Hoắc Lâm đang ngồi ngay ngắn ở phòng khách họp qua laptop, lúc này thần thái của anh không khác biệt hàng ngày. Hai tay đan xen, khuỷu tay tùy tiện khoác lên thành ghế salon.
Hai chân bắt chéo, cả cơ thể nhàn nhã dựa ra sau.
"Tôi lãng phí thời gian nghe nửa ngày, rốt cuộc mấy ông bảo hạng mục này quá khó, không còn cách nào khác sao?"
Nhân viên bên kia ấp a ấp úng, giọng điệu cẩn thận từng li từng tí: "Chúng tôi họp bàn một đêm mới đưa ra kết luận này, tổng giám đốc, ngài nhìn..."
"Nhìn cái gì? Nhìn mấy ông đang lãng phí thời gian của tôi sao?"
Hoắc Lâm vẫn cười, thậm chí ý cười trên môi càng đậm, nhưng ánh mắt sau tròng kính lại xẹt qua một tia áp bức và nguy hiểm.
"Nếu mấy ông không làm được, vậy thì nhường cái ghế đó cho người khác đi."
Bên kia còn chưa đáp lại, anh trực tiếp cúp máy.
Nam Từ thấy anh tắt máy rồi, đi tới trước: "Hoắc tiên sinh."
Hoắc Lâm quay đầu nhìn cô, cảm xúc có vẻ như không bị ảnh hưởng vì chuyện mới nãy.
"Dậy rồi sao?"
Nam Từ gật đầu, nghĩ đến bây giờ đã mười giờ sáng, lập tức có chút vội vàng: "Vâng, chúng ta tranh thủ về nhà họ Nam đi."
"Có tôi ở đây, cô gấp cái gì?"
Nói xong, đứng dậy đi vào phòng bếp, lúc quay ra, trong tay anh là ly sữa bò và dĩa bánh mì.
"Ăn đi."
Nam Từ không từ chối, mặc dù trong lòng gấp gáp, nhưng cũng không ăn như hổ đói, nhai từng chút từng chút, giống như con thỏ đang gặm cà rốt.
Tâm tình Hoắc Lâm vui vẻ.
Vừa ra đến cửa, anh nói với cô: "Về nhà họ Nam rồi thì cô đừng lên tiếng, để tôi, ok?"
Nam Từ gật gật đầu.
~
Lúc Nam Từ trở về, dì Chu vui vẻ đi vào phòng khách: "Nhị tiểu thư về rồi ạ!"
Lúc ấy mẹ Nam đang pha trà cho Nam lão gia tử và ba Nam, nghe dì Chu nói, đáy mắt thoáng có chút hả hê.
Người còn chưa thấy đâu, bà ta lên tiếng mở miệng: "Con bé này cũng thật là, bởi vì ông nội mới nói hai câu đã giận dỗi rồi sao? Chưa gì đã học cái thói đi đêm không về nhà, chị gái nó lớn vậy, chứ chưa bao giờ không về nhà..."
Bà ta còn chưa nói xong, bỗng nhiên ngậm miệng.
Bởi vì bà ta thấy Hoắc Lâm đi theo sau Nam Từ.
Nam lão gia tử và ba Nam cũng thật sự bất ngờ khi thấy Hoắc Lâm, bởi vì tuổi tác và thân phận của Nam lão gia tử, cho nên thái độ của Hoắc Lâm vẫn rất cung kính lễ phép với trưởng bối, dù sao ông cũng là cha nuôi của Hoắc Lâm.
Ba Nam thì khách sáo hơn nhiều, mặc dù ông ta có chức vụ trong công ty, nhưng quyền lực lại không lớn. Ông ta cũng biết, bởi vì đầu óc làm ăn của ông ta không nhạy, cho nên cũng không oán giận gì.
Mặc dù không có nhiều quyền lực, nhưng lại thường xuyên đi xã giao.
Cho nên sau khi nghe người ta nói, thì ông ta vẫn có cảm giác sợ Hoắc Lâm.
Nếu bỏ qua chuyện giữa Hoắc Lâm và nhà họ Hoắc, chỉ nói đến thủ đoạn trên thương trường, thì cũng khiến ba Nam và đám bạn hữu của ông ta thấy e ngại.
Cho nên nếu không thể trở thành bạn bè với Hoắc Lâm, thì cũng nên làm người xa lạ.
Tuyệt đối không nên đối đầu với Hoắc Lâm, nếu không thì chết lúc nào không hay.
Hoắc Lâm ngày thường đối xử với người ta cực kỳ lịch sự nhã nhặn, nhưng lại được chứng kiến những thủ đoạn độc ác trên thường trường của anh, nên đáy lòng ba Nam vẫn có chút e dè với Hoắc Lâm.
Mỗi lần nhìn thấy Hoắc Lâm, ông ta sẽ chủ động chào hỏi, lần này cũng không ngoại lệ.
"Hoắc Lâm tới đó à, hôm nay sao rảnh rỗi vậy? Lâu lắm rồi không thấy cậu qua đây chơi."

Mẹ Nam cũng ngồi một bên nói chen vào, biểu lộ không giống như lúc quở trách Nam Từ, còn cực kỳ thân thiết: "Trước đó Châu Châu còn nhắc đến cậu, hỏi sao không thấy cậu qua nhà chơi, con bé nói gọi điện thoại cho cậu thì cậu không nhận, lúc này cậu tới thì con bé lại đang ở nước ngoài mất tiêu."
Mẹ Nam biết tình cảm của Nam Châu đối với Hoắc Lâm, cho nên đáy lòng đã sớm xem anh là con rể, trong câu chữ cũng đều nhắc đến Nam Châu.
Hoắc Lâm hơi hơi cười một tiếng: "Giữa em và Nam Châu không có chuyện gì cần nói, nên em không nhất thiết phải nghe điện thoại của Nam Châu."
Thái độ lúc anh nói chuyện rất tốt, nhưng trong câu chữ lại cực kỳ vô tình.
Đừng nói chi đến chuyện Nam Châu thích Hoắc Lâm, nhưng dựa theo mối quan hệ giữa anh và nhà họ Nam, thì cũng không cần phải nói chuyện kiểu không nể mặt như vậy chứ, lại còn làm bẻ mặt mẹ con bà ta trước mặt Nam Từ.
Sắc mặt mẹ Nam có chút tối sầm đi, nhưng lại không biểu hiện quá rõ, cho nên chỉ có thể trút giận lên Nam Từ.
"Lúc nãy mẹ chưa nói xong, sao hôm qua...."
Kết quả còn chưa nói xong, Hoắc Lâm bỗng nhiên mở miệng chặn đứng:
"Hôm qua con bé đi cùng với em."
"Cái gì?!" Mẹ Nam giật mình trừng lớn hai mắt.
Hoắc Lâm không quan tâm đến phản ứng của bà ta, nhìn Nam lão gia tử.
"Lão gia tử, có phải nhà họ Nam thiếu tài xế lái xe sao? Nếu quả thật thiếu thì nói với con, trong gara nhà con vẫn còn mấy chục chiếc xe chưa dùng tới mà, đâu cần phải đối xử với người trong nhà như vậy chứ ạ."
Nam lão gia tử biết hôm qua đã xảy ra chuyện gì đó mà ông không biết, cũng không gấp, bình tĩnh nhấp một ngụm trà, hỏi: "Sao phải hỏi chuyện này?"
"Hôm qua con nhặt được con bé ở ven đường, lúc ấy trời cũng đã gần khuya rồi, con bé phải đi bộ về biệt thự. Con ở khu này lâu rồi mà chưa từng tiểu thư nhà nào phải cuốc bộ về nhà, cho nên mới không biết trong nhà họ Nam thiếu tài xế hay sao."
Hoắc Lâm nói chuyện rất nhẹ nhàng, nhưng từng câu chữ như tát thẳng vào người nhà họ Nam.
Nhất là mẹ Nam, hôm qua cố ý không cho lái xe đi đón Nam Từ, đồng thời cũng không nói với Nam lão gia tử, bởi vì bà ta nghĩ sau khi Nam Từ trở về, thì bà ta cũng không để cho Nam Từ nói với Nam lão gia tử.
Nhưng hiện tại Hoắc Lâm đang ngồi ở đó nói hết mọi chuyện, còn không nể mặt mũi ai hết, nhất là Nam lão gia tử rất coi trọng mặt mũi nhà họ Nam, chắc chắn không bỏ qua chuyện này.
Nghĩ đến những thứ này, bà ta cảm thấy đưa Nam Từ về nhà chính là sai lầm! Còn chưa thấy lợi ích gì, mà đã khiến bà ta xui xẻo mấy lần!
Quả nhiên, sau khi Nam lão gia tử nghe xong, sắc mặt lập tức nặng đi một chút.
Ông không tức giận ngay lúc đó, chỉ là âm thầm liếc nhìn mẹ Nam một chút, sau đó nói với Hoắc Lâm: "Không có, xe và tài xế trong nhà vẫn đầy đủ."
Suy nghĩ một chút, lại bổ sung: "Sau này tôi sẽ bảo lão Trần đưa đón Tiểu Từ, ba cũng không ra ngoài nhiều, cũng không cần dùng xe nhiều."
Mẹ Nam cả kinh.
Lão Trần là tài xế lâu năm nhà họ Nam, một mực vẫn đi theo Nam lão gia tử, lái xe cực kỳ ổn định, lại không lắm chuyện, mẹ Nam mấy lần cũng nói với Nam lão gia tử để lão Trần lái xe cho Nam Châu.
Nhưng Nam lão gia tử vẫn không chịu.
Kết quả lần này lại dễ dàng để cho lão Trần làm tài xế đưa đón Nam Từ?!
Mẹ Nam âm thầm trừng Nam Từ một chút, cắn răng nghiến lợi, tức giận đến mức không chịu nổi.
Hoắc Lâm nhíu lông mày, bộ dáng rất thoải mái: "Vậy thì con yên tâm rồi."
Nam lão gia tử không muốn tiếp tục chủ đề này với Hoắc Lâm nữa, vội vàng đứng dậy, muốn kêu anh vào thư phòng để bàn chút chuyện làm ăn.
Trước khi đi, Hoắc Lâm bỗng nhiên nói với mẹ Nam: "Nói với Nam Châu không có việc gì thì đừng điện thoại cho em, mặc dù Nam Châu chỉ có số điện thoại đối ngoại của em, nhưng cũng đừng lãng phí thời gian của trợ lý em, dù sao cậu ta cũng nhiều việc lắm."
Sắc mặt mẹ Nam trông cực kỳ khó chịu, bà ta hoàn không hiểu trước đó mặc dù Hoắc Lâm có chút lạnh nhạt với hai mẹ con họ, nhưng ít ra cũng không nói chuyện không nể mặt mũi như vậy! 
Mà Nam Từ cũng cực kỳ kinh ngạc trước thái độ của anh, không phải anh muốn duy trì hình tượng bên ngoài của mình sao? Sao lần này lại hùng hổ dọa người như vậy?
Chẳng lẽ chỉ vì giúp cô thôi sao?
Cô suy nghĩ gì cũng bị Hoắc Lâm đoán được, nhưng anh suy nghĩ cái gì, cô hoàn toàn không đoán ra được.
Anh đương nhiên thích ngụy trang bản thân bên ngoài, nhưng chỉ là không muốn để người ta tiếp cận anh.
Nhưng anh không nhất thiết phải dính với hình tượng mình xây dựng, mặc cho người ta giẫm đạp. Mà chọc phải người của anh, thì hình tượng này không có cũng không sao.
Mà ngày hôm nay anh đến đây là muốn cho nhà họ Nam biết...
Nam Từ có anh là chỗ dựa.
~
Nam lão gia tử và Hoắc Lâm đi vào thư phòng, cũng không ai mở miệng trước, giống như là đang chờ đối phương lên tiếng.
Cuối cùng, Nam lão gia tử lên tiếng trước: "Trước kia con không bao giờ xem vào chuyện người khác."
Hoắc Lâm cười cười: "Nhà họ Nam có ân huệ với con, nên con cũng tự nhiên muốn chăm sóc cho con cháu nhà họ Nam."
Nam lão gia tử nhìn thấy bộ dáng cười cười không ngớt như thường ngày của anh, nhất thời không biết nên nói cái gì.
Hoắc Lâm đã nói như vậy, thì đoán chừng ông nói gì anh cũng không tin.
Chăm sóc cho con cháu nhà họ Nam?
Vậy sao lúc nãy lại không nể mặt mũi nói Nam Châu như vậy?
Nếu Hoắc Lâm thật sự có cảm tình với nhà họ Nam, thì sẽ nói chuyện nể mặt mũi con dâu ông chứ?
Thế nhưng nếu nói Hoắc Lâm vì con bé Nam Từ, thì cũng không thể tin nổi.
Hoắc Lâm là người như thế nào, người khác không biết, nhưng ông lại hiểu rất thấu.
Anh nhìn thì khiêm tốn lịch sự, hiền lành lễ phép, nhưng kỳ thật bên trong xương rất lạnh lùng.
Qua nhiều năm như vậy, Hoắc Lâm và nhà họ Nam không động chạm nhau trên thương trường, cũng bởi vì năm đó anh mang ân tình Nam lão gia tử nhận anh làm con nuôi.
Thật ra thì đó cũng được coi là nể mặt mũi lắm rồi, dù sao trên thương trường, Hoắc Lâm cũng không hề nể mặt cha ruột mình.
Cho nên qua nhiều năm như vậy, mối quan hệ giữa Hoắc Lâm và nhà họ Hoắc vẫn không hề tốt lên, cũng bởi vì công ty của anh đối đầu với Hoắc thị. Mẹ anh vốn đối xử với đứa con nuôi tốt hơn với anh, tính cách của anh lại quá phản nghịch, cho nên khiến bà ta cực kỳ bất mãn.
Cũng bởi vì như vậy, nên Nam lão gia tử mới cân nhắc đến lời đề nghị của Nam Châu, cuối cùng đồng ý với suy nghĩ của Nam Châu.
Vì nhà họ Nam, nhất định phải giữ Hoắc Lâm lại.
Mà với cái kiểu hôn nhân không chắc chắn này, thì Hoắc Lâm nhất định không quan tâm, chỉ khi nào anh thật sự để ý đến người nhà họ Nam, thì mới suy nghĩ đến lợi ích của nhà họ Nam.
Nghĩ tới đây, Nam lão gia tử nói: "Nam Châu nói với ba là con bé thích con."
Độ cong trên khóe môi anh vẫn không thay đổi, nhưng ánh mắt lại mang theo tia chế giễu.
"Thì sao?"
Sắc mặt Nam lão gia tử tối sầm, im lặng nửa ngày, mởi mở miệng: "Trước đó ba có nói về chuyện hợp tác..."
"Con đồng ý thôi." Hoắc Lâm vui vẻ lên tiếng.
Nam lão gia tử hơi kinh ngạc, trước đó bọn họ đã nói sơ qua chuyện hợp tác, nhưng Hoắc Lâm một mực không hé miệng, sao hôm nay lại chịu đồng ý nhẹ nhàng như vậy.
Quả nhiên, một giây sau, ông nghe anh nói: "Con đồng ý lần hợp tác này, đồng thời có thể để ba hai hạng mục có lợi nhất, nhưng ba cũng phải đáp ứng một điều kiện của con."
Nam lão gia tử ngừng một chút, hỏi: "Điều kiện gì?"
"Giao Nam Từ cho con, và ba cũng đừng có ý đồ gì với con bé nữa."