Chương 64(3)

Tùy Chỉnh

Xe cứu hỏa đã được rửa sạch, đổ bên trong chờ nhiệm vụ kế tiếp. Cô vừa nhìn thấy nó đã mừng rỡ chạy đến, sờ mó hết nơi này đến nơi khác. Chiếc xe màu đỏ không dính một hạt bụi, có thể thấy được gương mặt tươi tắn của cô phản chiếu trên đó.
Cô đi quanh xe một vòng. Thân xe to lớn, buồng lái còn cao hơn cô một đoạn, chỗ ngồi phía sau cũng rất rộng và khá phức tạp.
"Giống Transformers thật đấy!" Hứa Thấm cảm thán. "Xe của các anh đẹp ghê! Xe cứu thương của bọn em đơn giản hơn nhiều, không có nhiều máy móc như thế."
Nghe vậy, Tống Diệm thầm cười cô trẻ con.
Cô chợt nhớ ra gì đó. "Lần trước, bệnh viện có người nhảy lầu, xe của các anh cử đến phức tạp hơn chiếc xe này nhiều."
Tống Diệm bật cười: "Đó là xe thang cứu hỏa, còn xe chở nước, xe phun tuyết, xe phun bột dập cháy nữa, rất nhiều."
"Xe cứu hỏa cũng chia thành nhiều loại vậy à?" Hứa Thấm được mở mang kiến thức. "Giống bình chữa cháy vậy."
Tống Diệm buồn cười. "Đây chỉ dành riêng cho cứu hoả thôi. Xe cứu hộ cũng có nhiều chỉnh loại lắm."
"Đội anh có đủ à?"
"Không đủ. Chỉ có mất chiếc thường dùng nhất và hai chiếc đặc thù thôi. Thiếu thì qua Trung đội bên cạnh mượn. Dù sao lúc có đám cháy, mấy đội phải cùng nhau hành động mà."
Tống Diệm mở cửa xe, gọi cô: "Lên xe thôi."
Mắt Hứa Thấm sáng rỡ, cô vội vàng trèo lên. Tống Diệm nâng chân cô, giúp cô leo lên xe thuận lợi.
Trong buồng lái rất rộng, trên bảng điều khiển có rất nhiều cần gạt và nút ấn phức tạp. Cô đưa tay sờ tường cái một, vô cùng thích thú: "Anh biết lái xe cứu hỏa không?"
"Nói nhảm." Anh bĩu môi với cô.
Cô kề mặt sát vào bảng điều khiển, nghiêm túc nghiên cứu các nút, vô thức nói: "Thật ra thì có một khoảng thời gian, em vừa nhìn thấy màu đỏ đã nhớ đến anh. Lúc chưa quay lại với nhau ấy. Trên đời này có rất nhiều thứ màu đỏ, ví dụ như đèn giao thông, hộp chữa cháy... Không biết tại sao em lại thích xe cứu hỏa nữa."
Tống Diệm tựa lưng vào thân xe, nhìn vách tường nhà xe trắng phau trước mặt, khoé môi bất giác cong cong. Không phải khi nhìn thấy những mảng trắng rộng khắp, nhìn thấy những người mặc quần áo trắng đều nhớ đến cô mặc áo blouse của bác sĩ sao!
Ánh tà dương rọi đến từ bên kia thao trường, chiếu vào gara một màu đỏ cam. Cô ngoài người trên tay lái. Anh bỏ tay vào túi, đứng bên cạnh xe. Thế giới yên tĩnh như một bức tranh thanh bình.
Giọng nói khẽ khàng chầm chậm vang lên, cô ngước mắt nhìn ra vùng cỏ hoang dưới trời chiều rồi cúi đầu nhìn chằm chằm vào những chiếc nút trong buồng lái. Cô giấu đi tâm trạng xao động của mình, nhẹ giọng, đượm vị tiếc nuối: "Thỉnh thoảng em cũng hơi hối hận. Sớm làm lành với anh thì tốt rồi, cảm thấy bỏ lỡ rất nhiều thời gian... Tiếc quá!"
Anh vẫn để nguyên hai tay trong túi quần, hơi cúi đầu, cười nhàn nhạt: "Không sao. Về sau, cứ hạnh phúc như thế này là được rồi."

Hứa Thấm nghe thấy lời này lại rơi vào trầm tư, rồi khẽ mỉm cười. Cô lại ngồi thẳng dậy, tiếc tục mày mò bên trong xe cứu hoả.
Cô hăng hái loay hoay trong buồng lái, lúc xem cái này, lúc lại nghịch cái kia, chốc chốc nằm nhoài ra thành cửa sổ, chốc chốc lại ngoái nhìn ra phía sau. Tống Diệm nghiêng người, tựa vào thân xe nhìn cô chơi đùa, ánh mắt đong đầy hạnh phúc. Cô bận rộn bao lâu thì anh nhìn cô bấy lâu.
Đến tận khi ánh hoàng hôn lại hạ xuống thấp hơn một chút, để lại những giọt nắng đỏ hỏn, anh mới lên tiếng: "Thích vậy sao?"
"Hả?" Hứa Thấm ngơ ngác.
"Thích xe cứu hỏa vậy sao?" Anh lặp lại lần nữa.
"Vâng, thích lắm." Hứa Thấm nghiêng đầu nhìn anh, tay vẫn nắm chặt tay lái.
Tống Diệm đứng dưới xe, lặng lẽ nhìn cô chốc lát mới đưa ra gợi ý: "Thế chúng ta đến đây chụp ảnh cưới được không?"
Hứa Thấm ngỡ ngàng, sửng sốt trong giây lát. Cô ngẩng đầu nhìn những tia nắng chiều đỏ rực, suy nghĩ gì đó, hồi lâu sau mới quay đầu lại: "Thật ạ?" Mắt cô tỏa sáng lấp lánh.
Anh cười: "Anh đã nói dối em bao giờ chưa?"
"Chưa từng." Cô lắc đầu phủ nhận, "Nơi này cho phép chụp ảnh sao?"
"Em là người thân, một ít phúc lợi này đương nhiên phải có chứ!" Anh vẫn lặp lại câu đã từng nói với cô.
"Chờ thời tiết ấm áp, chúng ta sẽ chụp một bộ ở trường học, một bộ ở đội phòng cháy chữa cháy, một đội ở tứ hợp viện, một đội ở bệnh viện."
"Woa..." Nụ cười nở rộ trên gương mặt rạng rỡ, xinh đẹp của Hứa Thấm. "Nhiều như vậy sao?"
"Không thích à?" Tống Diệm cong cong khoé môi. "Chẳng phải con gái các em rất coi trọng ảnh cưới sao?"
"Coi trọng lắm chứ!" Cô quả quyết gật đầu, nụ cười không sao thu lại được. "Em thích cực kỳ luôn!"
Hoàng hôn bao phủ lên gương mặt tươi cười rạng rỡ của cô. Anh thoáng thấy lòng mình rung động: "Vui không?"
"Vui." Cô gật đầu lia lịa, chỉ muốn sà vào lòng anh, không nghịch xe nữa. Nghĩ là làm, cô nhanh chóng đi chuyển ra cạnh cửa, làm nũng: "Ôm em nào!" Cô dang hai tay ra, hướng về phía anh.
Anh cười thật tươi đón lấy cô, ôm cô xuống xe cứu hỏa cao cao. Cô dán sát vào người anh, trượt khỏi xe, còn chưa chạm xuống đất đã ôm lấy cổ anh, tha thiết hôn lên môi anh.
Hết chương 64.