Chương 61

Tùy Chỉnh

Sớm mùa đông, trời vừa hửng sáng, trên con đường ngoài trường trung học số Ba phía Nam thành phố yên tĩnh không một bóng người. Hơn sáu giờ sáng, quán ăn đối diện trường học vẫn chưa mở cửa, bóng dáng những xe hàng rong cũng chưa xuất hiện. Sương mù giăng lối, hàng cây hai bên đường trơ trụi, chỉ có vài chú chim sẻ đang nhảy tung tăng, khiến cành cây khẽ lay động rồi trở về với vẻ an tĩnh. 
Tống Diệm nắm tay Hứa Thấm bước đi trên đường, làn khói thở ra mong manh như sợi bông lượn lờ, tan đi trong gió. Đồn công an Bát Yên Kiều gần trường cấp ba của họ, hai người men theo con đường vắng đi đến đây. 
Cổng trường im ắng, bác bảo vệ còn chưa thức dậy. Tống Diệm dẫn Hứa Thấm đi bên lề đường, đến sát chân tường. 
Hứa Thấm bám bờ tường, bò lên. Tống Diệm nâng người cô, giúp cô chầm chậm trèo qua, hành động lóng ngóng, mãi mới sang được bên kia bức tường, lúc xuống càng khó hơn. 
"Cẩn thận!" Tống Diệm khẽ nhắc. 
"Vâng!" Hứa Thấm từ từ dời trọng tâm, ôm lấy cột nhỏ rồi tuột xuống như con gấu mèo. 
Cô thở phào nhẹ nhõm, mới leo lên leo xuống có một lúc thôi mà đầu đã mướt mồ hôi rồi. Cô đang định giúp Tống Diệm một tay thì đã thấy ở phía bên kia, anh lùi về sau vài bước, đột nhiên tăng tốc phóng đến, nhảy phốc lên, chỉ cần hai, ba bước đạp tường rào đã có thể tung người bay qua phía bên này. 
Hứa Thấm tròn mắt kinh ngạc. 
Tống Diệm phủi phủi bụi bám trên tay, nhìn cô: "Sao thế?" 
Cô lập tức lắc đầu.  Bỗng dưng nhớ lại ngày xưa, anh và đám anh em vây bên dưới, ngước đầu chỉ điểm, giúp đỡ đứa tay chân lóng ngóng là cô trèo tường. Đợi cô từ từ trượt xuống dưới, cả đám mới ào ào như gió thổi lá cây, hết người này đến người kia nhanh nhẹn nhảy qua.  Anh vỗ bụi trên quần áo mình, gọi cô: "Nghĩ gì vậy?" 
"Nhớ lại hồi cấp ba." Hứa Thấm kéo tay anh.
"Đám Phong Tử còn liên lạc với anh không?" 
"Tháng trước mới gặp nhau, lúc nghỉ bệnh sau vụ động đất ấy." 
"Bây giờ họ thế nào rồi? 
"Đều sống rất tốt." Tống Diệm đáp.  Hứa Thấm mím môi, không hỏi nữa. Quay đầu lại nhìn, cô phát hiện sân trường không khác gì mười năm về trước. Đình đá, sân thể dục, bậc thang, rừng trúc, tòa nhà dạy học vẫn hệt như trong ký ức của cô. Điều duy nhất thay đổi là nơi đây cũng đã in dấu thời gian rồi. 
Vòng qua rừng trúc đi lên bậc thang, bước vào tòa nhà dạy học, cảm giác xưa cũ càng rõ ràng hơn bao giờ hết: Sơn trên tay vịn bong tróc, cầu thang nứt toác, tường bám đầy bụi bặm loang lổ. Màu sơn xanh lục nơi góc tường đã phai  nhạt, ngay cả không khí cũng tràn ngập mùi ẩm mốc. 
Hứa Thấm nghĩ, mười năm không quay lại, chỉ có một mình nó ở đây trải qua bao năm tháng. Lớp họ nằm trên tầng bốn, Hứa Thấm nhoài người qua cửa sổ ngó vào trong. Bàn ghế xô lệch, trên bảng vẫn còn đề bài môn Hóa. 
Hứa Thấm còn đang mải nhìn ngắm thì Tống Diệm đã cậy cửa sổ nhảy vào lớp, mở cửa lớn cho cô. 
Mắt Hứa Thấm sáng ngời, cô nhanh nhẹn xông vào, ngắm nghía xung quanh một lúc lâu mới cảm khái: "Sao em có cảm giác lớp học nhỏ lại nhỉ? Bàn ghế cũng thật nhỏ." Cô tìm đến ngồi xuống bàn đầu tiên, hưng phấn nhìn quanh quất. 
"Còn nhớ chỗ của em không?" Anh mỉm cười. 
"Nhiều năm vậy rồi, sao em nhớ được? Với lại, hình như cũng từng đổi chỗ ngồi nữa." Cô ngẫm nghĩ một hồi, chịu không tài nào nhớ nổi.  Tống Diệm đi đến chiếc bàn hàng thứ hai tổ một, ngồi vào vị trí gần cửa sổ: "Thời điểm tựu trường năm lớp Mười, em ngồi ở đây." 
Nói xong, anh nhìn ra cửa sổ. Phương đông đã lộ ánh bình minh. Vườn trường loáng thoáng truyền đến tiếng chim hót, nhưng sân trường vẫn an tĩnh. Tất cả đều quá đỗi bình yên. 
Cô đến gần, mè nheo: "Để em ngồi một chút." 
Anh đứng dậy, nhảy qua lối đi. Hứa Thấm bước vào chỗ anh vừa ngồi, nhìn quanh một lượt như đang nhớ lại điều gì đó. "Ồ, có chút ấn tượng, trước kia em từng ngồi ở đây." Cô quay đầu, hào hứng chỉ: "Em nhớ chỗ anh ở phía đằng sau thì phải."  Tống Diệm mỉm cười đi đến hàng cuối cùng của tổ hai, kéo ghế ngồi xuống. Anh nhìn về phía Hứa Thấm. Cô cũng nhìn anh cười rạng rỡ rồi lại quay đầu nhìn ra cửa sổ. 
Kể từ khi bước vào trường, Hứa Thấm trở nên vui vẻ hơn hẳn. Chắc hẳn với cô, những năm tháng dưới mái trường này cũng là dòng ký ức tươi đẹp nhất. Tống Diệm không khỏi cong khóe môi. Anh ngồi ở vị trí trước đây của mình, nhìn cô chăm chú. 
Trong lúc lơ đãng, kỷ niệm như ùa về trước mắt. Những năm tháng trung học, anh luôn nhìn cô từ đằng xa, tiết nào cũng thế, như thể nhìn mãi không chán. Rõ ràng tính cách anh rất hiếu động, nhưng lại có thể thầm lặng dõi theo cô không ngừng nghỉ. Cũng chính trên lối đi chật hẹp này, cô ôm cặp sách, cúi đầu bước ngang tầm mắt anh, cùng lúc đó tiến thẳng vào trái tim anh. 
Tại sao anh lại thích cô cơ chứ? Chỉ là anh thích, thế thôi. 
Thích vẻ yếu đuối, ẩn nhẫn của cô khi bị bắt nạt. 
Thích vẻ cô đơn, đáng thương khi bị xa lánh. 
Thích cô ngoan ngoãn đi đến nắm lấy góc áo anh, lệ thuộc vào anh, như thể cả thế giới này chỉ anh mới có thể bảo vệ được cho cô, để cô nương tựa. 
Như thể chỉ khi ở đây, anh mới chân thực tồn tại trên thế giới này. Giống như trước khi biết cô, anh chưa từng "thật sự tồn tại" vậy. 
Khi còn bé, Tống Diệm chỉ có bố, không có mẹ. Trong ký ức của anh, bố là người đàn ông anh tuấn nhưng nát rượu, bạo lực. Mỗi lần say sưa, ông liền đánh anh tơi tả, mắng chửi mẹ anh bằng những từ ngữ tục tĩu. Nhưng khi tỉnh lại, ông ôm anh nghẹn ngào khóc lóc nói lời xin lỗi. 
Tống Diệm chưa bao giờ hận ông. Trong tiềm thức của một đứa trẻ như anh luôn chia rõ nhân quả. Anh biết, bố anh bị vợ vứt bỏ, sự tự tôn của đàn ông bị người ta giẫm đạp, giày xéo. 
Anh cũng hiểu mấy lời người lớn hay thậm thụt nói với nhau, biết mẹ mình đi làm tình nhân cho nhà giàu, nên dù bố anh say rượu có thô bạo thế nào, anh cũng chưa từng hận ông. Anh chỉ cảm thấy ông thật đáng thương mà thôi. 
Hai cha con cứ sống như thế cho đến một buổi tối năm Tống Diệm bảy tuổi, bố say rượu về nhà, vấp ngã, đầu đập vào tảng đá. Hôm sau, Tống Diệm tỉnh dậy, mở cửa định ra ngoài thì nhìn thấy ông. Lúc này, thân thể người cha đáng thương của anh đã cứng đờ. 
Tiểu Tống Diệm lay ông, gọi mấy tiếng liền nhưng ông không trả lời, là không thể trả lời. Thằng bé nhỏ xíu băng qua đoạn đường xa tít tắp đến gõ cửa nhà cậu mình: "Bố con chết rồi. Cậu mau giúp con với, con kéo không nổi." 
Sau đó, anh được cậu đón đi, bị che giấu khỏi tất cả những ân oán từ đời bố mẹ mình. Nhưng dù giấu thế nào đi nữa, đứa trẻ cũng sẽ tìm mọi cách nghe lén. Hóa ra mẹ anh đã sớm sinh một đứa trẻ khác, có điều đứa bé kia từ nhỏ đã phải nhận vợ cả làm mẹ, chưa bao giờ gặp mặt bà, cũng không biết đến sự tồn tại của bà. Nhưng dù bị đối xử như thế, bà cũng không chịu trở về mà vẫn ngoan ngoãn ở trong căn biệt thự người đàn ông kia chu cấp như chim hoàng yến bị nhốt trong lồng.  Lúc mười tuổi, Tống Diệm đã lén đi tìm mẹ. Anh thu thập từng mẩu tin dù là nhỏ nhất, tìm đến tận ngôi biệt thự kia. Lúc đến nơi, căn nhà trống vắng. Anh ở bên ngoài đợi mãi, đến khi sắp ngủ gật mới chợt nghe thấy tiếng xe ôtô. 

Lần đầu tiên anh nhìn thấy mẹ mình. Bà xinh đẹp, mặn mà hơn trong hình rất nhiều. Bà tựa vào ngực người đàn ông xa lạ với tư thái yểu điệu, thướt tha, mặc anh đứng ven đường như một đứa trẻ lưu lạc.  Hai người đó đi ngang qua mà không hề chú ý đến anh. Song, người phụ nữ bất giác quay đầu, liếc nhìn anh thoáng chốc rồi khuất bóng trong căn nhà bề thế. 
Không biết vì sao nhưng anh dám chắc rằng bà biết anh là ai. Thế nhưng bà không hề nhìn anh thêm một lần. 
Anh quay người bỏ đi, còn nhổ một bãi nước bọt vào chiếc xe kia, về sau không còn đi tìm bà ta lần nào nữa. 
Mãi sau này, suốt những năm tháng dài đằng đẵng. Tống Diệm luôn cảm thấy mình là kẻ có cũng được mà không có cũng chẳng sao, hệt như người cha bỏ đi của anh vậy. Không đúng, anh còn đáng thương hơn cả bố mình. Ít nhất anh vẫn cần bố, nhưng bố lại không cần anh. Mẹ anh thì...đừng nhắc đến làm gì.  Cho dù đến thời niên thiếu nổi loạn, bởi vì vẻ bề ngoài điển trai mà được rất nhiều bạn gái vây quanh, cảm giác "cô độc", "bị bỏ rơi" và "không ai cần" vẫn đeo bám anh. Anh chán ghét sâu sắc những suy nghĩ ấy. Với tính kiêu ngạo, coi trời bằng vung của mình, anh tuyệt đối không thừa nhận bản thân lại yếu đuối đến thế. Bố anh cũng là một người đàn ông vô cùng đẹp trai, nhưng kết quả thì sao chứ? Anh sợ mình cũng sẽ như vậy. Rốt cuộc, anh chẳng có gì cả.  Mãi cho đến một ngày, anh tình cờ nhìn qua cửa sổ, thấy một cô bé gầy gò cúi đầu, ôm cặp sách bước vào lớp, nhút nhát đi ngang qua anh. Kể từ đó, trong lòng anh như có một tia sáng soi chiếu. 
Nếu như nói thời điểm anh nhấc bút viết hai chữ "Tống Diệm" to đùng lên áo khoác đồng phục đưa cho cô mặc chẳng qua chỉ là đơn phương tuyên bố sự bảo vệ và chiếm hữu cô, vậy thì khi cô trả lại chiếc áo đồng phục đã phai chữ cho anh, bảo anh viết lại tên mình lần nữa, cô đã chính thức thừa nhận sự bảo vệ và chinh phục của anh rồi. Chính trong khoảnh khắc ấy, anh bị cô trói buộc. Mối quan hệ giữa hai người đã trở thành song phương. Cũng kể từ lúc ấy, tia sáng yếu ớt chiếu rọi cõi lòng anh ngày một bành trướng, đến khi không thể khống chế được nữa. 
"Tống Diệm, em sợ ngã." Anh phải đỡ em đấy.
"Tống Diệm, em trèo không nổi nữa." Anh cõng em với. 
"Tống Diệm, em lạnh." Anh ôm em đi nào. 
"Tống Diệm, em buồn." Anh hãy đến dỗ dành em. 
"Tống Diệm, thằng kia sờ tay em." Anh đi đánh nó đi. 
"Tống Diệm, một mình em không được đâu." Phải có anh ở bên mới được. 
"Tống Diệm, anh phải nhanh lên, dẫn em trốn đi." Em chỉ muốn ở cùng với anh thôi, những người khác đều không được. 
"Tống Diệm..."  Cô đổi đủ cách hành hạ, như thể trong lòng đang thiếu hụt gì đó, không ngừng muốn anh chứng minh bằng hành động, chứng minh tầm quan trọng của cô đối với anh cũng được, hay chứng minh anh yêu cô cũng tốt. Dường như cô không hề biết thỏa mãn, không ngừng đòi hỏi ở anh. Còn anh lại hoàn toàn hưởng thụ, lần lượt đáp ứng cô, cho cô hết thảy những gì cô muốn. Cô càng lệ thuộc vào anh, càng cần anh, anh lại càng chìm đắm trong đó, không tài nào thoát khỏi. 
Cô thể hiện một mặt không ai biết trước anh, một mặt chỉ mình anh được hưởng thụ. Chỉ có anh mới có thể khiến cô vui vẻ, khiến cô buông thả, mà sự thật này lại khiến anh thỏa mãn và yên bình đến lạ. 
Hai đứa trẻ với hoàn cảnh sống và tính cách hoàn toàn đối lập, vậy mà lại bù đắp cho nhau, gắn bó với nhau, không thể tách rời suốt ba năm. Khoảng trống trong anh từng chút từng chút được lấp đầy. Cho đến ngày chia tay hôm đó, lại một lần nữa, trái tim anh như bị khoét rỗng một mảng, chẳng khác nào cơn ác mộng bố mẹ đã gây ra cho anh từ thuở thơ bé lại tái diễn một lần nữa. 
Suy nghĩ mông lung của Tống Diệm lập tức ngừng lại. Anh quay trở về thực tại, rủ mắt nhìn vết khắc trên bàn học, khẽ nhếch môi. Thời gian chia xa đã qua không cần nhắc lại, may mà con đường dù gian khổ nhấp nhô, nhưng cuối cùng họ cũng đã đoàn tụ. 
Anh cảm giác được gì đó liền ngước mắt nhìn sang. Đầu bên kia phòng học, Hứa Thấm đang nằm nhoài trên bàn, mỉm cười nhìn  anh, ánh mắt sáng lấp lánh: "Anh đang ngẩn ngơ gì thế? Em ngắm anh lâu lắm rồi đấy!" 
Nụ cười của cô có thể dễ dàng xoa dịu đi tất cả. 
"Ừ." Anh vuốt vuốt mũi. "Đang suy nghĩ chuyện công việc ấy mà." Anh nói dối, nhanh chóng chuyển đề tài.
"Sau khi tốt nghiệp, em có trở về trường không?" 
Hứa Thấm lắc đầu: "Còn anh?" 
Anh cười nhưng không đáp. Đã về rất nhiều lần, mỗi lần đều nhân lúc sáng sớm hoặc ban đêm, hoặc nghỉ hè, nghỉ Tết, anh đều chọn thời điểm có thể tránh né đám học trò. Sân trường rộng thênh thang chỉ có mình anh dạo bước. Nhìn cỏ cây trên sân khô héo, úa tàn, nhìn vách tường tòa nhà dạy học dần dần loang lổ, nhìn những viên gạch lát trên các bậc cầu thang chầm chậm nứt thành từng vết...
Hơn mười năm qua, với anh, trường học là một tòa thành im ắng và quạnh quẽ, nhưng bên trong lại chứa đựng vô số ký ức của anh và cô. Nó lặng lẽ già đi cùng năm tháng, nhưng không hề bị lu mờ, ngày qua ngày cố chấp chờ đợi người lạc mất ký ức trở về tìm lại.  Một tia nắng xuyên qua tầng mây, rọi lên mái tóc mượt như tơ của Hứa Thấm.
Cô nheo mắt nhìn sang, đưa tay che đi ánh sáng: "A, mặt trời mọc rồi." 
Cô băn khoăn hỏi anh: "Có phải chúng ta nên đi rồi không? Lát nữa, học sinh sẽ đến đấy!" 
"Chờ thêm vài phút nữa." Tống Diệm đứng dậy đi đến bục giảng, cầm khăn lau sạch một góc bảng đen. 
Hứa Thấm tò mo đi theo: "Anh làm gì vậy? Viết chữ à?" 
"Ừ." Anh lấy một viên phấn, quay sang viết lên bảng. 
Hứa Thấm rướn cổ xem thử, vừa mới nhìn thấy một chữ Hứa đã bị Tống Diệm đưa tay che kín mắt: "Qua bên kia viết đi!" 
"Đồ keo kiệt." Hứa Thấm "hừ" một tiếng, cố ý giữ khoảng cách với anh, cầm lấy khăn đi lau góc bảng khác.  Lau xong, cô vỗ bụi trên tay rồi cũng tìm lấy một viên phấn. Giây phút tay chạm đến đáy hộp, cả người cô sững lại. Cô không dám tin vào mắt mình, chậm rãi cúi đầu để nhìn cho kỹ hơn. Thứ cô vừa chạm vào không phải viên phấn mà là một chiếc nhẫn màu bạc. Bụi phấn li ti không che được ánh sáng lấp lánh từ nó. 
Não như ngừng hoạt động, cô không thốt lên được âm thanh nào, chỉ có tiếng hít thở khe khẽ trong ánh nắng vàng ươm. 
Mặt trời lên cao, ánh sáng soi qua cửa sổ trải đầy phòng học mười năm trước. Năm đó, chính tại đây, cậu thiếu niên ngồi cuối lớp nhếch môi nhìn cô thiếu nữ ngồi bên khung cửa sổ. 
Trái tim Hứa Thấm đập rộn rã, cô sững sờ quay đầu lại nhìn Tống Diệm. Anh không bị phân tâm, vẫn chăm chú viết cẩn thận từng chữ lên bảng. Kết thúc nét chữ cuối cùng, viên phấn trắng tiếp tục in lên một dấu chấm tròn viên mãn. 
Trên bảng viết: 
"Hứa Thấm, lấy anh đi." 
Tống Diệm đặt phấn xuống, nghiêng đầu nhìn sang cô rất đỗi chân thành, hồi lâu mới chậm rãi nở nụ cười như đã trải qua trăm sông nghìn núi: "Hứa Thấm, cho anh một gia đình đi!"
Hết chương 61.
—————————
Thấy happy ending chưa ?
Hôm nay Đức thua, buồn nên đăng chậm lại nhé :(