Chương 59(1)

Tùy Chỉnh

Giọng Tiêu Diệc Kiêu rất trầm: "Em mau dậy đi! Anh đến ngã tư phố Ngũ Phương đón em."
"Xảy ra chuyện gì thế?" Hứa Thấm ngồi bật dậy. "Anh nói trước đi, anh ấy có sao không?"
Tống Diệm lẳng lặng bật đèn bàn.
"Cậu ta không sao, ở Cục công an Bát Yên Kiều. Em ra ngoài trước đi, lên xe anh sẽ kể em nghe."
Hứa Thấm cúp điện thoại, lập tức xuống giường: "Mạnh Yến Thần xảy ra chuyện rồi, lên xe anh sẽ kể em nghe."
Tống Diệm vén chăn lên: "Anh đi với em."
Hứa Thấm khựng lại, suy nghĩ một giây, cũng không từ chối.
Cảnh đêm vắng ngắt, Tiêu Diệc Kiêu dừng xe ở ngã tư, thấy Tống Diệm cũng không nói gì.
Hứa Thấm vừa lên xe liền hỏi: "Xảy ra chuyện gì thế?"
Là một chủ đề trên diễn đàn, tiêu đề giống mấy topic câu view trên web đen: 
Bài chuyển tiếp: Tôi bị con ông cháu cha cưỡng hiếp, muốn báo cảnh sát, nhưng người ta dọa giết tôi. ( Mấy thế lực ngầm đang ra sức xoá bài, cầu chuyển tiếp.)
Hứa Thấm ngây người.
Người trong cuộc tên Diệp Tử, nói mình là sinh viên, được bạn bè dẫn vào quán bar, gặp phải một gã con ông cháu cha. Đối phương đẹp trai lịch sự, cô ta vừa gặp đã thích, muốn thử tiếp cận. Gã cũng có ý với cô, hai người tìm hiểu từng bước. Nhưng sau khi qua lại, cô phát hiện tâm tư gã không đặt vào mình, thế là dứt khoát chia tay, không ngờ chọc giận đối phương, bị cưỡng hiếp một cách tàn nhẫn.
Bài viết miêu tả tình cảm e ấp và thấp thỏm hèn mọn của cô ta khi qua lại với gã, sau đó là tâm trạng thê thảm và ảo tưởng tan biến khi bị cưỡng hiếp, cuối cùng là nỗi kinh hoàng khi bị gia đình gã uy hiếp.
Tiêu đề gây shock, nội dung xúc động, lượt xem, lượt bình luận cao ngất.
Hứa Thấm không dám tin: "Đây là nói... Mạnh Yến Thần sao?"
Sắc mặt Tiêu Diệc Kiêu tái mét: "Từ lúc xảy ra chuyện đến giờ, cậu ấy vẫn bị tạm giam. Bố mẹ em vừa mới biết, làm sao có thời gian đi uy hiếp con khốn đó!"
Bình sinh Tiêu Diệc Kiêu chưa từng mắng chửi phụ nữ. Lần này, đúng là tức giận quá rồi. Kiểu chủ đề này dễ lan truyền nhất, đến sáng mai, nhất định sẽ làm mưa làm gió trên mạng cho mà xem.

"Xoá cũng xoá không xong, chẳng khác gì châm lửa. Đám dân mạng chó má kia chẳng biết cái quái gì mà bày đặt."
Hứa Thấm khẽ run, không lên tiếng. Tống Diệm ôm cô thật chặt.
Hai người kia đều không tài nào bình tĩnh được. Ngược lại, Tống Diệm không hề hốt hoảng: "Có phải đối thủ của Mạnh gia giở trò với anh ta không?"
"Không biết." Tiêu Diệc Kiêu cố vắt óc. "Bây giờ, trên dưới Mạnh gia đang náo loạn. Mấu chốt là... Mạnh Yến Thần không biết lên cơn gì, không chịu gặp ai, chỉ đòi gặp Thấm Thấm."
Hứa Thấm ngỡ ngàng. Tống Diệm mím môi, không tiếp lời.
"Thấm Thấm, lát nữa em hãy khuyên nhủ cậu ta, bảo cậu ta mai khai báo. Nếu còn tiếp tục như vậy, không điều tra được gì, chờ dư luận đổi trắng thành đen thì sự nghiệp cậu ta sẽ thật sự tiêu tùng đấy!" Tiêu Diệc Kiêu nghiến răng nghiến lợi. "Mẹ nó, không biết thằng quỷ Mạnh Yến Thần bị chập mạch ở đâu! Cục trưởng Bát Yên Kiều được bố cậu ta nâng đỡ. Lúc bị bắt, nếu cậu ta nói với cảnh sát mình là ai thì tốt xấu gì cũng có thể tịch thu điện thoại của con chó cái đó rồi. Bây giờ hay lắm, không chịu nói một câu, bị bắt giam như tội phạm xâm hại tình dục. Cậu ta điên rồi chắc?"
Lúc Hứa Thấm chạy đến đồn công an, Mạnh Hoài Cẩn, Phó Văn Anh và họ hàng nhà họ Mạnh đều đã có mặt. Phó Văn Anh nhìn thấy Tống Diệm, sắc mặt thoáng thay đổi, không chịu bước đến.
Cô Hai đi đến dặn Hứa Thấm: "Hứa Thấm, vào khuyên anh con hãy nghiêm túc khai báo đi. Chuyện này không thể đùa được. Cô nhìn nó lớn lên, biết nó là người thế nào. Nếu có người hại nó, con bảo nó hãy nói với người nhà. Chúng ta sẽ đứng về phía nó, giải quyết cho nó. Nhưng điều kiện tiên quyết là nó phải khai thật. Nếu có ẩn tình gì thì cũng phải nói ra. Con nói nó đừng sợ, chuyện có to bằng trời đi nữa cũng có chúng ta gánh cho nó."
Mạnh Hoài Cẩn vẻ mặt tiều tuỵ: "Thấm Thấm, con nói với nó, có chuyện gì về nhà giải quyết, đừng hủy hoại tương lai của mình."
Cô Hai dặn thêm: "Tội danh này không dễ nghe. Vả lại ông nội đã lớn tuổi rồi. Nếu ông biết sẽ đau lòng lắm, đúng không?"
Hứa Thấm chỉ có thể gật đầu.
Cảnh sát dẫn cô vào phòng thẩm vấn, khi sắp đến cửa thì Tống Diệm dừng lại. Hứa Thấm kinh ngạc, quay đầu nhìn anh.
"Anh không vào đâu."
Đều là đàn ông, đâu ai muốn để người khác nhìn thấy đang vẻ thảm hại của mình, huống chi là tình địch.
"Vâng." Ánh mắt Hứa Thấm thoáng áy náy.
Tống Diệm đưa mắt nhìn cô đi vào, mím chặt môi, khẽ thở hắt một tiếng. Nếu nói không ghen thì là giả.
—————————
Đọc khúc này mà buồn thay cho Tống Diệm, anh trước kia bị Phó Văn Anh hãm hại mà không thể lên tiếng, phải tự mình gánh vác. Còn Mạnh Yến Thần đã mới vào phòng giam thôi đã có cả Mạnh gia tình nguyện đứng lên thay cậu chịu mọi hậu quả. :(