Chương 58(2)

Tùy Chỉnh

Tống Diệm một tay cầm mũ quân đội, một tay đặt hờ lên lưng cô, hơi quay người lại, đưa lưng mình chắn đi ánh mắt người ngoài. Anh ôm cô quay vào tường, cúi đầu quan tâm: "Em sao vậy?"
Cô không lên tiếng, chỉ ôm ghì lấy anh, hệt như đứa bé làm nũng, không chịu buông tay.
Tống Diệm nhẹ nhàng vuốt về lưng cô: "Bụng vẫn còn khó chịu à?"
Cô lắc đầu: "Khi nào anh mới được về nhà? Em nhớ anh lắm."
Lòng anh nhất thời tan chảy, không biết nói gì, chỉ cúi đầu hôn nhẹ lên huyệt thái dương cô. Cô đột nhiên muốn rơi lệ, nhưng ngày hôm nay khóc nhiều quá rồi, giờ phút này dù mắt cay xè, không chảy nổi một giọt nước mắt nào nữa.
Dòng người phía sau vẫn đổ ra ào ạt. Anh ôm cô trong ngực, mãi sau mới gặng hỏi: "Xảy ra chuyện gì à?"
Lúc này, lòng cô mới hốt hoảng, thầm giận hành động thất thường của mình, sợ bị anh phát hiện, liền vội vã tìm lý do: "Không có gì đâu. Không biết tại sao Tiêu Diệc Kiêu lại dở chứng, gọi cho em tán gẫu ấy mà."
Quả nhiên, ánh mắt Tống Diệm nhìn cô trở nên sâu thẩm: "Tán gẫu bao lâu?"
"Một lát thôi." Cô nhỏ giọng. "Có lẽ gần đây, đường tình của anh ấy gặp trắc trở."
Tay anh siết chặt lại, cô lập tức dán sát vào khuôn ngực anh, ngửi thấy hương xà bông thoang thoảng trên quân phục của anh.
Tống Diệm có vẻ mất hứng: "Anh ta cãi cọ với bạn gái, tìm em làm gì?... Ồ, xem ra anb phải nói chuyện nghiêm chỉnh với anh ta mới được."
Hứa Thấm thầm kêu khổ trong lòng, nói dỗi quả nhiên nguy hiểm, vội vàng cướp lời: "Lần sau không nói chuyện nữa, không nói nữa."
"Ngoan chút đi, nếu không anh sẽ trừng phạt em." Anh ơ hờ liếc nhìn cô, cũng không để chuyện này trong lòng.
Quay đầu lại phía sau, họ thấy người ra khỏi hội trường ngớt dần, sắp sửa phải xếp hàng rồi. Cô biết nhưng vẫn có phần luyến tiếc. "Anh phải đi rồi à?"
"Ừ." Anh đội mũ lên, vẫn có chút lo lắng về cô. "Bụng em khó chịu lắm hả?"
"Không sao, em chỉ bị đau một chút thôi." Cô nhìn gương mặt với cùng anh tuấn dưới chiếc mũ quân đội, không dằn được ôm chặt anh lần nữa. "Đến cuối tuần, anh phải về sớm một chút đấy."
Cô cọ cọ vào lồng ngực anh, luyến tiếc không mỡ buông tay. Hôm nay, cô rất bám người, anh đã phát hiện, chẳng qua không biết do thân thể cô không thoải mái hay do tâm lý càng lúc càng lệ thuộc vào anh nữa.
Anh vẫn yên lặng chốc lát mới dặn: "Em chờ anh một chút."
Anh đi ra ngoài, một lúc sau quay về nắm tay cô, cười nói: "Về nhà thôi."
Cô sửng sốt: "Anh không đi tập hợp à?"
"Xin phép rồi. Ngày mai đội Hai trực ban, huấn luyện chó nghiệp vụ giao cho Sách Tuấn."
Cô vẫn kinh ngạc: "Việc này..."
Anh cười xoà: "Hai, ba năm anh mới xin phép một lần, không sao đâu."
"Nhưng anh..."

"Không phải em nói muốn anh về nhà sao?" Anh liếc mắt nhìn cô. "Nói dối hả?"
Hứa Thấm lắc đầu nguầy nguậy, siết chặt tay anh. Hôm nay, đáng nhẽ cô không nên quay lại đây. Anh càng cưng chiều cô, lòng cô càng đau đớn.
Trên đường về nhà, cô tựa vào vai anh, ngủ thiếp đi như thể mệt lả. Tống Diệm thỉnh thoảng ngắm cô, không hề quấy rầy, chỉ nhớ đến chuyện xảy ra sau khi nhận bằng khen.
Lúc anh cầm bằng khen đi xuống sân khấu, đang định tìm Hứa Thấm lại gặp Chủ nhiệm Trần đi lên trao giấy khen cho tốp quân nhân tiếp theo. Ông hỏi anh có muốn vào Cục Cảnh sát hay không, rồi cho anh thời gian suy nghĩ.
Vừa rồi, cô không ngừng hỏi anh khi nào về nhà, anh đã định nói cho cô biết chuyện này. Nhưng Chủ nhiệm Trần chỉ mới đề nghị, củ thể làm gì, có thích hợp hay không vẫn còn là ẩn số. Trước mắt, có hai con đường thăng chức, anh phải cân nhắc kỹ lưỡng mới được. Thế là anh dằn lại, tạm thời chưa nhắc đến.
Sau khi về nhà, Hứa Thấm thừa lúc Tống Diệm đi tắm, vội điều chỉnh lại tâm trạng, kiên quyết không để anh phát hiện điều gì bất thường. Nhưng khi lấy điện thoại di động ra, cô lại thấy thông báo gọi nhỡ và tin nhắn của Mạnh Hoài Cẩn: Thấm Thấm, có thời gian không? Bố muốn nói chuyện với con, ngày mai được không?
Hứa Thấm nhìn màn hình di động, tuy đau nhưng cuối cùng vẫn trả lời: Sau này hãy nói.
Bây giờ, cô không biết nên đối mặt với họ như thế nào, cũng không muốn đối mặt. Chỉ cần nghĩ đến thôi, nỗi đau đớn tột cùng lại xâm chiếm trọn suy nghĩ và thân thể, cô không muốn đo đến xem tình cảnh họ đối với cô được bao nhiêu, không muốn vạch trần đến cùng xem ai nợ ai, cũng không muốn căm hận việc họ đã làm hại Tống Diệm nữa. Xem như cô trốn tránh cũng được, bất hiếu cũng tốt, hiện tại, cô không muốn gặp họ.
Ông nhắn lại: Được, kho nào con muốn nói chuyện thì liên lạc với ba.
Hứa Thấm quẳng điện thoại sang một bên, nước mắt dáng trào. Bên ngoài truyền đến tiếng mở cửa nhà tắm, cô vội vàng lau đi hàng lệ, tắt đèn, chạy đến vỗ gối nằm xuống.
Tống Diệm bước vào phòng, lên giường. Cô nằm đưa lưng về phía anh, anh chỉ có thể ôm cô từ đằng sau. Hứa Thấm hơi sợ? Không biết kế tiếp anh có muốn thân mật với mình không. Bây giờ, cô không có tâm trạng gì cả, chỉ sợ bị phát hiện thôi.
Nhưng anh không có hành động gì khác, chỉ đưa lòng bàn tay vuốt về bụng cô. Một lúc lâu sau, khi tưởng chừng cô sắp ngủ thiếp đi thì nghe thấy anh hỏi một câu không mấy rõ ràng: "Dễ chịu không?"
"Vâng." Bụng cô vốn không khó chịu gì, nhưng rất thích được anh quan tâm như thế.
"Hứa Thấm!" Anh bỗng lên tiếng.
"Dạ?"
"Một thời gian ngắn nữa, anh có thể về nhà mỗi ngày rồi. Tin anh nhé!"
Anh hiểu lầm rồi. Anh tưởng tối nay cô nằng nặc đòi anh về nhà sớm là vì lo lắng chuyện thăng chức. Cô không cách nào giải thích, đành nhắm mắt lại, mặc cho nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, mãi sau mới chìm vào giấc ngủ.
Đến khuya, điện thoại di động đột nhiên rung lên liên tục. Hứa Thấm choàng tỉnh. Tống Diệm cũng thức giấc, hơi thở nặng nề, híp mắt móc lấy điện thoại giúp cô. Con số hiển thị trên màn hình đã là hai giờ sáng. Tiêu Diệc Kiêu gọi đến.
Tống Diệm không thể hiện thái độ, đưa điện thoại cho Hứa Thấm.
Cô thấy màn hình báo nhấp nháy cuộc gọi đến, đầu cũng căng ra: "Tiêu Diệc Kiêu, anh..."
"Mạnh Yến Thần xảy ra chuyện rồi."
Hết chương 58.
—————————
Mình đã hoàn thành chương 58 nhanh nhất có thể :)) hy vọng mấy bạn có thể kiên nhẫn từ từ, dù gì cũng sắp hết truyện rồi. :3