Chương 57(2)

Tùy Chỉnh

Đại sảnh ngồi hội trường muôn màu rực rỡ mà tĩnh lặng như tờ. Hứa Thấm đứng lẻ loi đơn độc, sắc mặc trắng bệch.
Những lời Lục Tiệp nói khi nãy như hoá thành từng hình ảnh trước mắt. Anh ta nói, Tống Diệm là người chịu khó nhất, liều mạng nhất đội họ, vác nặng, lặn nước, nhảy dù...dù trải qua huấn luyện ma quỷ, anh vẫn cắn răng chịu đựng. Dù đối mặt với đủ mọi tra tấn trong huấn luyện phản tra tấn, anh vẫn sống chết vượt qua. Liều mạng mỗi ngày mỗi đêm, thực hiện mọi nhiệm vụ, ra sức lập công, cho đến ngày cuối, anh đột nhiên trở thành kẻ phản bội vì tiết lộ cơ mật quân sự. 
Lục Tiệp nói, anh ta vẫn nhớ rõ ngày hôm đó, Tống Diệm bị tước vũ khí, lôi đi trước mặt đồng đội. Sau đó chỉ biết anh phạm vào tội danh nặng đến mức phải chịu án hành huyết. Anh không thể vượt qua cửa ải tra tấn nào đó. 
Lục Tiệp còn nói, Tống Diệm không phải người như vậy, nhưng anh ta cũng không tài nào giúp đỡ được, lại càng không biết ai muốn đẩy anh vào chỗ chết. Anh ta vẫn cho rằng Tống Diệm đã chết rồi, mãi cho đến khi gặp họ ở Vọng Hương mới không thể tin được mà bật thốt ra câu hỏi: "Cậu chưa chết hả?" hoang đường kia.
Hứa Thấm đứng giữa đại sảnh trống trải, lảo đảo chực ngã, câu nói kia vẫn quay cuồng trong đầu cô: Không biết ai muốn đưa anh vào chỗ chết! 
Trước mặt xuất hiện khuôn mặt tươi cười châm chọc của Phó Văn Anh: "Cậu ta tên Tống...gì đó hả?"
Câu lên án của Địch Miểu vào nửa năm trước cũng chợt rõ ràng: "Cô suýt nữa hại chết anh tôi còn chưa đủ sao?" 
Cảm xúc ghê tởm và đau khổ từng chút từng chút dâng lên trong lòng, cũng đột ngột như dời núi lấp biển.  Hứa Thấm đứng yên đó, nặng nề thở dốc. Cô cứng nhắc quay người đi ra ngoài, nhưng vừa dợm bước thì bảo vệ đã xông đến kéo cô vào hội trường: "Đại hội sắp bắt đầu rồi, cô còn lề mề gì nữa, mau vào đi." 
Hứa Thấm bị đẩy vào trong, cửa phía sau đóng lại, trước mắt sáng ngời. Trên sân khấu, các nghệ sĩ mặc áo xanh đỏ liên tiếp xuất hiện, tiếng nhạc hùng hồn vang lên. Cô đứng ngay đầu loa, bị chấn động đến mức toàn thân run rẩy, mông lưng không biết nên bước về hướng nào, muốn quay ra cửa thì Tiểu Nam đã chạy đến kéo cô: "Bác sĩ Hứa, chị chạy đi đâu vậy? Mau trở về chỗ ngồi đi, đang phát sóng trực tiếp đấy!"
Cô bị cưỡng ép kéo về chỗ ngồi, tiếng nhạc và tiết mục nứa trên sân khấu nhuốm màu bị tráng cùng chủ đề thảm họa thiên nhiên. Nhưng đôi mắt cô lại mất đi tiêu cự, ánh mắt mờ mịt không biết nhìn vào nơi đâu. Tống Diệm ngồi phía sau chỉ có thể nhìn thấy gáy cô.
Sau tiết mục ca múa mở màn, hai MC lên sân khấu, cất cao giọng giới thiệu hội trưởng và những người theo dõi những từ ngữ mỹ lệ ca ngợi chiến công vừa rồi. Trong lòng Hứa Thấm, mọi cảm xúc không ngừng quay cuồng, khiến cô gần như muốn nôn mửa. Các tiết mục ngâm thơ, ca hát lần lượt nối tiếp nhau, tiếng vỗ tay xung quanh vang lên như sấm mà cô vẫn ngồi chết lặng ở đây, mỗi một giây một phút trôi qua đều với cùng đau khổ.
Lúc cô sắp sửa không dằn được nữa muốn đứng dậy bỏ đi thì bỗng nghe thấy tên mình được xướng lên: "Bác sĩ ngoại khoa Bỏng bệnh viện quân y số Ba, Hứa Thấm..."
Cô chợt tỉnh táo. Người bên cạnh khẽ đẩy một cái, nhắc nhở đến lượt cô lên lĩnh thưởng, cô và Tống Diệm đều được xướng lên. Cô quay đầu lại, thấy anh đã đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Tiếng vỗ tay vang lên. Lúc này, cô mới đờ đẫn đứng dậy, đi lên theo.
Ánh đèn soi tỏ gương mặt tái mét của cô. Hai người gặp nhau giữa sân khấu, anh lập tức nhận ra cô có chút khác thường. Nhưng giờ phút này, đang có hàng vạn ánh mắt đổ dồn về đây, họ không tiện trao đổi với nhau.
MC trần thuật kỳ tích về đứa bé sơ sinh còn sống sót sau trận động đất trước khán giả trong hội trường và khán giả xem truyền hình.
Hứa Thấm biết phân biệt nặng nhẹ, dằn xuống tất cả tâm tư, điềm tĩnh phát biểu: "Đây là chuyện tôi phải làm, trách nhiệm của bác sĩ là cứu người."

Bài phát biểu của cô chỉ có như vậy, MC lập tức tán dương: "Bác sĩ Hứa không hoạt ngôn lắm thì phải, đúng là người nói ít làm nhiều." 
Hứa Thấm giật mình. Nói ít làm nhiều, đây chẳng phải là phẩm chất của người đàn ông mặc quân phục bên cạnh cô hay sao? Mũi cay cay, cô sắp không kiềm chế được nữa, giờ phút này chỉ muốn nhanh chóng xuống sân khấu, nhưng vẫn còn người được khen thưởng. MC giới thiệu lần lượt, mấy quân nhân cũng bước lên. 


Cô đứng nhích gần vào Tống Diệm, anh vừa dời bước liền nhỏ giọng hỏi: "Sao vậy? Em không thoải mái à?" 
Cô vội vàng viện cớ: "Hình như em ăn nhầm thứ gì đó rồi."
Anh trấn an: "Em cố chịu đựng một chút, sắp xuống rồi." 
"Vâng." Cô ngước nhìn gương mặt nghiêng của anh. 
Kể từ lúc bước lên sân khấu, cô vẫn không dám nhìn anh, sợ mình sẽ rơi lệ. Giờ phút này, gương mặt anh vẫn điềm tĩnh, khiêm tốn, không in hằn những dấu vết tăm tối từng trải qua. Hứa Thấm cố chớp mắt, nhắc nhở mình vẫn còn trên sân khấu, vừa định quay đi thì lại bắt gặp ánh mắt Tống Diệm lướt qua mấy người lính đặc chủng, pháo binh, giải phóng quân, thiết giáp trên sân khấu. 
Anh nhìn lướt qua quân phục của họ, sau đó bình thản nhìn xuống người bên dưới. Cô bỗng nhớ lại đêm ở Vọng Hương, Tống Diệm cũng nhìn những quân nhân đi lướt qua anh với ánh mắt như thế. Anh đang hâm mộ họ, giống như cậu bé chỉ có máy bay giấy vô cùng hâm mộ mấy đứa bé khác có máy bay và xe tăng điều khiển từ xa. 
Hứa Thấm không nhịn được nữa, lệ điên cuồng dâng lên nơi hốc mắt. Cô nhanh chóng nghiêng đầu đi, mặc cho nước mắt tuôn trào, đợi nó cuốn theo cảm xúc, làm vợi bớt nỗi thấp thỏm trong cô rồi mới vội lau. Người bên dưới chỉ cho rằng cô đang cảm động trước chiến tích của người khác, không phát hiện điều khác lạ. 
Cuối cùng, lãnh đạo cũng lên phát giấy khen, mọi người vỗ tay rầm rầm, cô đã có thể đi xuống. Hứa Thấm không đi về phía Tống Diệm mà rảo bước theo hướng ngược lại. Tiếng vỗ tay bên dưới vẫn còn vang dội, cô không trở về khán phòng mà đi thẳng ra khỏi hội trường.
  *** 

Hứa Thấm mặc áo blouse trắng mỏng manh đứng trên phố đêm đông, vẫy xe taxi, nửa giờ sau về đến đại viện, người giúp việc ra mở cửa, trong phòng trà vang lên tiếng người trò chuyện. 
Hứa Thấm không đổi giầy mà đi thẳng vào trong, băng qua phòng khách, bước tới phòng trà. 
Mạnh Hoài Cẩn và Phó Văn Anh đang pha trà, thấy cô đột ngột đến thăm khá kinh ngạc. Phó Văn Anh vốn định phớt lờ cô, nhưng nhìn sắc mặt cô lạnh lùng, chân còn mang giày bèn cau mày: "Còn làm gì vậy hả?" 

Hứa Thấm run rẩy, bàn tay siết chặt, ép mình đứng vững mới bước đến bàn trà, nhìn xuống Phó Văn Anh chất vấn: "Là mẹ phải không? Người sáu, bảy năm trước suýt hại chết Tống Diệm là mẹ, đúng không?"
Sắc mặt Phó Văn Anh đột biến, bà khựng lại một giây mới mở lời: "Ai nói với con?" 
Hứa Thấm hiểu rồi, một giọt nước mắt lăn dài xuống gò má cô. Phòng trà lặng ngắt, không ai lên tiếng, không ai an ủi. trông cô hệt như con ngốc, một con ngốc bất lực. 
Cô lau đi dòng lệ, quay đầu nhìn Mạnh Hoài Cẩn: "Bố! Bố cũng có phần sao?" 
Ấn đường Mạnh Hoài Cẩn cau chặt, lắc đầu thở dài: "Thấm Thấm, bố không biết nên nói với con thế nào." 
Phó Văn Anh xen ngang: "Chuyện này không liên quan đến bố con. Sau này, ông ấy mới biết."
Bà nói rất nhẹ nhàng, không có lời dư thừa nào khác nữa, đừng nói là xin lỗi, ngay cả một câu giải thích cũng không có. 
Cảm xúc oán hận ghê tởm kia lại trào dâng trong tích tắc. Đó là mười năm của một người, là vận mệnh, là tiến đồ của anh. Đó là người cô yêu nhất, là người cô luôn muốn ở bên nhất, nhưng vì ích kỷ, so đo với anh mà suýt nữa đã vĩnh viễn để lỡ. 
Tại sao họ đã huỷ hoại người cô yêu mà vẫn bình thản, ung dung như thế? 
Hứa Thấm đứng ngây ra đó, cả người run lẩy bẩy. Không ai lên tiếng, như thể đây chỉ là chuyện vặt vãnh. Có điều, lần này, cô nhất quyết không chịu nhượng bộ, đưa tay gạt đi dòng nước mắt không ngừng tuôn rơi, nhẹ giọng cất lời: "Mẹ, con vẫn coi mẹ là mẹ ruột, con chưa bao giờ hận mẹ. Dù mẹ phản đối con ở bên Tống Diệm, đả kích con, ngó lơ con, cho dù mẹ nhúng tay vào công việc của con, con cũng chưa từng hận mẹ... Con vẫn luôn muốn chủ động làm hoà với mẹ. Con vẫn luôn nghĩ chẳng qua tính cách mẹ thế thôi chứ không phải không coi con là con gái..."  Nói đến đây, cô hít một hơi thật sâu như muốn tiếp tục giữ bình tĩnh, nhưng nước mắt lại không nghe theo sự khống chế của cô, cứ ào ạt chảy xuống. Cô khóc thất thanh: "Tôi là một đứa ngốc. Thực ra, tôi chỉ là công cụ các nguời nuôi nấng để mang đi kết thông gia với nhà khác thôi. Chỉ vì là công cụ này có nhân tính, có tình cảm, bắt đầu không nghe lời, nên bà sợ nó thoát khỏi sự khống chế của mình, muốn phá huỷ người nó yêu, khiến nó không bao giờ bị anh ta dụ dỗ đi lệch quỹ đạo của bà nữa. Bà chỉ muốn cuộc đời nó không còn mong đợi, ngoan ngoãn làm một con rối cho bà." 
Cô gào khóc, bả vai run run, như bị phản bội: "Các người căn bản không hề coi tôi là con gái! Không hề...Đồ dối trá!" 
Cô nhìn Mạnh Hoài Cẩn, chỉ vào ông đầy căm phẫn, nước mắt rơi như mưa: "Ban đầu, ông đón tôi về từ cô nhi viện đã nói như thế nào? Ông bảo muốn đón tôi về nhà, nói ông là bố tôi, nói sẽ yêu thương tôi như bố của tôi. Ông nói vậy đấy, chính miệng ông đã nói như vậy đấy...Đồ dối trá, đồ lừa gạt!" 
Mắt Mạnh Hoài Cẩn ươn ướt, gương mặt thoáng nhăn lại, không thốt ra một lời. 
Phó Văn Anh không ngồi yên được nữa, lớn tiếng quát: "Cô dám ăn nói với bố mẹ như thế hả? Mấy năm qua, nhà này nuôi dạy cô đều là đổ sông đổ biển hết hay sao? Trên đời có cha mẹ nào hoàn mỹ? Đối với cô không tốt thì cô nhớ rõ mồn một, đối với cô tốt thì cô quên sạch sành sanh. Mấy năm qua, là ai nuôi dưỡng cô, bệnh hoạn ai chăm sóc, bị bắt nạt ai ra mặt giúp cô? Cô sống trong nhà này nhiều năm như vậy, nay chỉ vì một sự việc đã qua, vì một thằng đàn ông chẳng ra gì liền phủi sạch công sức bố mẹ, muốn đoạn tuyệt với bố mẹ? Tôi không phải là bà mẹ hoàn mỹ nhưng cô có phải là đứa con gái hoàn mỹ không?" 
Giọng nói cùng vẻ mặt của bà đều vô cùng khắc nghiệt. Hứa Thấm bỗng khựng lại, toàn bộ những gì vừa phát tiết đều bị chặn ngang, đầu óc nhất thời trống rỗng mờ mịt, chỉ còn nỗi niềm hoang vu. Cô ngơ ngác nhìn bà, gương mặt nhạt nhoà nước mắt. Mạnh Hoài Cẩn thở dài nặng nề, cúi đầu, đưa tay lên bóp trán. 
Phó Văn Anh bỗng hạ giọng xoa dịu: "Thấm Thấm, chuyện mẹ đã làm không thể phủ nhận. Nhưng con cũng nghĩ kỹ lại đi, con cảm thấy mẹ làm con thất vọng, nhưng thân là con gái, có phải con cũng đã làm mẹ thất vọng hay không?" 
"Giả dối." Hứa Thấm đột ngột gằn từng chữ.
"Con nói cái gì?" Phó Văn Anh có phần kinh ngạc vì phản ứng của Hứa Thấm.
"Đồ giả dối. Tôi làm bà thất vọng sao? Tôi chỉ yêu anh ấy thôi. bà nói anh ấy không xứng với tội, bà có tư cách gì? Làm ra chuyện như thế, bà có tư cách gì? Tự cho mình là cao quý rồi xem mạng người như cỏ rác, bí mật giở trò bỉ ổi, bà có tư cách gì nói anh ấy xứng với không xứng? Người không xứng chính là bà. Ngay cả một tiếng "người tốt" bà cũng không xứng nữa kìa!" 
Sắc mặt Phó Văn Anh xanh mét, đứng bật dậy: "Cô còn dám nói một câu, tôi..."
"Bà giết tôi đi!" Hứa Thấm mắt đỏ gay, hung tợn gào lên: "Tôi không nghe lời nữa đấy! Bà có giỏi thì giết tôi đi!" 
Phó Văn Anh bỗng chốc ngây dại. Không ngờ đứa bé trước giờ chưa từng phản kháng nay lại trở thành người như vậy. 
Hứa Thấm thở hồng hộc, gằn từng chữ: "Tất cả những việc anh ấy từng trải qua, nửa tính mạng anh ấy đã vứt bỏ, tôi sẽ không truy cứu. Nhưng sau này, tôi và các người không còn quan hệ gì nữa. Tôi cảnh cáo bà, đừng nghĩ đến chuyện làm hại anh ấy nữa. Phải, trong mắt bà, tôi không có gì cả. Nhưng vì anh ấy, tôi có thể chết." 
Cô nói xong, dứt khoát quay người bỏ đi, vừa ngước mắt lại thấy ngay tấm ảnh gia đình treo trên tường. Trong ảnh, Mạnh Hoài Cẩn và Phó Văn Anh ngồi trên ghế dài, cô và Mạnh Yến Thần đứng hai bên. Hình ảnh gia đình hạnh phúc, êm đềm như thế, nháy mắt hoá thành trò cười. 
Cô nhìn tấm ảnh kia, nước mắt lại tuôn rơi ào ạt, bất chợt gấp người lại, khóc nức nở. Thân thể gầy gò run lên bần bật. 
Mạnh Hoài Cẩn thấy cô dừng lại, bèn đứng dậy xoa dịu: "Thấm Thấm à... " 
Nhưng một giây sau, Hứa Thấm nhào lên, nắm lấy khung ảnh kia, thét lên một tiếng đau đớn rồi giật phăng nó xuống đất. Một tiếng "ầm" vang vọng trong căn phòng xa hoa, khung gỗ gãy kìa, tấm kính cũng vỡ vụn. 
Phát tiết xong cơn giận và nỗi đau đớn của mình, cô chạy vụt ra khỏi cửa. Căn nhà lặng ngắt như tờ, Mạnh Hoài Cẩn che mắt, chán nản ngồi phịch xuống. Phó Văn Anh đứng ngây người, môi mím chặt, trống ngực đập liên hồi. Bà cố khắc chế tâm tình, đang định ngồi xuống xoa dịu không khí thì toàn thân lạnh toát... 
Mạnh Yến Thần đang đứng trên bậc thang đầu kia phòng khách, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Hết chương 57.