Chương 55(2)

Tùy Chỉnh

"Nhưng người lính cứu hỏa vừa hi sinh vẫn còn nằm đó, đồng đội của anh vẫn còn hôn mê bất tỉnh. Nếu lúc này anh coi thường tính mạng đồng đội, mặc kệ sự thật thì anh sẽ trở thành một con người đáng sợ, không còn là Tống Diệm mà em yêu nữa."
Thế nhưng anb lại không thốt ra câu nào, chỉ có thân thể ôm cô càng chặt hơn.
"Hơn nữa, anh cũng vì đắn đo đến lời hứa với em mà dằn vặt, đau khổ. Em đã chứng kiến tận mắt rồi. Tuy đau lòng nhưng em vẫn thấy vui." Cô cười khe khẽ.
Anh lắc đầu, gục xuống, nụ cười càng thêm đắng chát. Cô nghiêng đầu tựa vào vai anh, dụi mắt, không nhịn được ngáp ngắn ngáp dài.
"Buồn ngủ lắm hả?" Anh nhìn cô thương xót.
"Ừm. Anh còn buồn ngủ hiện em nữa, đúng không ? Ra vào dám cháy vô cùng tiêu hao thể lực." Giọng Hứa Thấm đã có chút lơ mơ.
Tống Diệm ngây người, lúc này mới ý thức được toàn thân đã mệt nhoài, nhưng lại hoàn toàn quên mất.
Cô ngẩng đầu: "Ngày mai, anh không được nghỉ à?
"Cấp trên sẽ cử tổ chuyên án đến." Anh gật đầu xác minh.
"Hy vọng lãnh đạo tổ chuyên án công chính liêm minh. Như vậy, những lo lắng tối nay đều dư thừa rồi." Cô tiếp thêm cho anh sự lạc quan.
"Chỉ mong vậy." Anh cười nhẹ. "Về nghỉ ngơi sớm đi." Anh phải đi rồi.
"Vâng." Cô ngoan ngoãn nghe theo.
Anh dìu cô đứng dậy, định đưa cô ra ngoài thì Đội trưởng Ngô của Lục Diệp Đàn đi đến.
Hứa Thấm xua tay: "Anh bận việc thì cứ đi, không cần lo cho em. Tự em trở về được mà."
Cô vừa định quay người, Tống Diệm đã nắm lấy tay cô: "Hứa Thấm!"
"Dạ?" Cô thắc mắc. "Còn việc gì sao?"
Anh nhìn cô, ánh mắt khôi phục vẻ kiên định: "Em yên tâm, chuyện này anh sẽ xử lý thích đáng", rồi mỉm cười như đôi vợ chồng già.. "... Sẽ không để em thất vọng đâu."
"Vâng." Đối mắt rực sáng, cô gật đầu, ánh mắt đầy tín nhiệm.
Anh chợt thấy cơ thể như được nạp đầy năng lượng, nhẹ cười lần nữa, vuốt tóc cô.
Hứa Thấm rời đi. Tống Diệm trong theo bóng lưng cô đến khi mất hút rồi mới thôi cười, nhìn về phía Đội trưởng Ngô.

Anh ta sải bước đi đến: "Chúng ta mau trở về thôi. Trời vừa sáng, tổ chuyên án Cục Bảy sẽ đến. Trước đó, chúng ta phải chuẩn bị thường trình rõ ràng cặn kẽ."
"Được."
Hai người băng qua đại sảnh đi ra ngoài. Tâm trạng Đội trưởng Ngồi suy sụp cả đêm, giờ phút này vẫn chưa ổn định: "Tống Diệm, tôi đã xem xét hiện trường rồi. Vụ hoả hoạn theo lý không đến nỗi thảm thiết như vậy. Tôi đoán cậu cũng nhìn ra được. Không lừa dối cậu làm gì. Trước kia, tôi chút biết quán bar đó đó một tên con nhà giàu mở. Hôm nay mới lồ ra, cấp trên chắc chắn có người ăn hối lộ rồi."
Tống Diệm không xen lời, lắng nghe anh ta nói.
"Tôi quen thuộc với Đại đội Lục Diệp Đàn hơn cậu, đoán được là ai. Theo lý, xảy ra chuyện lớn như vậy, thế nào kẻ đó cũng bị mất chức, nhưng mất chức nơi này thì cũng được chuyển đi nơi khác và lại tiếp tục hại người thôi. Mẹ kiếp, lần này, tôi nhất định sẽ không cho qua đâu. Nếu không xới tung chuyện này lên, đêm nào tôi cũng gặp ác mộng, nhìn thấy gương mặt chết cháy của cậu nhóc kia mất." Nói đến đây, đội trưởng Ngô lại nghẹn ngào. "Bố mẹ nó ngồi tàu hỏa suốt đêm chạy đến, tôi..." Anh ta quay đầu, khẽ lau nước mắt.
Tống Diệm an ủi: "Cậu khoan bản chí. Người trong Bộ đến, Chi đội, Đại đội cũng không dám lỗ mãng đâu."
"Nhưng bối cảnh của Đại đội trưởng..." Đội trưởng Ngô cắn răng. "Lần này, lãnh đạo điều tra nghiêm cẩn còn được. Nếu mà lược qua loa lừa dối..."
Đã ra đến cổng, anh ta liền im bặt. Bộ đồ phòng cháy chữa cháy của hai người quá nổi bật, vừa ra ngoài, nhóm phóng viên đã vây đến.
"Xin hỏi anh là lính cứu hỏa bên Lục Diệp Đàn phải không?"
"Tình trạng những nhân viên chữa cháy hôn mê thế nào? Bao nhiêu người chết?"
"Tại sao lại xảy ra vụ nổ?"
"Tại sao thế lửa không thể khống chế? Là cứu viện không đồng lòng phải không?"
Tống Diệm gạt nhóm phóng viên ra, không hề ngoảnh lại. Vừa đi được một đoạn, đội trưởng Ngô đột ngột dừng lại. "Tống Diệm."
Tống Diệm quay đầu nhìn anh ta, cũng đoán ra được anh ta muốn làm gì.
"Chúng ta không thể lấy trứng chọi đá, chi bằng..."
Tống Diệm ngắt lời: "Mấy phóng viên kia chỉ muốn săn tin độc quyền, thu hoạch chút ít lợi từ trận hỏa hoạn này thôi."
"Nhưng con đường dư luận là tốt nhất, lực lượng cũng mạnh nhất. Bất kể lãnh đạo liêm chính hay xiên xẹo, đều sợ tiếng nói của dân chúng."
"Cậu bình tĩnh trước đã." Tống Diệm phản bác. "Có một vài tin tức, một khi đã tiết lộ sẽ không thu hồi được nữa. Có lẽ cậu chỉ muốn đả kích một vào người, nhưng có khi đến cuối cả tập thể phải chịu phạt khiến nhiều người vô tội bị liên đới. Không phải cùng đường bí lối thì đừng làm cách này."
"Cái này cũng không được, cái kia cũng không được, cậu định phải làm thế nào đây?"
Tống Diệm nghĩ ngợi một hồi: "Mặc dù không nên làm nhưng có thể lợi dụng một chút."