Chương 54(3)

Tùy Chỉnh

Ba giờ sáng, cửa bệnh viện đã tập trung rất đông giới truyền thông đứng chờ tin. Giờ phút này, Tống Diệm không còn nghe vào tai mấy lời kiểu nhà nước nữa. Anh bịt kín tai, tránh né phóng viên, đi vào đại sảnh bệnh viện. Đến quầy hướng dẫn hỏi thăm, anh được cho hay đa phần lính cứu hỏa đã thoát khỏi cơn nguy kịch, nhưng vẫn còn một người đang phẫu thuật bên trong.
Tống Diệm đi theo y tá đến từng phòng xem xét, xác nhận thông tin người bị thương. Giáng Nghị, Dương Trì và Đồng Mình đội anh đều đã được cấp cứu, hiện tại đang ngủ say. Đội trưởng đội Lục Diệp Đàn cũng chậm chạp đi đến, thẩm tra đối chiếu thân phận đội viên của mình.
Sau khi y tá rời đi, Tống Diện ngồi một mình trong phòng bệnh, nhìn lần lượt gương mặt trẻ tuổi in hằn những vết thương. Thật lâu sau, anh mới đứng dậy, trong lòng thấu triệt, kiên định. Anh nhất quyết không thể phụ lòng họ.
Lúc băng qua hành lang, anh nghe thấy tiếng băng ca đẩy trên mặt đất. Ca phẫu thuật cuối cùng đã hoàn thành. Tống Diệm quay sang phía phát ra âm thanh, bất ngờ nhìn thấy Hứa Thấm, đầu óc cũng trống rỗng theo.
Cô mặc áo phong lông vũ, bên dưới mặc quần ngủ, đang ngồi xổm trên mặt đất, thẫn thờ nhìn về phía phòng phẫu thuật. Vừa nhìn thấy cửa mở ra, cô đã lập tức đứng dậy, vì đứng lên quá nhanh nên thoáng chao đảo, phải vội vàng vịn vào tường.
Băng ca được đẩy qua, cô tái mặt rướn cổ lên xem. Là một gương mặt xa lạ.
Giường được đẩy đi, cô mờ mịt đứng ngây ra đó, khuôn mặt dần lộ vẻ kinh hoàng, quay đầu lại định chạy đi thì bắt gặp ánh mắt của anh.
Cô sửng sốt, lồng ngực phập phồng mãnh liệt, ra vẻ bình tĩnh chạy về phía anh, nhìn anh từ trên xuống dưới: "Anh không sao chứ?"
Anh lắc đầu, sắc mặt cũng không tốt, ánh mắt phần nào né tránh.
Cô phát hiện có điều không ổn, giọng hốt hoảng: "Xảy ra chuyện gì vậy? Người chết... thuộc đội anh..."
"Không phải." Anh thô bạo ngắt lời.
Hứa Thấm hơi ngỡ ngàng. Tống Diệm cũng ý thức được thái độ của mình có chút cay nghiệt, im lặng vào giây nhưng vẫn không nhìn cô. "Sao em lại ở đây?"
Cô nhìn anh thật kĩ: "Em thấy thời sự nói có vụ nổ, lính cứu hỏa bị thương..."
"Đến đây hồi nào?" Anh vẫn nhìn chằm chằm vào vách tường.
"... Mười hai giờ."
Cô đã chờ đợi anh trong tâm trạng hốt hoảng và sợ hãi ba giờ liền. Tống Diệm đột ngột quay người lại, đưa lưng về phía cô, đưa tay lên xoa mặt thật mạnh. Anh không muốn gặp cô trong tình trạng này, càng không muốn lôi cô vào hoàn cảnh này. Anh phiền não, phẫn nộ, bất an. Giờ phút này, cảm giác mắc nợ, bứt rứt và bất lực đối với cô như châm đầu vào ngọn lửa đang rừng rực thiêu đốt anh. Hai tâm trạng mâu thuẫn đang giày vò, co kéo dây thần kinh của anh, khiến nó như muốn đứt lìa.

Hứa Thấm phát hiện ra có điều bất thường. Cô nhận thấy cảm xúc của Tống Diệm có phần mất không chế, như thể anh đang đứng trước ranh giới sụp đổ. Cô không dám đi về phía anh, chỉ đứng sau lưng, dè dặt chạm vào tay anh: "Tống Diệm..."
Anh chợt tránh né. Tay cô chụp hụt, trái tim cũng chông chênh.
Cô hoang mang nhìn anh chăm chú: "Tống Diệm, rốt cuộc là thế nào? Anh nói em nghe đi!"
Anh hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại một chút, cuối cùng nhìn vào mắt cô, nói vắn tắt: "Anh còn phải về đội, thời gian không nhiều lắm. Hứa Thấm, chuyện thăng chức anh nói với em có thể sẽ xảy ra biến cố... Có lẽ, anh sẽ bỏ ngành."
Cô im lặng. Anh nhếch môi cười chế giễu: "Em có thể trách anh nói không giữ lời, không chịu trách nhiệm, lừa dối em..."
"Anh đừng nói vậy." Cô không nghe nổi nữa, thoáng cái, đôi mắt đã hoen đỏ. Cô lặp lại: "Tống Diệm, anh đừng nói vậy."
Ánh mắt cô đủ khiến lòng anh lạnh toát. Anh im lặng nhìn cô đăm đăm.
Cô bình tĩnh hỏi lại: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Anh lau mặt, nói nhanh: "Vụ hoả hoạn lần này rất nghiêm trọng, một phần nguyên nhân đến từ khâu kiểm tra phòng cháy chữa cháy."
Hứa Thấm lập tức hiểu ra, không nói lời nào.
Tống Diệm không dám nhìn vào mắt cô nữa: "Em thất vọng rồi sao?"
Cô lắc đầu. Không đâu,cô hiểu nỗi đau đớn và đấu tranh trong giờ phút này của anh. Nếu không phải vì cô, anh sẽ không bị bất cứ thứ gì ràng buộc. Tim cô đau thắt, vì anh, vì cô, cũng vì hai người họ. Một người tốt như anh sao phải bước đi trên con đường khó khăn đến vậy? Hai người tốt như vậy, tại sao con đường đến với nhau lại nhấp nhô trập trùng?
Rõ ràng họ đã rất cố gắng, nhưng không ngừng gặp phải phiền phức và bất trắc. Rõ ràng mong đợi một tương lai tốt đẹp, nhưng chào đón họ luôn là trở ngại cản lối. Không biết đến cuối cùng, họ có thể cùng nhau đi đến đích hay không? Thế nhưng, dù có ra sao, cô vẫn kiên cường muốn đi tiếp.
Mắt ươn ướt, cô dịu dành mỉm cười với anh: "Đây chính là cuộc sống phải không?"
Tống Diệm cười ảm đạm: "Đây chính là cuộc sống khi ở bên anh."

Hết chương 54.