Chương 53(2)

Tùy Chỉnh

Cô cầm di động trong tay, kiên nhẫn chờ đợi ở hành lang. Đây là lối thoát hiểm, không có điều hoà, không khí lạnh lẽo thẩm thấu từ cửa sổ, dần dần lạnh đến mức răng cô và vào nhau lập cập. Vậy mà bên kia vẫn không có hồi âm.
Thời tiết lạnh lẽo đã làm yếu đi phòng tuyến trong lòng người. Cô cảm nhận được rõ ràng sự phần bộ và ngột ngạt đang bao phủ lấy mình, không sao đè nén được nữa. Môi và ngón tay run rẩy, cô may chóng gõ thêm một tin nhắn: Ngày trước, con vào bệnh viện bằng chính thực lực của mình, không cần người nhà giúp đỡ. Xin mẹ đừng làm những chuyện như vậy nữa.
Lần này, bên kia cuối cùng cũng trả lời: Vậy thì con dựa vào thực lực của mình để thăng chức đi.
Hứa Thấm thẫn thờ. Tất cả cảm xúc trong nháy mắt đều rút đi, không biết tâm trạng cô lúc này là thất vọng hay bất lực. Đối phương dễ dàng khiến bao năm phấn đấu của cô thoáng chốc hoá thành hư ảo, là đó lại chính là ngược mẹ cô luôn tôn kính, là người mà dù đối đãi bất công với cô nhưng cô vẫn không nỡ cứng rắn đoạn tuyệt.
Cô gõ nhanh vài chữ: Được, con sẽ làm như thế. Nhưng lúc định gửi đi, nghĩ thế nào, cô lại ngừng lại.
Mâu thuẫn gay gắt như vậy không có lợi cho cô. Cô đứng trong hành lang mờ tối, đáy lòng cũng mờ mịt không chút tia sáng, đột nhiên cảm thấy thật buồn cười, cười bản thân mình thua kém người ta từ cốt tủy.
Di động rung lên, là Tiểu Bắc gọi đến, bảo cô nhanh chóng quay lại l việc.
Cô đưa tay xoa xoa gương mặt mình, nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, không để ảnh hưởng đến công việc. Nếu không, những lời nói đanh thép của cô trước mặt Chủ nhiệm vừa nãy cũng sẽ hoá thành hư ảo. Cô không ngốc như vậy.
Thời gian tiếp theo, giáo sư Từ vẫn không cho cô sắc mặt hoà nhã, với móc đủ chuyện. Nhóm đồng nghiệp thì đồn thổi đủ điều, bảo cô không được yêu thích nên không được đề bạc. Làm bác sĩ nhưng không có lòng người. Đối phương đối với mình tốt hay xấu làm sao chỉ có thể nhìn bề ngoài, chỉ sợ dù mổ xẻ bên trong cũng không phán đoán được.
Hứa Thấm vẫn chú tâm vào công việc như trước. Đây là nền tảng cho cuộc đời yên ổn của cô từ nay về sau. Cô tự biết rõ. Nhưng vừa đến thời gian nghỉ ngơi, Hứa Tgaams lại khó tránh khỏi tâm trạng u sầu vì không được thăng chức.
Lúc đi rót một cốc nước nóng, cô mãi nghỉ đến xuất thần nên suýt bị nước nóng tràn ra làm bỏng chân. Cô bất đắc dĩ thở dài, đi ra khỏi phòng, nhìn thấy hộp cứu hỏa trên tường liền nhớ đến Tống Diệm.
Cô cúi đầu, đứng yên chốc lát rồi lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho anh. Mới gõ vào chữ: Anh đang làm gì thế?, nghĩ ngợi thế nào cô lại xoá đi, gõ lại câu khác: Em nhớ anh.
Không đến mười giây sau, anh gọi điện đến, cô lập tức bắt máy: "A lô?"
"Em đang làm gì thế?" Anh hỏi thăm, trong giọng nói ẩn chứa nét cười vui vẻ.
Tâm trạng bỗng chốc được an ủi, cô cũng mỉm cười, thủ thỉ: "Đang nhớ anh đấy!"

Anh bật cười, hỏi nhanh: "Có chuyện không vui à?"
Cô cúi đầu, nhìn cốc nước đang bốc khói: "Vâng... Hôm nay lại bị giáo sư mắng."
"Tại sao mắng em?" Anh quan tâm hỏi.
"Là yêu cầu nghiêm khắc với em thôi." Cô thở dài, không dám nói thật.
"Đây là chuyện tốt." Anh an ủi.
"Ồ, anh cũng muốn mắng em nữa." Hứa Thấm cự nự.
"Làm gì có!" Anh buồn cười, chịu thua cô.
Cô khẽ "hừ" một tiếng, tựa lưng vào tường, hỏi thăm anh: "Còn anh, công việc có mệt không?"
"Cũng được. Mấy ngày qua ít việc, dân chúng đều khá ngoan." Anh nhanh chóng trở lại giọng điệu bông đùa của mình.
Cô không nhịn được bật cười: "Ngoan cỡ nào?"
"Không ngoan bằng em."
Cô cầm điện thoại ngẩn ra, nụ cười nở trên môi.
Hai người tranh thủ thời gian nghỉ ngơi ít rồi để trò chuyện rồi nhanh chóng cúp máy. Hứa Thấm đặt điện thoại xuống, thở phào nhẹ nhõm, lập tức tập trung vào công việc. Tống Diệm cúp máy xong cũng mỉm cười, tiếp tục huấn luyện chó cứu hộ.
—————————
Đăng bù hoàn tất :))