Chương 53(1)

Tùy Chỉnh

Thoắt cái đã đến trung tuần tháng Một, mùa đông chỉ còn là những ngày cực lạnh cuối cùng. Nhiệt độ Đế Thành lại hạ xuống, đi ngoài đường lâu sẽ cảm nhận được cái lạnh đến thấu xương. Nhiều con đường bị đóng thành băng, bước đi trên đó phải vô cùng cẩn trọng.
Bệnh nhân được đưa đến cấp cứu đa phần là người lớn tuổi, rất nhiều trường hợp bị ngã gãy xương hoặc bị thương nặng. Lúc Hứa Thấm ở nhà ăn cơm đã đặc biệt dặn dò cậu mợ khi đi đường phải chú ý. Hai vị trưởng bối hết sức vui vẻ, khen cô hiếu thảo chu đáo, ngược lại khiến cô ngại ngùng.
Cậu mợ cũng biết chuyện Tống Diệm chuẩn bị điều chuyển công việc, sắp sửa từ Trung Đội chuyện sang Chi Đội. Không bàn đến chuyên thăng chức, tăng lương, chỉ nói đến việc có thể làm công việc bình thường và được nghỉ cuối tuần thôi, quan trọng nhất là an toàn, hai người còn hứng khởi hơn cả Hứa Thấm nữa, lại cảm khái quả nhiên đàn ông phải đến khi chuẩn bị lập gia đình mới chịu tính toán chu toàn mọi thứ.
Thời điểm hai người nói chuyện điện thoại với nhau, Hứa Thấm không hỏi đến việc này, nhưng chỉ qua đôi ba, cô biết phía anh đang rất thuận lợi. Cô không hề bất ngờ. Anh luôn biểu hiện xuất sắc, cũng có năng lực lãnh đạo. Việc thì cử càng không phải lo, anh đọc sách vài ngày là có thể đạt được điểm cao, tất thảy đều thuận bườm xuôi gió.
Trái lại, bên phía cô, đáng nhẽ lần trước lập được công lao ở khu vực động đất, theo lý tất cả đều xuôi chèo mát mái mới phải. Khoảng thời gian trước, bên phòng nhân sự còn yêu cầu cô nộp lại sơ yếu lý lịch và bằng cấp, hình như để đánh giá chức danh, nhưng gần đây lại bặt vô âm tín.
Tính Hứa Thấm vốn không hề nóng vội, nhưng nghĩ đến bên Tống Diệm tiến triển thuận lợi, phía mình lại có phần chững, khó tránh khỏi phiền muộn. Buổi trưa hôm ấy, cô tranh thủ đến phòng ngoại khoa Bỏng, hỏi thăm thời gian chính xác khi nào mới được chuyển từ khoa Cấp cứu về khoa Khám chữa bệnh, nhân tiện hỏi thăm kết quả bình chọn bác sĩ chủ trị.
Chủ nhiệm ôn hoà đánh giá: "Làm việc ca kíp ở khoa Cấp cứu cực cho cô rồi. Biểu hiện của cô trong khoảng thời gian này rất xuất sắc, mọi người đều thấy được. Chờ nghỉ Tết xong cô có thể trở về khoa Khám chữa bệnh."
Hứa Thấm gật đầu, nghĩ đến việc trở về khoa Khám chữa bệnh, đa số thời gian có thể đi làm và nghỉ ngơi bình thường, cuối tuần được nghỉ, cô không khỏi nhẹ nhõm nở nụ cười. Nhưng một giây sau, cô lại nghe Chủ nhiệm khoa nói thêm: "Có điều, chuyện bình chọn chức danh thì còn phải đợi ban lãnh đạo của bệnh viện bàn bạc đã."
Hứa Thấm khá bất ngờ: "Việc bình chọn là đó Chủ nhiệm và giáo sư chủ trì quyết định, sao ban lãnh đạo bệnh viện phải bàn bạc?"
"Thật ra ban đầu định chọn cô, nhưng mấy lời cô nói với người nhà bệnh nhân ở vụ gây rối lần đó không ổn chút nào. Lãnh đạo cho rằng sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh của bệnh viện. Chuyện đầu ngọn gió này, tránh được chút nào hay chút đấy. Cô cũng đừng nản chí, lần sau còn có cơ hội mà."
Hứa Thấm nhìn chằm chằm vào Chủ nhiệm, đối phương có chút chột dạ. Ông ta thầm nghĩ, Tiểu Hứa này bình thường không hoà đồng với đồng nghiệp thì thôi, trước mặt cấp trên còn không chịu cúi mình, thật là ngốc nghếch.
Hứa Thấm phản bác: "Tôi đã tìm kiếm thông tin trên mạng rồi. Vụ gây rối bệnh viện lần đó đã sớm được giải quyết êm thấm, không hề lan truyền tin đồn nào cả."
Chủ nhiệm sửng sốt.
Hứa Thấm tiếp tục truy vấn: "Sao lãnh đạo bệnh viện bỗng dưng lại rảnh rỗi để ý đến một bác sĩ nhỏ bé như tôi? Cho dù muốn xen vào, chuyện hôm ấy tôi làm, xét theo mức độ nào đó có phải cũng đã góp phần giải quyết được phiền phức cho bệnh viện hay không?"
Chủ nhiệm á khẩu, hồi lau sau mới bằng giọng cấp trên gây áp lực có cô: "Tiểu Hứa à, cô làm khó tôi cũng chịu thôi. Cấp trên không phê duyệt, cô đi tìm lãnh đạo mà hỏi."
Hứa Thấm nghiêm nghị đáp: "Vấn đề trong khoa thì trong khoa tự giải quyết. Anh là lãnh đạo của tôi, tôi vượt cấp làm gì?"
Chủ nhiệm lại nghẹn lời, không biết cô quá nguyên tắc hay cố tình làm khó mình nữa.

Cô thẳng thắn: "Tôi đành thể hiện thái độ trước vậy. Nếu không chọn tôi, xin cho tôi một lý do thỏa đáng, đưa ra sai lầm tôi mắc phải hoặc chỉ ra quy tắc tôi vi phạm, thành tích thi cử kém hơn bác sĩ khác, hay chuyên môn không giỏi bằng bác sĩ khác. Còn lý do hoang đường này, tôi không chấp nhận."
Hứa Thấm đã tỏ rõ thái độ, không nói nhiều với ông ta nữa, kích kh sự gật đầu rồi bỏ đi. Cô tảo bước đi ra hành lang, đóng rầm cửa thoát hiểm phía sau lại, hít vào một hơi thật sâu. Nói không tức giận là giả. Dù sao từ bé đến lớn chưa từng gặp trắc trở, cũng có bao giờ cô bị chèn ép như vậy đâu?
Nhưng cô nhanh chóng bình tĩnh trở lại. Chưa đến thời khắc cuối cùng, mọi chuyện vẫn còn chưa ngã ngũ, cô không cần thiết phải bùng nổ. Mà đã đi đến tầng này rồi, thôi thì ghé qua hỏi ý kiến của giáo sư Từ xem thế nào.
Còn chưa đến cửa, cô đã nghe thấy giọng giáo sư Từ xưa nay vốn điềm đạm lại trở nên cáu gắt: "Tôi không đồng ý, nhất quyết không ký!"
Chút nhiệm xuống nước: "Giáo sư à..."
"Cậu không cần lằng nhằng với tôi. Trong mất người này, bác sĩ Hứa có tư cách nhất. Còn lại, bất kể các người chọn ai, tôi cũng không đồng ý. Đừng có giở trò dưới tay tôi."
Hứa Thấm từ từ bước đến gần cách tường, im lặng lắng nghe.
"Trước kia, không phải giáo sư rất ghét Tiểu Hứa sao?"
"Tôi không thích cô ta là chuyện của tôi. Còn cô ta có thể đảm nhiệm chức trách hay không phụ thuộc vào năng lực của cô ta. Tôi hỏi cậu, trong nhóm bác sĩ này, người có tư cách nhất chính là cô ta, tại sao lại phải đánh trượt?"
"Sao ông ương bướng thế? Cấp trên nói không cho bác sĩ Hứa thăng chức..."
Đầu óc Hứa Thấm trống rỗng, không kịp phản ứng.
"Tôi thấy cấp trên làm quan lau quá nên tim ở bên trái hay bên phải cũng không phân biệt được rồi. Đây là bệnh viện, không phải quan trường. Sự việc liên quan đến tính mạng mà các người cũng dám đem ra càn quấy sao! Cậu không cần khuyên nữa. Tôi khó khăn lắm mới phát hiện ra một hạt giống tốt. Chỉ cần tôi còn ở khoa Bỏng ngày nào thì sẽ bảo vệ cô ta đến cùng. Không chọn cô ta mà chọn người khác, khoa chúng tôi dù có thiếu ngườic tôi cũng quyết không ký tên."

"Ôi trời, sao ông lại cố chấp thế, đừng có so đo với lãnh đạo chứ."
Hứa Thấm quay người rời đi, lần nữa trở lại cầu thang thoát hiểm. Hôm nay trời đầy mây, hành lang mờ tối. Cô lấy điện thoại ra, bấm số của Phó Văn Anh. Đầu bên kia đổ chuông vài tiếng đã bị tắt.
Không biết là do phần bộ hay vì sợ hãi vận mệnh bị người ta khống chế mà cả người cô run rẩy. Nhưng cô vẫn kiềm chế được, nhanh chóng gõ chữ: Mẹ, mẹ đang can thiệp vào công việc của con đúng không? Xin mẹ đừng như vậy nữa.
—————————
Dạo này bận quá nên không đăng đúng theo lịch được. Mong các bạn thông cảm.