Chương 52(1)

Tùy Chỉnh

Mạnh Yến Thần đến bên cạnh Hứa Thấm, lên tiếng hỏi: "Em ở đây làm gì thế?"
Hứa Thấm giật mình ngẩng đầu lên, vẻ mặt không biết là quá kinh ngạc hay được giải thoát nữa.
Mạnh Yến Thần không hề có chút biểu cảm dư thừa: "Em về lúc nào?"
"Vừa mới về." Hứa Thấm máy móc trả lời.
"Anh gọi Tiêu Diệc Kiêu đi đánh bóng rổ rồi. Đi thôi." Mạnh Yến Thần tìm cho cô một đường lui.
Hứa Thấm thoáng nhìn bố mẹ trong thư phòng, có chút ngập ngừng.
"Đi thôi, cậu ra rất muốn gặp em đấy!" Mạnh Yến Thần ra hiệu cho cô đi theo.
"À..." Hứa Thấm chẳng còn cách nào khác ngoài nghe theo anh.
Trong thư phòng, Phó Văn Anh hờ hững nói vọng ra: "Yến Thần, sắp đến giờ ăn cơm tối rồi."
"Chơi xong con về ngay!" Mạnh Yến Thần vừa quay người định bước đi, nghĩ thế nào liền dừng lại, nói thêm: "Tối nay, con có mấy người bạn đến chơi." Lại nhìn Hứa Thấm: "Đi thôi."
Hứa Thấm nhìn vào thư phòng lần nữa: "Mẹ, con đi ra ngoài một lát ạ!"
Ông bà Mạnh không nhìn cô, cũng không có phản ứng gì. Để Mạnh Yến Thần thấy cảnh này, Hứa Thấm khá lúng túng, mấp máy môi định nói gì đó. Sắc mặt Mạnh Yến Thần biến đổi. Anh không nói một lời, nắm lấy cổ tay cô, lôi đi dọc hành lang.
Đến cầu thang, Hứa Thấm mới giãy khỏi sự kìm giữ của anh. Tay anh khẽ động, thân thể như đang lưu luyến điều gì đó, anh không nói gì, cũng không nhìn cô, chỉ trầm mặc đi xuống lầu. Hứa Thấm im lặng bước theo anh.
Mạnh Yến Thần trầm mặc suốt cả quãng đường, ra cửa mới hỏi câu đầu tiên: "Dọn đến nhà hắn ta rồi hả?"
Hứa Thấm "ừ" một tiếng nho nhỏ.
Mạnh Yến Thần nheo mắt nhìn bầu trời âm u, không nói gì, đến tận khi ra khỏi sân mới hỏi tiếp: "Nguời nhà hắn đối với em tốt không?"
Hứa Thấm gật đầu: "Rất tốt."
Anh yên lặng chốc lát, như không yên tâm: "Không bắt nạt em chứ?"
Hứa Thấm lắc đầu. Không hiểu sao khi nghe đến đây, cô bỗng không cất nổi thành lời. Những câu hỏi này đáng lẽ phải xuất phát từ bố mẹ cô. Nhưng họ không hề hỏi, cũng không buồn tiếp chuyện cô.
Hai anh em đứng dưới tán cây khô ngay trước cửa đợi Tiểu Diệc Kiêu. Mạnh Yến Thần cất giọng bình thản: "Nếu bị hắn hay ai khác bắt nạt thì phải nói với anh. Nếu thật sự không muốn nói với anh thì nói với anh Kiêu của em, biết không?"
Cô gật đầu. Mạnh Yến Thần không nói gì nữa, vốn dĩ bản thân anh cũng là người không thích nói nhiều. Mãi không thấy Tiểu Diệc Kiêu xuất hiện. Anh và cô lặng thinh đứng dưới chạc cây khô phủ tuyết, không ai nói với ai điều gì nữa, chỉ có làm khói trắng thở ra hoà quyện vào nhau rồi tan biến.
Anh nhìn làn sương tan theo gió trong chốc lát, chợt quay đầu lại, nhìn cô chăm chú. Cô giật mình thảng thốt, vẻ mặt khó hiểu.
Mạnh Yến Thần cười rất nhạt: "Em chỉ cười với hắn thôi, phải không?"
Hứa Thấm nhất thời không biết nói gì.
"Hồi bé, em vẫn cười với anh mà." Anh ngẩng đầu lên nhìn trời, "Mấy năm qua... Hừ, thật sự để hắn nói đúng rồi."
Cô nghĩ ngờ, vừa định cất tiếng hỏi thì bên cạnh đã truyền đến tiếng bóng rổ đập xuống đất.
Tiêu Diệc Kiêu đi đến, thấy Hứa Thấm liền hỏi liền mấy câu y hệt Mạnh Yến Thần khi nãy, cuối cùng chốt lại: "Em vui là được rồi, từ bé anh đã thấy sớm muộn gì em cũng dính lấy thằng nhóc nhà họ Tống kia mà."
Hứa Thấm liếc anh một cái: "Anh nói cứ như thật ấy!"
"Thật mà!" Tiêu Diệc Kiêu chỉ chỉ Mạnh Yến Thần, tiết lộ: "Hồi trước, anh đã nói với cậu ta như vậy, nhưng cậu ta không tin."

Hứa Thấm thắc mắc: "Sao anh lại nghĩ như thế?"
"Cảm giác thôi... Có điều, anh nghĩ là em sẽ lấy một ông chồng môn đăng hộ đối rồi ngoại tình với thằng nhóc đó cơ." Tiêu Diệc Kiêu cược phá lên khi nghĩ lại chuyện cũ.
Hứa Thấm nghẹn lời.
"Nhưng sau hôm em say khướt..." Tiêu Diệc Kiêu nhún vai. "... Anh cảm thấy em sẽ không lấy được ai khác... chỉ lấy thằng đó thôi."
"Tại sao?" Hứa Thấm vẫn thấy mờ mịt.
Tiêu Diệc Kiêu tỏ vẻ tiếc nuối: "Thấm Thấm, anh vẫn muốn cưới em đấy! Dù em ngoại tình với trên kia, anh cũng không để ý đâu. Chung quy thì bên cạnh anh cũng có nhiều em gái lắm mà."
"Sao anh không đi chết đi?" Hứa Thấm đánh cho anh một cái thật mạnh.
Tiêu Diệc Kiêu cười sang sảng, nặng mặt cô.
Đến sân bóng, Chiêm Tiểu Nhiêu và Tưởng Dụ cũng đã có mặt ở đó. Ba người đàn ông đánh bóng rổ, Hứa Thấm và Chiêm Tiểu Nhiêu ngồi một bên theo dõi. Nói ra, Hứa Thấm, Tưởng Dụ và Chiêm Tiểu Nhiêu đã gặp nhau từ bé trong mấy buổi tụ tập, có điều Hứa Thấm không thích nói chuyện với người lạ nên chẳng nhớ ra họ. Sau đó, cô ra nước ngoài nhiều năm, đến nay mới coi như chính thức quen biết.
"Nghe nói cô và anh lính cứu hỏa kia đang quen nhau hả?" Chiêm Tiểu Nhiêu bất chợt hỏi.
Hứa Thấm "ừ" một tiếng.
"Sau này sẽ ở bên nhau thật hả?" Cô ta dường như vẫn chưa tin được chuyện này.
Hứa Thấm gật đầu.
"Cô can đảm thật." Chiêm Tiểu Nhiêu cảm khái: "Nhưng mà quả thật anh ấy rất có sức hấp dẫn. Nếu yêu anh ấy, tôi cũng sẽ sẵn lòng vì anh ấy mà từ bỏ tất cả."
Hứa Thấm cười khẽ. Trước kia, trong lòng cô luôn có chút khoảng cách với Chiêm Tiểu Nhiêu. Đêm đó, vì sao Tống Diệm phải đi gặp cô ta? Họ đã nói với nhau những gì?... Không biết bắt đầu từ khi nào, cô không còn tò mò chuyện này nữa.
Hứa Thấm cũng có qua có lại: "Cô có người mình yêu không?"
"Có chứ!" Chiêm Tiểu Nhiêu vừa nói vừa nhìn mấy người đàn ông ở trên sân bóng.
Hứa Thấm nhìn theo ánh mắt của cô ta, nhưng không biết cô ta đang nhìn ai.
"Tôi theo đuổi anh ấy nhiều năm rồi, nhưng không biết đến bao giờ mới thành công nữa." Chiêm Tiểu Nhiêu bình thản.
Hứa Thấm không để ý cũng chẳng quan tâm. Cô ngồi bên sân bóng nhìn họ, như thấy lại những năm tháng còn thơ dại. Vậy mà những hồi ức đó lại không hề khiến cô lưu luyến. Giờ phút này, trong lòng cô chỉ nhớ đến Tống Diệm thôi.
Chơi không bao lâu, trời đột ngột có tuyết rơi. Cũng đã đến giờ cơm chiều nên Mạnh Yến Thần rủ mọi người về nhà ăn cơm.
Hứa Thấm nhớ đến Tống Diệm, trong lòng thấy bất an, bèn gửi tin nhắn cho anh: Anh đang làm gì thế?
Anh trả lời rất nhanh: Anh đang ở bảo tàng nghệ thuật. Lại nhắn thêm một tin nữa. Em đừng vội, cứ ăn tối với bố mẹ rồi hãy về.
Vậy còn anh?
Anh sẽ tìm chỗ chơi, yên tâm.
Hứa Thấm nhíu mày. Xung quanh đây, ngoại trừ bảo tàng nghệ thuật, thư viện, nhà thiên văn ra thì là viện nghiên cứu và công viên, hoàn toàn không có quán xá hay chỗ nào có thể chơi được cả.
Còn đang mải lo lắng thì Tiêu Diệc Kiêu đã đi đến, khẽ vỗ đầu cô: "Còn nghĩ ngợi gì thế? Đi thôi."
Hứa Thấm đành cất điện thoại, nước theo họ về nhà.
Tuyết càng rơi càng lớn, bữa tối vẫn đang được chuẩn bị. Nhóm Tiêu Diệc Kiêu ngồi chơi trong phòng khách, đều là bạn bè từ bé nên ai cũng tự nhiên, sôi nổi. Phó Văn Anh xuống lầu nói chuyện với mấy tiểu bối một lát, nhưng từ đầu đến cuối không mở lời với Hứa Thấm câu nào, may mà không ai chú ý đến. Vì trong nhà có nhiều người, không cần trực tiếp đối mặt với Phó Văn Anh, nên Hứa Thấm không còn cảm thấy e dè, ngột ngạt nữa, thay vào đó có phần tự tại hơn.
Thời gian cứ chầm chậm trôi qua, Hứa Thấm có chút đứng ngồi không yên, chốc chóc lại nhìn ra cảnh tuyết bay đầy trời ngoài cửa sổ. Không biết hiện tại Tống Diệm đang làm gì? Còn ở bảo tàng nghệ thuật không?
————————
Buổi sáng tốt lành :)) haha