Chương 49(4)

Tùy Chỉnh

Cuộc điện thoại sáng nay như liều thuốc an thần hiệu quả, giải cứu Hứa Thấm ra khỏi trạng thái hoang mang, khốn đốn mấy ngày qua. Cô đã không còn đè nén nữa. Hôm nay, phòng Cấp cứu cũng hiếm khi không có ca bệnh nặng nào. Buổi trưa, cô còn có thời gian thảo luận đề tài nghiên cứu với giáo sư Từ Khẳng.
Lúc sáu giờ tan ca, cô nhận được tin nhắn của Tống Diệm, nói phải đi cứu một đứa bé bị kẹt trong cửa xoay nên đến tối mới vẻ được. Hứa Thấm nhắn lại một tiếng: Vâng. Dù sao cô cũng đổi ca rồi, buổi tối phải trực ban nên sẽ về muộn một chút.
Nhưng một giờ sau, khi cô đang lật xem luận văn thì bên ngoài truyền đến tiếng bước chân gấp gáp.
"Bác sĩ!" Mấy người đàn ông lôi thôi lếch thếch, ngừoi bám đầy tro bụi xồng xộc chạy vào. "Mau giúp đỡ!"
Họ đều mặc áo may ô màu xanh lục và quần đồng phục cứu hoả, thân hình cao lớn rắn chắc, hệt như đêm đầu tiên xông vào đây. Chỉ có điều lần này, Tống Diệm không mang khẩu trang, mặt lắm lem tro đen và máu, bả vai bị thủng một lỗ.
Hai người nhìn nhau đều sững sờ trong giấy lát. Hứa Thấm nháy mắt hiểu ra, vẻ mặt lập tức đanh lại. Tống Diệm có chút khó xử. Anh không ngờ cô vẫn còn làm việc, không ngờ lần đầu tiên nói dối đã bị vạch trần, lại càng không ngờ lời hứa hẹn vừa thốt ra ban sáng đã bị mình nuốt lời ngay tức khắc.
Dương Trì thấy Hứa Thấm còn hớn hở: "Bác sĩ, Đội trưởng bọn em bị thương..."
"Các cậu đều ra ngoài trước đi." Hứa Thấm ngắt lời.
"Vết thương này là..." Có người định lên tiếng giải thích tình huống.
"Đi ra ngoài." Hứa Thấm đeo khẩu trang, giọng không nể nang.
Mọi người sửng sốt. Ôi, không phải mọi người đã thân quen với nhau rồi sao? Sao bác sĩ Hứa lại trở về với vẻ lạnh lùng trước kia vậy nhỉ? Họ quay sang nhìn Tống Diệm. Đội trưởng im lặng cúi đầu ngồi một bên, trông chẳng giống anh chút nào.
Cả nhóm phát hiện điều gì đó không đúng lắm, nhanh chóng trao đổi anh mắt rồi lập tức chuồng đi. Trong phòng yên tĩnh trở lại. Tống Diệm ngẩng đầu nhìn Hứa Thấm. Cô đeo khẩu trang, không nhìn rõ biểu cảm khuôn mặt, đôi mắt lộ ra vẻ lạnh nhạt đến không ngờ.
Cô rửa tay lần nữa, vừa kỳ cọ rất mạnh vừa nhắc lại lời anh nói sáng nay: "Em quên rồi à, thương tích của anh còn chưa lành, chỉ làm Chỉ đạo viên thôi, không phải làm việc nặng, không đi chữa cháy đâu." Lại tiếp tục vạch trần: "Cứu một đứa bé bị kẹt trong cửa xoay, nên đến tối mới về nhà."

Tống Diệm rợn tóc gáy, tự biết mình gây họa lớn rồi, định đứng dậy phân trần: "Hứa Thấm..."
"Anh ngồi yên đó cho em." Cô không khách sáo quát một tiếng.
Tống Diệm bất động.
"Anh còn nói..." Cô hít sâu một hơi, đeo găng tay vào. "... Sẽ chú ý, sẽ không để mình xảy ra chuyện."
Cô bỏ dụng cụ và thuốc nước lên giá, nhíp kéo bị ném vào khay một cách thô lỗ, vang lên tiếng leng keng, dường như bị người ta coi thành vật trút giận.
Tống Diệm ngồi sau lưng cô, nhìn thân thể gầy gò bên trong chiếc áo blouse trắng, thấy cô tức giận đến mức cả người run run, anh cau mày thật chặt, giọng lí nhí: "Anh xin lỗi."
Bóng lưng cô bỗng cứng đờ.
"Anh xin lỗi, Hứa Thấm! Anh không muốn để em lo lắng." Giọng anh khàn khàn mang theo chút mỏi mệt.
Người cô bỗng sững lại, còn Tống Diệm không cần ngẩng đầu cũng biết cô đang nhìn gì, nghĩ gì. Anh nói mấy câu an ủi cô, nhưng giờ phút này chỉ biết im lặng.
Anh đột ngột cúi đầu, quay về phía cô, nhẹ nhàng chạm vào người cô, vùi đầu vào bụng cô.
Anh nhắm mắt, hệt như chìm vào cơn mê vì mỏi mệt. Vòng eo thon thả của bác sĩ Hứa trong tay rất mềm mại, áo blouse trắng của sĩ Hứa có mùi thuốc khử trùng thoang thoảng.
——————————
Vì đã tranh thủ đăng kết chương 49, nên không nói trước được khi nào sẽ đăng 50(1) :))