Chương 49(2)

Tùy Chỉnh

Lúc này, Hứa Thấm mới phát hiện dưới màn hình có nút "Xác định", ấn vào mới nhả vé.
Đúng giờ cao điểm, tàu điện ngầm người đông nghìn nghịt, nước mắt trong xa chỉ có đầu người đen kịt. Khi qua cổng, cô nhớ lời Tống Diệm dặn đừng nước qua vạch vàng.

Đến sân ga, trước mỗi cánh cửa đều chật ních người đi làm, ai ai cũng thờ ơ nhìn vào cánh cửa đóng kín hoặc dán mắt vào di động.
Hứa Thấm vừa mới đứng vững, những người khác đã thi nhau xô đẩy phía sau cô.
Tàu điện vào trạm, cửa xe vừa mở đã có một toán người trang ra, người bên ngoài thì thi nhau chen lên, tạo thành hai dòng hỗn độn xoắn lấy nhau. Hứa Thấm cũng bị dòng người phía sau xô đẩy, hệt như chiếc lá rơi vào cơn lốc xoáy, điên cuồng cuốn về phía cửa xe.
Người phía trước không vào được, người phía sau lại không ngừng chen lấn, ngực và lưng cô đều dán sát vào người khác, thân thể như sắp sửa bị nghiền nát. Khi bị đẩy đến cửa, cô không tài nào nhích thêm được nữa.
Cửa tàu điện ngầm vang lên tiếng tít tít cảnh báo, đèn đỏ loé sáng. Nhưng một cánh tay cô vẫn còn bị hai người chen lấn phía trước kẹp chặt, không sao cử động được.
"Tay của tôi!" Cánh cửa đóng lại, Hứa Thấm cố kéo ra, gào lên: "Buông ra!"
Hai người kia đưa lưng về phía cô, không buồn đoái hoài. Mặt người đàn ông trong xe thấy thế, nhanh chóng bắt lấy tay cô, kéo mạnh ra. Liền sau đó, cửa tàu đóng lại.
Tay Hứa Thấm đột ngột bị rút ra, người mất trọng tâm, ngã nhào về phía sau. Cổ tay chống xuống mặt đất bị trẹo, truyền đến một cơn đau thấu xương. Cô đau đến mức thá mồ hôi lạnh, mở miệng nhưng không thốt được âm thanh nào. Trong cơn đau nhức, người cô vẫn duy trì tư thế ngã xuống, không dám cử động, mãi lâu sau, cô vẫn chưa thể hoàn hồn.
May là tay trái. Cô cắn răng nghĩ, giữa hàng mày đã lấm tấm mồ hôi.
Chàng trai bên cạnh tốt đỡ cô dậy: "Cô không sao chứ?"
Cô lắc đầu, chầm chậm đứng lên, tay phải nâng cổ tay trái, đưa lên che chở trước ngực. Cô không dám hành động thiếu suy nghĩ, cổ tay vừa động đến đã đau buốt với cùng.
Chuyến tàu tiếp theo đến, cô bị dòng ngừoi cuốn lên xe rồi lại cuốn xuống xe. Khi tới bệnh viện, cả người cô đã nhếch nhác đến thảm hại, quần áo nhăn nhúm, tóc tai rối bù. Cô thử từ từ cử động cổ tay, cơn nhức nhối đã qua, chỉ còn đau âm ỉ. Cuối cùng cô cũng có thể thở phào, may mà không bị trật tay.
Cô rửa mặt qua loa rồi vào văn phòng, nghe thấy Tiểu Nam rầu rĩ: "Tìm viên gì cho anh bây giờ? Không thể để anh ấy đi làm bảo vệ, đúng không?"

Tiểu Tây kinh ngạc: "Bạn trai cậu phải đổi việc à?"
"Sớm muộn cũng phải đổi thôi, không thể làm cả đời được. Hôm qua dọa tôi mất nửa cái mạng. Suýt nữa tôi đã thành quả phụ rồi." Tiểu Nam nhắc đến chuyện Đồng Mình bị rơi xuống, giờ vẫn còn sợ hãi. "May mà không lâu nữa anh ấy gì cũng giải ngũ rồi."
Tiểu Đông tò mò hỏi: "Cô định đăng ký kết hôn với anh ta thật hả?"
"Đúng vậy, bây giờ đang lo chuyện công việc này. Không biết việc nào mới thích hợp với anh ấy nữa. Phải xin bố tôi nhờ vả người quen xem sao, coi thử có thể đưa anh ấy vào làm quản lý phòng cháy chữa cháy trong xí nghiệp không. Ôi, nhờ vả cũng khó lắm, đau đầu thật!"
Hứa Thấm đi ngang qua, lấy di động mở tin nhắn của Tống Diệm, nhìn một lúc lâu mới trả lời một câu: Đã biết.
Bên kia không hồi âm, chắc hẳn Tống Diệm đang huấn luyện lính.
Hứa Thấm không cố ý đợi, công việc hai người đều bận rộn, họ đã sớm quen với cách trao đổi như vậy rồi. Cô bỏ điện thoại vào túi, cổ tay lại nhói đau. Cơn đau này cứ dính lấy cô như hình với bóng, quấy nhiễu đến mức vừa rảnh đầu ốc được một chút là lại bị cảm giác ưu phiền bám lấy, không sao xua đi được. Không biết là do cơn đau lâm râm trên tay hay vì nguyên nhân khác.
Lúc cô rời khỏi phòng khám bệnh khoa Bổng, bước vào trong thang máy, đi xuống lầu, ra ngoài toà nhà chẩn trị, bị người đến khám vội vàng chạy đến đụng phải mới hoàn hồn lại, phát hiện mình đang đứng giữa sân bệnh viện.
Ngẩng đầu lên, bầu trời tháng Một giăng đầy mây đen, hết sức âm u và ảm đạm. Thành phố vào đông, cỏ cây úa tàn. Ngước mắt trông xa, khung cảnh chỉ mang một màu xám xịt, hoang tàn.
Cô thở dài, đến khi đi vào khoa Cấp cứu, tất cả suy nghĩ miên man mới bị vứt sang một bên. Đây chính là tính cách của cô: Một khi tập trung vào công việc sẽ không thể chứa bất cứ cảm xúc nào khác, chỉ có thể toàn tâm toàn ý làm việc mà thôi.
Nhưng cô không tài nào thoát hẳn khỏi cảm xúc ảm đạm này. Không biết có phải do áp lực quá lớn hay không, đêm đó, cô gặp ác mộng. Cô mơ thấy cả vùng đất cháy hừng hực như thể chìm trong biển lửa. Vô số lính cứu hoả bị khiêng ra, thương tích chồng chất. Còn đội Tống Diệm thì dũng cảm dấn thân vào trong, cô muốn ngăn nhưng không được.
Cô thấy bóng lưng Tống Diệm biến mất trong nhà xưởng khổng lồ đang bốc cháy, dự cảm xấu bỗng ập đến, muốn gọi anh lại nhưng chỉ nghe thấy tiếng nổ ầm ầm, cả nhà xưởng kia phút chốc sụp đổ.
Hứa Thấm choàng tỉnh giấc, xung quanh tối đen như mực, ngực và lưng cô mướt mát mồ hôi, tim đập kịch liệt. Trên giường vẫn còn mùi hương của anh, nhưng bên người lại trống trải vô cùng.
Anh không ở đây.
—————————
Sẽ cố gắng đăng chương tiếp theo trong thời gian sớm nhất :))