Chương 49(1)

Tùy Chỉnh

Đêm đen, nhà chính của thứ hợp viện vẫn sáng trưng.
Nghe Hứa Thấm nói thế, mợ cũng gật gù tán thành: "Phải đấy, công việc của nó nguy hiểm quá!"
Cậu nhìn ra được điều khác thường từ sắc mặt cô, liền hỏi: "Hôm nay gặp phải chuyện gì à?"
"Con gặp Tống Diệm ạ! Bệnh viện có người đòi nhảy lầu. Anh ấy đi cứu, suýt nữa ngữ xuống từ tầng..." Hứa Thấm nuốt nước bọt, khẽ rùng mình: "... Hai mươi mốt ạ!"
Cậu nợ đều kinh hãi: "Sau đó thế nào?"
"Không sao ạ."
"Những người khác thì sao? Còn người nhảy lầu kia nữa?"
"Đều không sao."
"Vậy thì tốt." Cậu mợ thở phào.
"Lúc ấy, con thấy rất sợ." Hứa Thấm rủ mắt, nhẹ nhàng khuấy bánh trôi trong bát. Viên bánh ngâm đã lâu, lớp vỏ trong sần sùi. "Nếu anh ấy ngã xuống..."
Không khí lặng ngắt như tờ.
"Đừng sợ." Mợ khẽ vỗ tay cô trấn an. "Nó rất có chừng mực, biết bảo vệ bản thân, cũng biết bảo vệ cấp dưới của mình." Có lẽ mợ đoán được gì đó nên nói tiếp: "Thật ra, cậu mợ cũng bảo nó chuyển công viên rồi, nhưng nó không bỏ được mấy cậu lính cấp dưới. Đội của nó có tố chất tốt nhất, có kỷ luật nhất trong đám lính cứu hỏa ở khu vực. Cả đội chưa từng bị thương vọng nghiêm trọng, toàn nhờ vào nó biết cách huấn luyện."
Lời này không hề có tác dụng an ủi Hứa Thấm, nhưng cô không thể nói gì, hồi lâu sau mới cất tiếng hỏi: "Sao anh ấy lại chọn nghề này ạ?"
Hai vợ chồng già nhìn nhau, cậu bèn giải thích: "Con cũng biết thằng nhóc này từ bé đã không thích học hành, lại không chịu quản giáo, nên đi lính. Sau này... trong nhà không có quan hệ nên chỉ có thể làm lính cứu hỏa."
Hứa Thấm cúi đầu, khuấy thìa trong bát: "Vâng."
Mợ thấy thế liền thấp thỏm, môi nấm máy định nói gì đó, lại không biết nói gì, vội vàng nhìn về phía chồng mình. Cậu trừng mắt nhìn mợ, coi như đè ép việc này xuống.
Mợ thở hắt ra, im lặng rất lâu mới lên tiếng: "Thấm Thấm à, cháu mợ tuy về ngoài thô lỗ nhưng là người thận trọng, biết quan tâm người khác. Khác với mấy tên đàn ông ngoài kia, chỉ biết ăn chơi nhân lúc còn trẻ, còn nó từ bé đã bị bỏ rơi, chỉ muốn có một gia đình, được người nhà yêu thương, đối xử tốt với người nhà là đủ. Nó là một người như vậy, không phải mợ muốn bao che nó nên mới nói thế. Con cũng biết mà, phải không?"

Mợ còn định nói nữa thì cậu đã chen lời: "Thấm Thấm cũng mệt rồi, ăn xong ngủ sớm đi."
Hứa Thấm trở về phòng. Mợ vừa dọn bát vừa thở dài: "Có phải đứa bé này có tâm sự không?"
"Chuyện của chúng thì để chúng tự giải quyết. Em đừng quan tâm." Cậu chép miệng.
"Làm sao em không lo cho được. Cuối cùng sẽ không giống như mẹ ruột của Diệm Diệm chứ?" Mợ lo lắng không yên.
"Càng nói càng không ra đâu. Được rồi, ngủ sớm đi."
**************
Đèn tắt, đêm không trăng, ngoài cửa tối đen như mực, bóng cây lay động cũng không rõ dáng hình. Hứa Thấm nằm trên giường xem điện thoại, thấy một cuộc gọi nhỡ và bốn tin nhắn, đều là của Tống Diệm.
Anh gọi đến vào lúc bốn giờ bốn mươi phút chiều, sau khi cứu người nhảy lầu. Tin nhắn thứ nhất và thứ hai gửi ngay sau đó.
Em ở đâu thế?
Đang làm việc à?
Tin thứ ba cách đó năm phút: Anh đi đây, đừng lo lắng, anh sẽ chú ý an toàn.
Tin thứ tư gửi đến lúc mười một giờ đêm: Tan ca về nhà đừng đi một mình. Cậu sẽ đón em. Nếu không gặp thì gọi điện cho cậu.
Hứa Thấm thẫn thờ nhìn mấy tin nhắn kia đến khi mắt đau nhói. Cô giơ tay lên che kín đôi mắt, cuối cùng không hồi âm anh mà nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Hứa Thấm quên đặt chuông báo thức, hôm sau ngoài ý muốn ngủ dậy muộn, khi tỉnh lại chỉ còn mười lăm phút nữa là đến giờ làm việc. Cô lấy điện thoại ra gọi xe, phát hiện giao thông ùn tắc, đến nơi phải mất ba mươi phút, đành chuyển sang đi tàu điện ngầm.
Một hàng dài đứng xếp hàng trước máy bán vé tự động, mãi mới đến lượt cô. Nhưng khi cô ấn chọn tuyến đường và trạm đến, máy lại không in vé ra. Cô sốt ruột nhìn từ trên xuống dưới. Người phía sau không kiên nhẫn cằn nhằn: "Ấn "xác định" đi, đứng trơ ra đó làm gì?"
————————
Dạo này không có thời gian vì bận học :)) mong các bạn thông cảm ahihi :)