Chương 48(4)

Tùy Chỉnh

Hứa Thấm quay người đi xuống lầu, lúc bước ra khỏi bậc thềm mới phát hiện chân mình vẫn còn run rẩy, lưng đẫm mồ hôi lạnh, lòng bàn tay cũng sớm bị móng tay găm chặt.
Ban lãnh đạo không khen ngợi nhưng cũng không khiển trách Hứa Thấm, chỉ bảo mọi người có mặt tại hiện trường giữ bí mật. Dù sao nếu chuyện bác sĩ bảo người gây rối "đi chết" lan truyền, bị người có ý đồ xấu tung tin lên báo, như thế dù có trăm cái miệng cũng không thể nào bào chữa được.
Mấy đông nghiệp đều hứa giữ bí mật, còn len lén cảm ơn Hứa Thấm đã trút giận thay họ. Điều khiến mọi người kinh nhạc hơn cả chính là việc người không bao giờ qua lại với ai như cô lại ra mặt nói giúp đồng nghiệp. Mọi ngược thi nhau xin số điện thoại của cô, còn nói sau này tụ tập sẽ gọi cô.
Hứa Thấm bình thản ứng phó, sau đó lấy cớ bận việc để rời đi. Lúc về đến khoa Cấp cứu, thấy người vây xem đều giải tán nhưng xe cứu hỏa vẫn còn trong sân. Mấy lính cứu hỏa đang thu dọn đệm hơi, nhưng lại chẳng thấy Tống Diệm đâu cả. Khoảnh sân khi nãy còn huyện náo ồn ào, giờ phút này đã thưa thớt, còn lác đác vài người.
Cô trở lại phòng cấp cứu, chẳng hiểu tại sao toàn thân có chút uể oải, người cũng mệt mỏi. Bình thường làm việc liên tục không hề hấn gì, vậy mà phen đương đầu trên sân thượng lúc nãy lại tiêu hao quá nhiều sức lực của cô. Hoặc có lẽ vì nguyên nhân khác, nhưng cô không có tâm trạng nào đào sâu suy nghĩ.
Làm việc đến mười hai giờ đêm, Hứa Thấm ngẩn ngơ bắt xe về nhà. Xe dừng ở giao lộ phố Ngũ Phương. Con phố này dành riêng cho người đi bộ nên có hàng rào cản lại, xe không vào được.
Hứa Thấm xuống xe. Nhìn đường phố vắng tanh không một bóng người, cô khẽ thở dài, song chỉ chớp mắt lại thây cậu mợ Tống Diệm đang đứng ở ven đường.
Cô kinh ngạc đi đến: "Cậu, mợ?"
"Thấm Thấm tan ca rồi hả?" Mở mỉm cười đón cô.
"Sao cậu mợ lại ở đây?" Hứa Thấm hoang mang.
"Ngõ tối, để một mình con đi về, cậu mợ không an tâm." Mợ hết mực quan tâm cô. "Diệm nó ở trong đội, nên mợ với cậu ra đón con."
Hơi ấm tràn đầy cả cõi lòng, Hứa Thấm im lặng đi theo hai người về nhà. Cậu nắm tay nợ đi bên cạnh, thỉnh thoảng nói vài câu bàn luận về bộ phim truyền hình buổi tối. Hứa Thấm yên lặng lắng nghe, quay đầu nhìn lại con đường vừa đi qua.
Cửa hàng hai bên đường đã đóng cửa, hình graffiti kỳ quái vẽ trên đó trông khá quỷ dị trong bóng đêm nhập nhoạng. Con phố cổ trống trải, nhưng vằn sáng nhá nhem sâu hút, nếu phải đi bộ một mình qua đây quả thật rất đáng sợ.

"Đường này mà, con đang nhìn gì đấy?" Mợ vừa nói vừa nắm lấy tay Hứa Thấm. Hứa Thấm chợt cảm nhận được hơi ấm bao bọc lấy tay mình. Bỗng nợ kêu lên: "Ối, sao con lại ăn mặc phong phanh thế này? Tay lạnh ngắt rồi kìa."
Mợ đút tay cô vào túi, dẫn cô đi qua con ngõ u ám, chật hẹp trong đêm. Mợ khuyên bảo: Thấm Thấm ăn nhiều một chút, đừng sợ béo. Con gầy quá, làm việc mệt nhọc phải ăn nhiều mới có sức khỏe, biết không?"
Hứa Thấm gật đầu.
Mợ lại thở dài: "Thằng Diệm cũng vậy. Công việc của nó không có quy luật thời gian gì cả, cứ chạy đi chạy lại suốt, người gầy sọp cả đi."
Nghe vậy, Hứa Thấm im lặng khẽ liếm môi, nước đường dính trên môi giờ khắc này lại trở nên nhạt nhẽo. Cô nhớ đến khoảnh khắc Đồng Mình rơi khỏi sân thượng, Tống Diệm bị sợi dây kéo trượt theo. Cho dù bây giờ nhớ lại, trái tim cô vẫn như bị ai đó bóp nghẹn.
"Vâng." Cô đặt thìa xuống, nhỏ giọng: "Con thấy công việc của anh ấy nguy hiểm quá!"
Hết chương 48.
———————————
Chương tiếp theo sẽ xuất hiện một vấn đề lớn giữa Hứa Thấm và Tống Diệm :)) nhá hàng trước vài khúc ngắn. Haha :))
Hứa Thấm nheo mắt, người cũng dần tỉnh táo, thủ thỉ với anh: "Em gặp ác mộng."
"Công xưởng phát nổ. Anh chết."
"Anh xin lỗi, Hứa Thấm. Anh không muốn để em lo lắng."
Trong những người này, chỉ có sinh mệnh của cô là buộc chặt vào anh. Anh sợ có lẽ cô sẽ nhảy xuống theo mình mất. Giờ khắc đó, làm sao anh không sợ cho được.