Chương 45(4)

Tùy Chỉnh


Tống Diệm dẫn Địch Miểu làm "chính sự" xong liền đến trung tâm thương mại dạo một vòng, cho con mèo tham ăn Địch Miểu được no bụng.
Địch Miểu vừa ăn xớn một miếng bánh ngọt, lại hài lòng cầm theo một ly kem, chậm rãi đi dạo quanh trung tâm thương mại, cảm thán: "Quả nhiên là cuối tuần, người đông thật."
Không nghe thấy tiếng trả lời, cô liền quay đầu nhìn, thấy Tống Diệm đang mua bánh donut. Địch Miểu vô cùng vui vẻ, thấy anh mình thật sự quá hào phóng, bèn hớn hở chạy đến: "Anh, sao anh lại tốt với em thế chứ?"
Tống Diệm ném cho cô một túi, còn tay mình lại cầm một hộp lớn khác. Địch Miểu thoáng nhìn chiếc túi rồi nhìn sang chiếc hộp kia: "Anh mua cho ai thế?"
Tống Diệm cong cong khoé môi, không đáp.
"Đồ trọng gái khinh em." Địch Miểu bĩu môi cằn nhằn.
Tống Diệm dặn dò: "Nếu như trước khi anh về đội vẫn không gặp được Hứa Thấm, vậy thì buổi tối, em mang cái này đến cho cô ấy nhé!"
Địch Miểu trợn mắt, giọng đầy ghen tỵ: "Eo ôi, một hộp bánh donut mà quý như vàng ấy!"
Tống Diệm dừng bước, nhìn về phía mấy cửa hàng bán mỹ phẩm, chú ý đến kệ sơn môi. Anh đi lướt qua một vòng, tuy cũng biết mấy nhãn hiệu nhưng đàn ông không phân biệt được đẳng cấp, chỉ dựa vào trực giác phán đoán. Cuối cùng, anh dừng bước trước thương hiệu có giá niêm yết cao nhất.
Địch Miểu còn chưa hết hy vọng: "Gần đây em giúp anh nhiều việc như vậy, định thưởng cho em à?"

Tống Diệm chú tâm chọn màu, không buồn ngó ngành đến Địch Miểu: "Con nít con nôi, đánh son làm cái gì."
Địch Miểu phụng phịu: "Anh thật là... có bạn gái là trở mặt ngay được! Cái gì cũng chỉ nghĩ đến chị ấy thôi, còn em gái thì bỏ xó!"
Tống Diệm nghe thấy thế liền quay đầu nhìn cô nàng một hồi, không tỏ thái độ gì, giống như chẳng để tâm đến mấy lời cằn nhằn vừa rồi của cô em, quay đầu tiếp tục chọn son. Cuối cùng, Địch Miểu thật sự hết hy vọng, ngẩng đầu lên, tay làm thành hình đao, chém ba cái vào lòng ngực mình.
*********************
Phó Văn Anh dẫn Hứa Thấm ra khỏi cửa hàng trong sự cung kính đưa tiễn của nhân viên. Trang phục sẽ được họ đích thân giao đến tận nhà. Hứa Thấm không nói một lời, lầm lũi đi theo Phó Văn Anh vào thang máy.
"Con muốn làm theo ý mình, mẹ vẫn có thể trị con." Phó Văn Anh lẳng lặng cười. "Mẹ đã nói không đồng ý là sẽ không đồng ý."
Hứa Thấm nhìn vào hình ảnh phản chiếu trong vách thang máy, trong đó là một gương mặt vô cảm mỗi lúc một héo úa.
Hai người ra khỏi trung tâm thương mại, đứng ven đường chờ tài xế lái xe từ tầng hầm lên. Nhưng người đến không phải tài xế và xe nhà họ mà là một chiếc Porsche kiểu cổ điển màu đen sang trọng nhưng không mất đi vẻ khiêm tốn. Xe dừng lại trước mặt hai mẹ con Hứa Thấm. Người lái xe bước xuống, là một người đàn ông xấp xỉ tuổi Mạnh Yến Thần, mặc bộ vest trong rất tuấn tú, lịch lãm.

"Dì Phó!" Anh đi vòng qua đầu xe, bước lên trên lề đường, ánh mắt hướng về phía Hứa Thấm, mở lời: "Đây là em Thấm Thấm ạ?"
Hứa Thấm sửng sốt, chợt nghĩ ra đây chắc là đối tượng xem mắt hôm trước Phó Văn Anh nhắc đến. Không ngờ bà lại...
Hứa Thấm không duy trì nổi vẻ lịch sự trên khuôn mặt mình nữa, liếc nhìn Phó Văn Anh một cái rồi quay sang anh ta: "Tôi có..."
Phó Văn Anh ngắt lời: "Tài xế Trần đi đón anh con rồi. Anh Hàn Đình giúp đưa mẹ con ta về, con phải nói cảm ơn chứ!"

Hứa Thấm nhìn bà chằm chằm, không biết những lời này là thật hay giả.
"Lên xe đi!" Anh chàng mỉm cười, lịch sự mở cửa ghế lái phụ.
Hứa Thấm suy nghĩ chơi lát, vừa định lên xe thì khoé mắt lại thoáng nhìn thấy gì đó. Cô quay phắt sang đã thấy Tống Diệm đang đứng cách đó không xa, nhìn mình chăm chú. Lưng Hứa Thấm lạnh toát. Hai ngày nay, lòng cô rối như tơ vò, không dám liên lạc với anh, không ngờ lại gặp anh trong tình cảnh này, chỉ lo anh hiểu lầm.
Vẻ mặt Tống Diệm vẫn khá tốt, nhưng sắc mặt Địch Miểu lại cực kỳ khó coi. Mấy giây sau, cô nàng liền đổi thái độ, mỉm cười gọi to: "Chị dâu!"
Phó Văn Anh và người đàn ông kia đồng thời ngây người.
Địch Miểu hớn hở chạy đến: "Chị dâu, sao chị lại ở đây?"
Người đàn ông kinh ngạc: "Cô gọi cô ấy là gì?"
"Chị ấy là bạn gái của anh tôi, không gọi chị dâu thì gọi là gì. Chị dâu, người này là ai thế?"
Hứa Thấm còn chưa kịp trả lời, Phó Văn Anh đã thản nhiên lên tiếng: "Thấm Thấm chưa có bạn trai."
Phó Văn Anh nhìn Hứa Thấm cảnh cáo, tin chắc cô không dám làm bà mất mặt trong trườn hợp này. Nhưng bà không chú ý đến cả người Hứa Thấm đang không ngừng run rẩy, lồng ngực cũng phập phồng kịch liệt.
Hai ngày qua, cô như một quả bóng bị người ta bóp chặt, áp lực đè nặng khiến cô không tài nào thở nổi, gần như muốn nổ tung. Nhưng cô lại không thể, phải dằn hết ấm ức, chưa xót, mượn phiền xuống tận đây lòng, sống trong nhà như một cái xác không hồn. Đến tận vừa rồi, vào khoảnh khắc nhìn thấy Tống Diệm, cô mới thật sự sống lại, như được cởi bỏ hết tất cả gánh nặng trong lòng. Rốt cuộc, cô như tù nhân chờ được ngày phóng thích, mắt rưng rưng lệ. Có trời mới hiểu cô nhớ anh đến nhường nào!
Ai nói cô chưa có bạn trai chứ?
"Tôi có bạn trai rồi." Hứa Thấm kiên quyết giờ tay, chỉ về phía Tống Diệm. "Là anh ấy."
Phó Văn Anh biến sắc mặt nhưng vẫn cố duy trì nụ cười: "Chỉ là chuyện trẻ con vui đùa thôi. Trong nhà không đồng ý nên chia tay rồi."
Người đàn ông kia cũng không nhiều lời, vẫn giữ nguyên thái độ bàng quan, không biết là lịch sự không xen vào chuyện nhà người khác hậu là đang im lặng thừa nhận nữa.
Địch Miểu nghe thấy thế thì không nhịn được nữa, khẽ kéo Hứa Thấm: "Ôi mẹ ơi, Hứa Thấm, đây là mẹ chị sao? Bà ta nói thật hả? Chị cũng nghĩ như vậy à? Trẻ con đùa vui rồi chia tay? Cứ thích thì đến, không thích thì chia tay à? Tuy anh em nói như vậy nhưng chị cũng đừng..." cô nàng giận đến nỗi giọng nghẹn ngào, mắt đỏ hoe: "Chị cũng đừng khinh người quá đáng chứ!"
Hứa Thấm giật mình, vội vã lắc đầu. Cô lại hốt hoảng quay sang nhìn Tống Diệm. Anh cho tay vào túi áo, đứng cách đó vài bước, từ đầu đến cuối không nói một lời nào, chỉ bình tĩnh nhìn cô. Cô biết, anh đang đợi câu trả lời của cô. Gần mười ngày qua, anh vẫn luôn kiên nhẫn chờ đợi. Cô đột nhiên thấy đau lòng thay anh quá đỗi. Cô quên mất, có vài lời mình vẫn chưa nói với anh.
Anh nói: Mặc kệ ngày mai phong ba bão táp, hôm nay cứ ở bên nhau đi, nếu ngày mai cô muốn chia tay thì chia tay.
Không phải thế! Hôm tuyết rơi ấy, thời điểm đồng ý với anh, cô đã có đáp án nhưng lại quên nói cho anh biết.
Cơn gió lạnh lẽo tháng Một thổi như cắt da cắt thịt, ánh mắt cô hoen đỏ, nhìn anh chăm chăm, giọng run rẩy: "Tống Diệm... hôm tuyết đầu mùa vội vàng quá, thật ra...em có rất nhiều lời còn chưa kịp nói với anh. Em xin lỗi, giờ mới nói cho anh biết. Tống Diệm, em yêu anh! Em sẽ cố gắng, dẫu phải liều mạng cũng kiên trì từng ngày để có thể yêu anh. Lần này, em tuyệt đối sẽ không phụ lòng anh nữa đâu."
Hết chương 45.
——————————