Chương 45(3)

Tùy Chỉnh

Tống Diệm bận việc nhà hai ngày liền, không đi tìm Hứa Thấm, cũng không liên lạc qua điện thoại với cô. Trông anh không khác gì ngày thường, nhưng chung quy vẫn thấy thiếu chút gì đó. Chắc hẳn ngoài miệng không nói nhưng trong lòng không nguôi nhớ nhung rồi.
Địch Miểu nhìn thấy thế, không khỏi quan tâm, bèn chuyển cây chổi sang tay kia, ngồi xuống bên cạnh anh, thăm dò: "Anh, nếu em nhớ không nhầm thì hai ngày nay là cuối tuần mà nhỉ?"
"Thì sao?" Tống Diệm vẫn đang dở tay, không hề ngẩng lên.
"Sáng nay em đi ra ngoài, lúc lướt qua phòng anh thấy lịch trực của chị dâu. Hôm nay, chị ấy được nghỉ mà. Không đúng, từ sáu giờ tối qua đã bắt đầu rảnh rồi."
"Rồi sao?" Tống Diệm lườm em gái, vẫn lặp lại câu hỏi cũ.
Địch Miểu lo lắng hỏi dồn: "Sao hai người không dành thời gian bên nhau? Ngày mai, anh phải về doanh trại rồi, thế mà không tranh thủ thời gian hẹn hò. Lại cãi nhau rồi hả?"
Tống Diệm phì cười: "Làm gì có."
"Vậy thì chị ấy chán anh rồi, chuẩn bị bỏ rơi anh sao?" Địch Miểu gấp gáp hỏi loạn lên.
"Hỏi vớ vẩn!" Tống Diệm vỗ vào gáy Địch Miểu một cái cảnh cáo.
"Anh làm gì thế? Tay toàn bụi phấn đấy!" Địch Miểu la oai oải.
Tống Diệm không thèm để ý đến cô em nữa, tiếp tục làm việc của mình.
Anh và Hứa Thấm đã mấy hôm rồi không liên lạc với nhau, anh không chủ động đi tìm cô, không muốn tạo thêm áp lực cho cô. Nhưng với tính cách của cô, không biết có chịu uất ức khi ở nhà không nữa. Anh buông đồ xuống, đứng dậy đi ra ngoài.
Địch Miểu hưng phấn: "Anh muốn đi tìm chị ấy à?"

"Lần trước thích vài món đồ, muốn đi mua." Tống Diệm quay đầu lại, vẫy tay: "Đi thôi."
Địch Miểu nghẹn lời: "Lúc chạy vặt mới nhớ đến em."
Hai ngày Hứa Thấm về, không khí trong nhà rất đè nén. Phía Văn Anh đã thay đổi đối sách, từ đầu đến cuối đều lạnh mặt không nói chuyện, không tranh luận, cũng không la mắng cô. Sự áp lực này đè nặng lên người Hứa Thấm còn hơn tiếng trách móc nhiều.
Từ bé đã như vậy, một khi tức giận, bà sẽ tiến hành chiến tranh lạnh, chỉ là ngắn hay dài mà thôi. Hứa Thấm đã quen với điều này, nhưng trước sau vẫn khó lòng chịu đựng áp lực nặng nề như thế. Nhưng ngoại trừ yên lặng chống đỡ, cô cũng không có cách nào khác.
Mãi cho đến chiều, Phó Văn Anh mới lên tiếng: "Đi theo mẹ dạo phố."
Hứa Thấm ngoan ngoãn nghe theo.
Phó Văn Anh đi đến trung tâm thương mại, mới đó đều là cửa hàng bán những món đồ xa xỉ, không phải ai muốn bước chân vào cũng được. Bà ghé vào một cửa hàng, nhân viên thân thiết chào đón: "Hoan nghênh bà Mạnh, cô Mạnh."

Họ bê trà rót nước, nào là bánh ngọt trà thơm, chu đáo phục vụ.
"Tháng trước, trong cửa hàng có nhập một số kiểu dáng mới, số lượng hạn chế, đặc biệt giữ lại cho bà ạ! Có nhiều khách hỏi thăm lắm, nhưng quản lý đã dặn phải để lại cho bà chọn trước, xem bà có thích không."
Phó Văn Anh nhấp một ngụm trà rồi thản nhiên ra hiệu: "Mang lên xem thử."
Hứa Thấm lặng thinh. Cuối cùng cô đã hiểu vì sao mẹ lại đưa mình đến đây.
——————————
Sắp tới sẽ rất gây cấn nhé :)) ahihi.