Chương 44(2)

Tùy Chỉnh

Hứa Thấm mím môi im lặng, chờ ra khỏi thang máy mới nói tiếp: "Suýt nữa thì quên, hôm trước em gặp Địch Miểu trong một vụ cấp cứu... Anh nói chuyện chúng mình cho nhà anh biết rồi à?"
Tống Diệm gật đầu: "Ở nhà hỏi, anh mới thông báo một câu cũng không kể gì nhiều."
Hứa Thấm tò mò: "Thái độ của Địch Miểu đối với em đã thay đổi hẳn. Em cứ tưởng anh phải kể rất nhiều với gia đình ấy!"
Tống Diệm đáp gỏn lọn: "Không hề." Rồi nghĩ thế nào, anh quay sang hỏi: "Sao thế? Chuyện này gây áp lực cho em à?"
"Không đâu." Cô lập tức phủ định.
Trong khi nói chuyện, hai người đã đi ra đến hành lang. Tống Diệm nheo mắt nhìn bầu trời xám xịt rồi quay sang Hứa Thấm: "Em đi làm đi, trên đường nhớ cẩn thận đấy."
"Vâng, anh cũng ở nhà nghỉ ngơi đi."
"Được."
Hứa Thấm toàn bước đi, chợt nhớ ra nên quay lại báo với anh: "Đúng rồi, tối nay em không về đâu, phải về nhà mẹ em."
Tống Diệm đang cho tay vào túi tìm hộp thuốc lá, gật đầu tỏ vẻ đã biết. Anh không nhiều lời, không có bất kì ý kiến gì với việc cô về nhà. Cô cũng không nói gì thêm. Nhưng Hứa Thấm nghĩ ngợi, vẫn quyết định bổ sung: "Ngày mai em sẽ về tìm anh."
"Được." Tống Diệm cười đáp: "Anh chờ em."

*****************
Hứa Thấm đến sớm năm phút. Cô vội vàng chạy lên tầng, thay quần áo, rửa tay. Mấy y tá đều không ở đây, chắc hẳn đã vào làm việc rồi.
Cô nhanh chóng sửa soạn, ra khỏi phòng, đi về phía phòng khám, còn chưa đến đại sảnh đã nghe thấy tiếng là hét ầm ĩ: "Là đám bác sĩ các người mổ bậy mổ bạ. Trả lại vợ cho tôi! Trả lại con cho tôi!
Cô thấy một đám người đang xô đẩy bác sĩ Lý, còn có một phụ nữ trung niên chừng năm mươi tuổi đang kêu gào: "Chỉ sinh con làm sao có thể chết người được? Tưởng chúng tôi chưa từng sinh bao giờ sao?  Là do chuyên môn của các người kém cỏi, chữa bậy chữa bạ thì có!"
Bên cạnh bà ta là một người đàn ông đã hơn ba mươi tuổi cũng đang gào khóc theo: "Con trai tôi vẫn còn sống trong bụng mẹ, đến bệnh viện các người lại thành ra mất mạng. Là các người hại chết con trai tôi."
Chắc là người chồng của thai phụ bị tai nạn hôm đó. Lúc này một đám người nhà tụ tập gây chuyện, trong lúc giằng co nảy sinh xung đột, lôi bác sĩ Lý ra đấm đá. Mấy bác sĩ, ta tá bên cạnh xông đến che chắn cho bác sĩ Lý, bảo vệ cũng hớt hải chạy đến lôi lôi kéo kéo người đi.
Người vây xem đông nghịt. Người đến khám bệnh đi ngang qua khoa Cấp cứu nghe thấy ồn ào cũng tò mò ùa đến xem.
Người nhà bệnh nhân thấy cơ "khán giả" càng đắc ý, càng hung tợn hơn: "Mọi người đến đây mà xem! Bác sĩ bệnh viện số Ba hại chết thai phụ, một xác hai mạng này!"
Hai nhóm người xô xô đẩy đẩy càng lúc càng náo loạn hơn.
—————————
Sắp tới mình sẽ rất bận. Nhưng sẽ cố gắng tranh thủ mỗi ngày một chương ( đã được chia ra) cho các bạn đọc :)