Chương 43(3)

Tùy Chỉnh

Gió đêm thổi nhè nhẹ mà sao lạnh buốt, thân thể Mạnh Yến Thần chao đảo như không có lấy một điểm tựa, gương mặt anh tuấn mất đi huyết sắc, chỉ còn lại biểu cảm thẻ lương, cả người như rơi xuống vực sâu vạn trượng, muôn kiếp bất phục.
Tống Diệm rất có chừng mực, không nói gì thêm. Điếu thuốc vừa tàn hết, anh đứng thẳng dậy, bỏ lại một câu: "Cả nhà anh, không ai có tư cách nói một chữ "xứng" kia với tôi."
Anh vứt đầu lọc còn sót lại, quay người, đi thẳng vào toà nhà. Ánh đèn hành lang hắt lên người Tống Diệm, in hằn chiếc bóng thật dài trên mặt đất rồi nhanh chóng tan biến.
Mạnh Yến Thần đứng một mình trong gió rét. Đau khổ ư? Hối hận ư? Mười năm rồi, cả ngày lẫn đêm anh đều không thể nào thoát khỏi tình cảnh này. Nhưng ít ra... ít ra cô vẫn còn đấy. Nhưng sau này thì sao? Cuộc sống tiếp theo anh nên tiếp tục chịu đựng như thế nào đây?
Anh quay người rời đi, lúc bước xuống bật thềm, cơ thể thoáng nghiêng ngả.
Từng bước nặng trĩu cứ thế xa dần. Trên mặt đường xi măng lưu lại vài giọt nước đọng, dường như là giọt nước mắt không muốn ai biết của người nào đó vừa nhỏ xuống.
*************
Nước trong ấm sôi sùng sục vang lên tiết rít chói tai một lúc lâu Hứa Thấm mới nhận ra. Cô vội vàng nhấc ấm, rót nước vào cốc thủy tinh rồi lại đứng đờ đẫn đó, tự hỏi không biết hai người đàn ông dưới lầu đang thế nào.
Cô vô thức đưa tay đến lấy cốc nước, chạm phải thành cốc nóng hôi hổi liền rụt ngón tay lại. Cô thổi ngón tay một lúc lâu vẫn thấy nóng rực liền vội vàng đưa tay lại gần vòi nước lạnh.
Lúc này, chuông cửa vang lên. Hứa Thấm giật mình, lập tức tắt vòi nước, chạy ra định mở cửa, nhưng nghĩ như thế nào lại nhìn qua mắt mèo trước.
Là Tống Diệm!

Cô thở phào nhẹ nhõm, lập tức mở cửa ra. Vừa thấy anh, với như nín thở.
Tống Diệm im lặng nhìn cô, lạnh lùng bước vào.
Hứa Thấm không đoán được suy nghĩ trong đầu anh nên không khỏi phấp phỏng lo sợ.
Anh không nói một lời, cứ thế đóng cửa lại.
Cô rụt rè hỏi: "Hai người...không đánh nhau chứ?"
Anh quay đầu nhìn cô, tay vẫn đặt trên nắm cửa, nghĩ thế nào lại kéo cánh cửa ra, hất cằm ra ngoài, giọng lạnh nhạt. "Đi đi, xuống mà xem anh ta."
Hứa Thấm sởn gai ốc, vội vàng đóng cửa lại. Vừa quay người, thân thể Tống Diệm đã áp đến, ép chặt cô trên ván cửa. Cả người cô dán sát vào người anh, cô bị giam cầm ở giữa, hô hấp khó khăn. Ngước mắt lên, cô liền nhìn thấy đôi mắt đen hun hút đang nhìn mình chăm chú.


Hứa Thấm không dám chọc Tống Diệm nổi giận, nghĩ ngợi một lúc lại can đảm đưa tay lên sờ khuôn mặt anh. Ngoan tay vừa mới chạm vào làn da, anh đã tóm lấy cổ tay cô, ấn chặt trên cửa.
Cô không kịp hỏi lên thì tay kia của anh đã kéo lấy quần cô, véo mạnh mông cô, khiến toàn thân cô tê dại, không khỏi khẽ rên một tiếng, chân cũng bất ngờ phải nhóm lên, đầu hơi ngẩng cao.
"Nhận nhầm người hả?" Anh kề sát vào tai cô, giọng âm trầm. "Em muốn chết phải không?"
**********
Chương 44(1) sẽ đăng vào ngày mai :)