Chương 41 (2)

Tùy Chỉnh

Trở lại cùng ngày như đã hứa :)) hehe. Thêm vài hình luận nữa thì sẽ đăng tiếp chương 41 (3).
——•—•—•—•—•—•——
Bên dưới còn có một bình luận của Chiêm Tiểu Nhiên, chắc hẳn là trả lời với mấy bình luận của bạn bè: Quá man, mình muốn ngủ với anh ấy, muốn ngủ với anh ấy!
Hứa Thấm mím môi, ném di động lên sô pha, đứng dậy đi đến bàn bếp, rót nước vào cốc. Vừa uống một hớp lớn mới chợt nhận ra, đây là nước lã chưa đun, cô lập tức quay người sang phía bồn rửa, nhổ hết rồi mới nhớ ra nước mình rót vào ấm là nước khoáng, có thể uống trực tiếp.
Cô cầm chiếc cốc, cằm dính đầy nước đứng bên cạnh bồn rửa, hoàn toàn bó tay với bản thân. Cô rút khăn giấy lau sạch miệng, uống phần nước còn lại rồi rửa cất cốc đi. Quay trở lại phòng khách, cầm cuốn sách lên đọc tiếp, cuối cùng vẫn phải mò lấy di động, tìm đến số điện thoại của Tống Diệm. Cô có rất nhiều điều muốn hỏi, có vô số lời muốn giải bày với anh, mà cuối cùng chỉ gõ bốn chữ: Anh đang làm gì vậy?
Cô nghĩ chắc anh đang đi với bạn bè, hoặc đang ở nhà với cậu. Điện thoại vang lên "tít tít", một tin nhắn được gửi đến: Nhớ anh hả?
Chỉ ba từ ngắn ngủi mà như đâm vào nơi mềm mại nhất trong tim cô, ánh mắt cô chợt cay cay khó hiểu, tai cũng nong nóng. Oán giận chất chứa cả một ngày đã bị ba chữ kia xoá tan toàn bộ, chỉ còn trái tim đang đập thình thịch trong lòng ngực.
Cô trả lời theo bản năng: Vâng.
Gửi đi rồi cô mới sực nhớ, đáng nhẽ phải trả lời là "không" mới đúng, cho anh tức chết đi. Thế nhưng anh đã trả lời rất nhanh: Anh sang tìm em, mười phút là đến.
Lời nhắn ngọt lịm này có tác dụng vỗ về biết mấy, lòng cô lại nở hoa trong chớp mắt. Hứa Thấm nắm điện thoại, ngay cả bản thân cũng môi mình đang cong lên thành nụ cười: Được.
Cô đặt điện thoại xuống, lập tức chạy đi rửa mặt, chải đầu, rồi lấy son ra đánh một lớp tươi tắn. Chuẩn bị xong đâu đấy, cô quay về sô pha đọc sách, vừa cầm sách mới nhớ ra còn chưa vứt rác trong bếp. Thế là cô nhỏm dậy, xách túi rác đi xuống lầu. Ra khỏi toà nhà, đứng trên còn đường nhỏ nhìn ra xa, cô nhanh chóng nhìn thấy bóng dáng Tống Diệm đi về phía mình, trong tay hình như còn cầm túi đồ gì đó.
Cô vứt rác vào thùng, đứng ven đường nhìn anh đi đến. Cũng vào lúc này, cô mới chú ý thấy mặt trời ló dạng, tuyết trong khu đã tan hết, chỉ có vài chỗ khuất nắng trên cây còn đọng lại vài mảng tuyết nhỏ.
Tống Diệm chạy nhanh vài bước đến trước mặt cô, gương mặt đong đầy nét cười: "Nhớ anh thế cơ à?"
"Đâu có, chỉ là muốn nhìn anh một cái thôi, nếu không sẽ quên mặt mũi anh mất." Hứa Thấm nói cứng.
Tống Diệm gật đầu ra vẻ sáng tỏ: "Cũng đúng nhỉ, trí nhớ em vốn không tốt mà." Nói rồi anh lại nghiêng đầu, lẳng lặng nhìn cô, như thể để cô nhìn cho thỏa.
Tim Hứa Thấm đập rộn rã. Bốn mắt nhìn nhau, đáy mắt họ đều ánh lên cảnh đêm sáng ngời.

Cứ nhìn nhau hồi lâu, anh nớt bật cười: "Đẹp không?"
Cô không muốn thừa nhận, nhướng mày ra vẻ: "Cũng được."
Anh hỏi tiếp: "Nhìn đã chưa?"
Cô thản nhiên dời mắt sang ngắm nghía đèn đường: "Xong rồi."
"Nhìn đã rồi thì anh đi nhé!" Vừa dứt lời anh đã quay đi luôn.
Hứa Thấm thoảng thốt, lập tức tiến đến kéo anh: "Nhớ..."
Tống Diệm ngoảnh lại, chớp nhoáng nâng cằm cô lên, trao cô nụ hôn tha thiết. Hứa Thấm bất ngờ, mắt còn chưa kịp nhắm lại, chỉ rụt vai, kiễng chân theo bản năng. Anh nhanh chóng rời đi, để lại trái tim cô đập cuồng loạn trong lòng ngực.
Anh nhìn cô vẫn còn ngây ngẩn chưa hoàn hồn, đôi mắt liền hiện lên ý định xấu xa. Anh đưa tay vuốt đầu cô, ôm cô vào lòng, cọ cằm vào huyệt thái dương cô. Anh cười phì, dường như việc trêu đùa cô rất vui vậy.
"Anh thích màu son này của em, vừa nhìn đã muốn cắn." Anh hào phóng khen ngợi cô.
"Muốn hôn em thì cứ việc nói thẳng, còn đổ thừa cho son môi." Hứa Thấm bĩu môi lườm anh, nhanh chóng điều chỉnh hơi thở có phần rối loạn.
"Được." Anh khảng khái thừa nhận: "Nhìn thấy em đã muốn hôn em rồi, không nhìn thấy càng muốn hôn nữa."
Hứa Thấm không khỏi mỉm cười. Cô vùi mình trong lòng anh, hít thở nhè nhẹ, định ôm eo anh thì đụng phải túi đồ gì đó anh đang xách. "Anh mang theo cái gì vậy?"
Anh nhớ đến vấn đề chính, bèn hỏi: "Xe em đỗ ở đâu?"
——————————