chỉ là yêu nhau

Tùy Chỉnh


author: wat21say
poster by bao & justlym ✨✨✨
thân tặng: -seethelight-
oneshot | completed
một,
thân gửi tặng sinh nhật muộn bé nha. thật ra chị định trả rq cho em, cơ mà nghĩ một hồi thôi rq tính sau, mệt lắm =)) chị cũng không biết nói gì, vì chúc em thì chị gửi tin nhắn rồi nè, nên thôi, mong sao em thích cái shot này, dù cho nó... còn nếu nó dở quá thì em hãy tạm chấp nhận sự thật rằng chị đang bị ngáo đi nha
hai,
đám cưới, again. but tớ sẽ cào mông từng người kêu người tớ thèm cưới, hứ.
ba,
plot nảy ra sau khi đọc shot của bé nari
bốn,
đừng có động vào fic của tớ.
năm,
fic bị ngáo.
...
Sunmi cúi rạp người, đôi bàn chân cũng trở nên bủn rủn do những tràng ho dày đặc. Cô chống hai tay vào bức tường phủ rêu lạnh lẽo, cả cơ thể cũng dần buông thõng rồi trượt dần xuống nền đất lạnh. Cô lại ho ra máu, không rõ là lần thứ bao nhiêu rồi. Điều duy nhất mà cô có thể biết, chỉ là thời gian của mình đã không còn nhiều thêm.
"Chưa được..."
Sunmi nhắm nghiền mắt, bàn tay quờ quạng lục tìm lọ thuốc giảm đau giấu kĩ bên trong túi sách. Lồng ngực cô đau thắt như bị một tảng đá lớn đè lên, vậy nhưng ruột gan lại nóng rát như thể bị ai cam tâm xé nát. Bác sĩ nói cô chỉ còn sống được có vài tháng nữa thôi, nhưng đó cũng đã là chuyện của năm tháng trước rồi. Ranh giới giữa sự sống và cái chết chưa bao giờ là thứ mong manh đến vậy, cho tới khi cô buộc phải đối diện và tìm cách vượt qua. Sunmi đã chẳng còn người thân, cũng chẳng còn bất cứ ai trông chờ, níu kéo cô ở lại. Cô sẽ thanh thản nhắm mắt và nói lời từ biệt chỉ sau ngày hôm nay, khi đám cưới của Mark Tuan kết thúc.
Sunmi cười khan, chỉ một cái tên hai tiếng thôi nhưng cũng đủ khiến lòng cô chông chênh đến lạ, chỉ một cái tên thôi nhưng cũng thừa sức nặng giam giữ cô bấu víu nơi địa ngục trần gian này lâu hơn một chút. Ngày hôm nay Mark của cô sẽ cử hành hôn lễ, chỉ tiếc rằng cô gái nắm tay anh trong lễ đường lộng lẫy đã chẳng còn là cô như trong những lời thề hẹn giữa hai người.
"Sunmi à, đám cưới của anh, nhất định em sẽ đến được không em?"
Sunmi mím môi, cố kiềm lòng khi nhớ lại những lời của Mark trong buổi chiều nhập nhoạng ngày hôm ấy. Không một tấm thiệp được gửi đi, ấy vậy mà từng lời gã đàn ông kia thốt lên vẫn hết mực thiết tha đến vậy, như thể Mark Tuan thật sự trông chờ sự hiện diện của cô góp vui trong ngày trọng đại của đời mình. Sunmi sẽ không từ chối đâu, Mark biết điều đó mà, rằng từ xưa tới giờ, cô chưa bao giờ có suy nghĩ từ chối bất cứ lời đề nghị nào của anh cả.
Thoa thêm một lớp phấn thật dày nhằm giấu đi gương mặt nhợt nhạt ốm yếu, lại tô thêm một đường son đỏ thẫm để che đi những vết máu bện vào đôi môi khô khốc, Lee Sunmi vẫn luôn muốn mình xinh đẹp trong mắt người đàn ông ấy, ngay cả trong những phút cuối cùng, hoặc ngay cả khi anh sẽ vĩnh viễn thuộc về một cô gái khác, xứng đáng hơn cô.
"Mark ơi, chúng ta chia tay nhé!"
Lee Sunmi vẫn luôn ghi nhớ rất rõ gương mặt sững sờ của Mark trong buổi đêm li biệt, rằng anh vốn chẳng hề mang bất cứ lỗi lầm nào, ấy vậy mà vẫn bị cô tìm cách rũ bỏ theo một cách phũ phàng cùng cay đắng. Cô từng nói nhất định sẽ nắm tay cùng anh bước vào lễ đường, cô từng nói hai người sẽ cùng sinh những đứa con xinh xắn, và cô cũng từng nói năm tháng qua đi, dẫu cho tình yêu chẳng thể vẹn nguyên như thời điểm ban đầu, thì chỉ cần bên nhau, có nhau thôi đã là quá đủ. Ấy vậy mà hiện thực chia phôi, vì đâu mà Lee Sunmi tự biến mình trở thành một kẻ thất hứa đáng khinh đến nhường này?
Buổi đêm hôm ấy mưa tuyết giăng kín lối về, chôn vùi biết bao hy vọng cùng yêu thương mà Mark đã trao đi giữa vô vàn giá lạnh. Sunmi phăm phăm bước đi mà không buồn ngoái lại phía sau lấy chỉ một lần, ấy vậy mà cô vẫn thấm thía biết bao cảm giác như thể trái tim bị ai đó vô tâm bóp nát. Buông tay nhau ra thôi, khi những lời hứa ấy cô đã chẳng còn đủ khả năng để thực hiện, thì không phải nên từ bỏ để anh về bên một người khác, yêu thương, hay đơn giản hơn là nhìn anh già đi qua mỗi ngày.
Đã không còn nữa những buổi sớm tinh mơ, Mark Tuan dịu dàng nâng niu mái tóc đen nhánh bồng bềnh của cô bên ô cửa sổ. Đã không còn nữa những ngày mưa giá lạnh, cô cuộn tròn người gối đầu lên đùi anh ngủ trên chiếc ghế sofa ngoài phòng khách. Đã không còn nữa những chiều mưa bất chợt để cô vô tư rúc đầu vào trong chiếc áo khoác rộng lớn nơi anh. Và cũng sẽ chẳng còn những buổi đêm giá lạnh, nơi nụ hôn dài trao nhau quấn quít chẳng có điểm dừng.
Cô từng hỏi anh, rằng liệu cái chết có đáng sợ không nhỉ? Chịu thôi, nhưng rõ ràng trên đời này vốn chẳng có điều gì đáng sợ hơn sự chia phôi. Điển hình như việc anh ở ngay phía sau thôi, vậy mà cô cũng chẳng đủ can đảm ngoái đầu nhìn lại mà ôm lấy anh chặt thêm một chút. Và rằng nếu như cái chết là điều đáng sợ, vậy thì so với việc chúc phúc cho anh cùng người con gái khác hạnh phúc đời đời, đâu mới là thứ khiến cô sợ hãi, chỉ muốn quay đầu bỏ chạy thật xa?
Sunmi tỉ mẩn soi lại mình trước gương thêm lần cuối. Kết thúc thôi, kết thúc một cuộc tình dang dở, kết thúc một nỗi nhớ kéo dài, và kết thúc cả sinh mạng vốn dĩ đã dần lụi tàn trong gió buốt. Ngày hôm nay trong mắt anh vốn chỉ có cô dâu xinh đẹp tuyệt trần, sẽ thôi nhớ về cô với những niềm đau chơi vơi những tưởng kéo dài trong vô tận.
Vậy thì, mình gặp nhau lần cuối đi anh!

...
Năm giờ chiều, lễ đường phủ sắc hoa đỏ rực.
Thứ màu đỏ gay gắt và nhức mắt đại diện cho tình yêu vĩnh cửu vô thức khiến trái tim Sunmi tê tái và nhức nhối khôn cùng. Cô gắng sức điều chỉnh lại nhịp thở đang rối loạn, đoạn bước nhanh hơn khi bắt gặp dáng người quen thuộc của Mark từ phía đằng xa. Chú rể của cô, cô đã luôn muốn nói như vậy, nhưng rốt cuộc thì điều duy nhất cô có thể thốt ra trong suốt những tháng ngày đã qua chỉ là một lời chúc tụng hời hợt về hôn lễ này. Anh sẽ không bao giờ là của cô nữa, mặc cho nỗi nhớ trong cô vẫn chưa từng một lần có thể nguôi ngoai.
"Em đến rồi."
Mark mỉm cười. Anh đã nhận ra cô từ đằng xa, luôn là như vậy. Dẫu cho có Lee Sunmi có lẫn lộn giữa cả biển người, Mark vẫn có thừa tự tin rằng mình dễ dàng tìm ra cô chỉ qua một ánh nhìn duy nhất. Dáng người thanh mảnh, mái tóc đen dài, và kể cả đôi môi đỏ rực như những cánh hoa, mọi thứ về cô gái ấy đã luôn thân thuộc với anh đến ám ảnh.
"Đám cưới lộng lẫy quá."
"Biết sao được, cô ấy thích vậy mà."
Mark nhún vai trước lời trêu chọc của Sunmi, chẳng thể biết rằng câu trả lời của mình vừa làm dấy lên một gợn sóng nhỏ trong đáy mắt cô gái. Sunmi bụm miệng ho, cố dằn lòng nén lại cảm giác nhộn nhạo, nhức nhối đang dần tràn lên trong lồng ngực. Khoảng trời trước mắt cô trong tích tắc bỗng trở nên chao đảo, và cả gương mặt thân thương của Mark cũng nhòe dần và trở thành những chấm đen không rõ ràng. Chưa được, Sunmi xiết chặt tay, cô chưa thể chết khi chưa tận mắt chứng kiến Mark Tuan hạnh phúc.
"Em không sao chứ?"
Mark lao về phía Sunmi, dùng sức đỡ lấy cô đứng thẳng dậy. Vậy nhưng Sunmi như hoàn toàn mất đi nhận thức. Cảm giác đau đớn bủa vây khiến cô còn không thể cảm nhận được sự ấm áp thường trực từ vòng tay mà mình luôn khao khát. Cô chỉ cảm thấy đớn đau, cảm thấy mùi máu tanh nồng, và cả vị mặn chát của những giọt nước mắt tiếc nuối. Làm ơn đi, cô không muốn mình chết trước mặt anh!
"Mark ơi, chắc em phải về rồi!"
Sunmi dùng hết sức gạt vòng tay của Mark qua một bên. Cô đứng thẳng dậy, gắng nhìn gương mặt nhạt nhòa nơi anh lần cuối qua hàng nước mắt. Sunmi từng hứa với lòng sẽ không khóc trước mặt anh nữa, rốt cuộc cô chẳng thể làm được. Sunmi từng hứa sẽ không một lần quay đầu nhìn lại, rốt cuộc cô vẫn tham lam muốn khắc sâu hình dáng thân thương ấy vào lòng thêm dẫu chỉ một lần. Hứa rồi lại thất hứa, vì ai, cô đã năm lần bảy lượt phá bỏ sự tôn nghiêm nơi mình?
"Anh yêu cô ấy chứ?"
"Ừ, anh yêu cô ấy."
"Vậy... anh phải hạnh phúc, hãy hứa với em rằng anh nhất định sẽ hạnh phúc đi!"
"... Ừ, anh sẽ hạnh phúc."
Mark nghiêm giọng, ánh mắt trong thoáng chốc cũng trở nên thâm trầm hơn. Nếu như đây là lời thỉnh cầu cuối cùng của Lee Sunmi, nhất định anh sẽ nguyện làm cho cô tất cả. Sau đêm nay, giấc mộng và cả đau thương ngày nào cũng một lần khép lại, bởi vậy, anh không muốn để bản thân phải ôm một niềm hối tiếc đời đời.
"Vậy là được rồi."
Sunmi bặm môi, cố ngăn lại tiếng khóc chực chờ bật ra khỏi cuống họng. Cô rút mình ra khỏi bàn tay của Mark, lùi lại phía sau rồi ngắm nhìn anh một chút trước khi quay lưng rời đi. Bầu trời của cô rốt cuộc vẫn sẽ gửi lại nơi đây, và rằng lễ đường này tuy chẳng thể là nơi cùng anh trao lời ước hẹn, cô vẫn sẽ lấy điều đó làm hạnh phúc, vì người đàn ông cô yêu cuối cùng cũng đã biết cách lãng quên bằng hết những đau đớn trong đời.
"Sunmi, em đi đâu vậy? Đám cưới chúng ta còn chưa bắt đầu mà!"
Giọng điệu trầm ấm cùng đôi bàn tay níu chặt khiến nhận thức của Sunmi như rơi tõm vào khoảng không. Cô đứng sững người ra giữa lễ đường rộng lớn, bầu không gian tĩnh mịch trong thoáng chốc bị kéo căng, để rồi sau cùng là vỡ òa bởi những tiếng nức nở nghẹn ngào. Sunmi không quay đầu lại phía sau, chẳng phải vì bản thân không đủ tự tin đối diện giữa thực tại và mộng tưởng. Chỉ là nếu có thể, cô vẫn mong giây phút này kéo dài vĩnh viễn, rằng mặc cho cơn đau quặn thắt vẫn không ngừng tàn phá cơ thể, cô vẫn chỉ mong có thể ghi nhớ mãi mãi khoảnh khắc người đàn ông ấy một lần nữa nắm chặt lấy tay mình.
"Mark ơi, không được đâu..."
"Chỉ là yêu nhau thôi mà, có gì mà không được?"
"Nhưng mà em thế này... sao có thể nhìn anh già đi nữa..."
"Chúng ta không cần ở bên ai đó một đời chỉ để nhìn

1 2 »
Loading...