Chương 13: Thánh Chiến

Tùy Chỉnh

   Written by Cá Chuối
*******
   Fire cẩn thận đặt những miếng đá vào đúng chỗ trên trận pháp. Nếu cô không lầm, nó thật sự có thể tạo ra một loại pháp thuật mới, cực kỳ mạnh mẽ.
   - Được rồi. Bắt đầu.
   Theo tiếng ngân, những con chữ màu đỏ lờ mờ xuất hiện trong không trung. Lúc sau, chúng lóe sáng, bay vào vòng tròn được bố trí sẵn.
   Fire nín thở theo dõi quá trình. Những viên đá đang sáng lên. Đây là dấu hiệu khả quan...
   Ầm!
   Đột ngột, chúng nổ tung, giải phóng sức mạnh bị kìm hãm bên trong. Đứng từ ngoài thôi cũng đã cảm thấy áp lực khổng lồ.
   Khói bụi lắng xuống, cô tiến lại gần quan sát.
   - Thất bại rồi.
   Không có gì xảy ra cả. Xem xét kỹ lưỡng, Fire nhận ra một viên trong số kia bị lệch khỏi vị trí. Có khả năng nó là nguyên nhân.
   - Chậc! Tại thứ này mà mình lại phải cất công đi tìm lần nữa!
   Chiếc vòng mua từ hôm qua chỉ đủ để cô thử nghiệm lần này. Vậy mà mắc phải sai sót, dẫn đến lãng phí vô cùng. Nhặt viên đá còn lành lặn, cô cất nó, coi như vật làm mẫu.
   Ở trong bóng tối, viên đá ánh lên một tia sáng đỏ thẫm.
*******
   - Hừm...
   Sakura nheo mắt nhìn câu chú trong sách.
   - Chín phần mười là quyển sách có vấn đề!
   Tại sao cô lại nói thế hả? Hiện tại là cuối tháng thứ hai trong học kỳ, các học viên vừa nhận sách mới. "Mới" ở đây ám chỉ chương tiếp theo trong môn học. Lấy ví dụ môn Luyện Thuốc. Sách giáo khoa cô được phát ở tháng đầu tiên hoàn toàn nói về luyện các loại thuốc hồi phục. Quyển phát ở tháng thứ hai là những loại gây ảo giác. Tháng thứ ba lại nhắc tới thuốc tăng cường. Cứ như vậy, mỗi tháng một quyển để tránh hiện tượng "tẩu hỏa nhập ma kiến thức"!
   Trở lại vấn đề chính, Sakura nói quyển sách này có vấn đề vì nó chắc chắn CÓ VẤN ĐỀ! Sáng nay, khi chúng được chuyển tới, cô đã phát hoảng khi nhận ra toàn bộ là chương trình nâng cao. Thứ cao siêu như thế sao lại xuất hiện ở đây?
   - Không ổn. Mình phải đem đi trả. Học viện mà nhầm lẫn kiểu này thì...
   Khoác lên mình bộ đồng phục, Sakura cầm chồng sách đi một mạch tới thư viện.
   - Mirror-senpai?
   Thò đầu vào trong, cô ngó ngang dọc. Lúc sau, một thiếu nữ đi ra, vẻ ngạc nhiên.
   - Sao mới sáng sớm mà em đã đến đây vậy?
   - Cũng không có gì, chỉ là...
*******
   Rừng Đại Ngàn, một khu rừng luôn có dáng vẻ âm u, đồng thời cũng ẩn chứa rất nhiều bí mật.
   Lúc này, trong rừng có hai kẻ đang chạy bán sống bán chết.
   - Lẹ lên!!!!
   - Nó tợp cả hai thằng bây giờ!
   Không sai. Hai thanh niên không sợ chết kia chính là Hisasei và Atsushi. Theo lệnh của Ruby thì họ đã tới và "khai quật" toàn bộ cái hồ. Tuy nhiên, chưa được một nửa đã bị một sinh vật từ đâu lao vào tấn công. Kỳ quái hơn nữa, nó chỉ nhăm nhăm vào hai người, mặc kệ bị đám còn lại công kích.
   - Hisasei! Ngày xưa chú có kết thù kết oán với ai không?!
   - Không có!
   - Chắc chắn là có! Nhớ lại xem mình từng tán nhầm cô nào đã có gia đình hay không! Để rồi người ta thuê người xử lý!!!
   - Bậy! Người ta nhắm tới toàn thiên kim tiểu thư, vớ đâu ra!?
   - Vậy tại sao con tinh tinh này chỉ đuổi theo chúng ta?
   - Có giời mới biết! Mòe nó! Tinh tinh gì mà chạy nhanh như đà điểu! Mày có phải họ hàng nhà khỉ không vậy!
   Grào!
   Sinh vật nọ rống lên, tăng tốc. Hai thanh niên đen mặt, chạy đến một gốc đại thụ lập tức rẽ sang hai bên, ý định để nó tông đầu vào. Ai mà ngờ được, nó dừng lại, vẻ ngẫm nghĩ.
   - Gì vậy?

   Phát hiện ra chuyện lạ, Hisasei nhích lên một bước xem thử.
   Con tinh tinh bối rối. Nó rất muốn đuổi theo hai kẻ phía trước, nhưng từ gốc cây này trở vào có một thứ rất đáng sợ! Thứ đó mạnh tới mức nó có thể bốc hơi ngay khi bước lên.
    - Trông nó như đang sợ hãi.
   Ngắm chán chê sinh vật đen thui, Hisasei phán một câu. Vì sao nó đuổi tên này thì không biết, nhưng thoát khỏi là tốt lắm rồi. Sát sinh là không nên!
   Sau một hồi, con quái quyết định bỏ đi. Hai người còn lại thì trố mắt nhìn.
   - Có gì đấy không bình thường.
   - Ờ.
   Atsushi nheo mắt, nhìn về gốc cây nọ. Xem ra nơi này lại có biến. Tốt nhất là đánh dấu lại rồi thị sát cẩn thận.
   Không ai biết, những thứ họ sắp tìm thấy sẽ làm thay đổi tất cả.
*******
   - Nhầm sách sao?
   - Vâng! Em nghe nói phần nâng cao chỉ được phát vào học kỳ sau ạ.
   Mirror cầm một quyển sách kiểm tra, gật đầu.
   - Có lẽ là quá trình chuyển phát có nhầm lẫn rồi. Đợi một lát. Ta sẽ đổi cho em.
   Sakura lấy vài miếng mứt nhấm thử. Nếu Flower thích đồ ngọt thì Mirror lại chuộng đồ khô. Lần nào ghé qua cô cũng được mời thưởng thức, thậm chí là tặng đem về cả hộp!
   Mirror lúc sau đi ra, trên tay là một chồng sách còn khá mới.
   - Của em đây. Nhân tiện, bài kiểm tra vừa rồi thế nào?
   - Của môn Luyện Thuốc ấy ạ? Em được điểm khá cao. Nhưng môn Thi Triển không được dễ dàng lắm. Fire-sensei khó tính quá.
   Sakura than ngắn thở dài. Không thể trách cô được a! Pháp thuật đâu phải ngày một ngày hai là học được?
   - Tất nhiên rồi. Yêu cầu của cô ấy tuy cao, nhưng nếu em cố gắng thì chúng rất có ích sau này.
   Mirror đặt tách trà xuống, hỏi thêm.
   - Còn ba tháng cho đến sự kiện Thánh Chiến. Em có định tham gia?
   - Thánh chiến? Em sao? Senpai có biết bao nhiêu người sẽ tập hợp lại không?
   - Khoảng ba trăm người tất cả. Năm mươi của học viện ta. Số còn lại đến từ các học viện lớn khác.
   - Đấu với từng ấy làm sao em thắng nổi chứ?!
   - Thế thì em không biết rồi. Mọi người sẽ tranh giành 8 vị trí cao nhất cho vòng chung kết. Trong khoảng thời gian một tháng, em và đội của em có quyền thách đấu với các học viên khác để kiếm điểm. Thắng cộng 5, thua trừ 5, hòa giữ nguyên. Cuối cùng, khi tổng kết, lấy tám người điểm cao nhất để tìm ra người thắng cuộc.
   - Đội?! Đúng rồi. Thi đấu theo đội thì hơn ở điểm nào?
   Sakura nhớ về cảnh "chiêu binh mãi mã" ở nhà ăn.
   - Cái đó chưa chắc đã hay. Đội của em sẽ phải chọn ra một người đại diện. Nếu người đó thắng cuộc, cả đội em sẽ được nhận thưởng. Còn thua thì thôi. Nhưng bù lại, khi thách đấu em sẽ có sự trợ giúp rất lớn về nhiều mặt mà mình bất lợi.
   Cô gật đầu, ra vẻ đã hiểu. Đây chẳng khác gì "Được ăn cả, ngã về không". Nhưng mà, thứ khiến cô rất rất rất tò mò là cái chỗ phần thưởng cơ!
   - Mirror-senpai! Phần thưởng cho quán quân thì sao ạ?
   - Cách để đạt được nguyện vọng, dù bất khả thi tới mức nào. Nghe có vẻ nực cười, nhưng ta cam đoan nó là thật. Hai hộ vệ của đền Nguyệt Quang sẽ đưa cho em chiếc chìa khóa để vào. Còn ở đó có gì thì ta cũng không biết.
   Sakura trộm hỏi.
   - Khoan đã. Nếu có chìa khóa, không phải muốn vào muốn ra khi nào cũng có thể sao?
   - Ồ không. Nguyên vật liệu làm chìa là ánh sáng mặt trăng được cô đọng. Em chỉ có thể dùng một lần duy nhất thôi. Hơn nữa, làm như thế nào cũng chỉ có hai người kia biết.
   - Cũng phải nhỉ.
   Mirror cảm thấy cô nhóc trước mắt mình khá thú vị. Trong học viện, từ trước đến nay không có ai từng lập kỷ lục ghé thư phòng như cơm bữa thế này! Ngoài ra, sách được mượn trả đều rất phẳng phiu, ngăn nắp làm cô hài lòng vô cùng. Vì thế, cô đã phá lệ mời Sakura thi thoảng ở lại dùng thử vài món mà tự tay cô làm.
   Có thể Mirror không hề biết, cuốn sách đầu tiên Sakura mượn đã bị "tráo ruột"! Vì muốn giữ lại Bách Khoa Toàn Thư thần thánh, Sakura mua lấy một quyển tương tự đã cũ khi đi mua sắm tuần trước. Chỉ cần thay đổi bìa hai cuốn cho nhau, khi đem trả thì tinh mắt mấy cũng không dễ dàng nhận ra.
   - "Thật có lỗi, Mirror-senpai! Nhưng em rất cần cuốn sách này a! Em hứa học xong sẽ trả nó lại mà! ><"
   Tất nhiên, điều đó còn lâu lắm mới xảy ra.
* Chuối phải tập trung ôn thi đại học. Đến tháng 7 lại đăng tiếp nha ~*