Chap 7: Câu chuyện của chúng tôi (part 7)

Tùy Chỉnh

Chap 7.
Câu chuyện của chúng tôi (part 7)



Có vẻ như, sáng nay tôi không được may mắn thì phải. Bắt đầu từ việc đồng hồ báo thức không đổ chuông, việc này là do tôi đã ngủ mà quên không đặt báo thức từ đêm qua, cũng may một phần là tôi có thói quen dậy sớm nên vẫn kịp giờ làm. Nhưng sự việc không chỉ có vậy, trên đường tới tiệm, không một điềm báo trước, trời mưa. Được cái, tiệm có đồng phục cho nhân viên nên tôi đã thay đồ ngay sau khi vào tiệm. Sau đó cũng không có rắc rối gì. Xem ra, sau khi bị ướt như chuột lột, đổi lại tôi có một ngày làm việc yên bình như mọi ngày.
.
.
.
18h30'
Bạch Dương xuất hiện, cô ấy cầm theo thứ gì đó màu đỏ, không hiểu sao tôi liền cảm thấy có chút ngứa nơi lồng ngực. Chợt nhớ ra tôi từng nghe một câu nói thế này: "Ngứa là cảm giác đau nhẹ". Có lẽ là do tôi đã nằm sai tư thế khi ngủ mà bị vậy cũng nên.
Khi Bạch Dương đến bàn số 4, tôi đã nhìn rõ hơn thứ mà cô ấy cầm đến, có lẽ là thiệp mời.
- Ya~ Hôm nay lại có hứng ngồi đợi tôi tới sao, Dương Cưu?
- Cũng không hẳn, chỉ là tôi vừa lắng nghe một vị khách trước đó. Vì sau khi xong thì cũng gần tới giờ lắng nghe cô nên sẵn tiện đợi cô thôi.
- Vậy sao? Xem ra là tôi tự mình đa tình rồi, nhỉ?
Cái cô gái này, có thể đừng khiến người khác đau tim có được không, đã vậy còn dùng cái giọng nửa đùa nửa thật đó, còn cả điệu cười nửa miệng nữa, chẳng nghiêm túc chút nào! Mà... tôi vẫn rất tò mò.
- Bạch Dương, cô cầm gì vậy?
Không vội ngồi xuống, Bạch Dương rút một tấm thiệp và đưa cho tôi.
- Thiệp mời. Cái này là cho anh. Tôi còn qua chỗ chủ tiệm một chút, anh cứ từ từ xem đi, hah!
Bạch Dương cầm tệp thiệp mời đi về phía quầy thu ngân, đưa cho Boss và nhân viên trong tiệm mỗi người một tấm thiệp. Trông kìa, mọi người có vẻ bất ngờ với những tấm thiệp mà Bạch Dương đã đưa cho họ, thái độ cứ như là không-thể-tin-nổi vậy. Kìa kìa! Sao lại quay về hướng tôi với thái độ tương tự vậy hả?
Quay lại với tấm thiệp trên tay, để xem bên trong có gì mà mọi người lại bất ngờ tới vậy nào!
Hmm...
Thịch!!!
...
Bạch Dương... kết hôn sao? ... Xảo Ngôn? Là người hôm đó sao?
Hướng về phía Bạch Dương, cô ấy trông rất vui, còn cái vẻ ngại ngùng của thiếu nữ đó nữa... thật... khó chịu! Không hiểu sao lúc này tôi cảm thấy Bạch Dương còn đáng ghét hơn cả lần đầu tôi gặp cô ấy nữa. Có gì đó rất nhức nhối, có gì đó nghẹn cứng nơi cổ họng, và... còn cả âm thanh đổ vỡ mà tôi không thể xác định là đến từ đâu...
- Đã xem thiệp mời của tôi rồi chứ, Dương Cưu? - Nói chuyện với Boss và mọi người một lúc, Bạch Dương cũng quay lại bàn số 4.
- Tất nhiên là tôi đã xem rồi! - Bình tĩnh, tôi đâu thể tỏ vẻ chán ghét ra mặt với khách hàng được chứ.
- Heh?... Thái độ đó là sao? Không lẽ anh không muốn tôi kết hôn? Không lẽ... là lưu luyến tôi sao?
- Nào có chứ! Tôi còn mong cô mau mau kết hôn để tôi không bị nhiễm mấy cái tư tưởng u ám vì nghe cô tâm sự đó, haha... - Nói vậy nhưng tại sao tôi lại muốn tát vào mặt mình ngay lúc này thế không biết?

- Vậy thì anh có thể yên tâm rồi. Sau hôm nay, tôi sẽ không đến tiệm nữa đâu. Phải rồi! Tôi cũng đã nói điều này với chủ tiệm và những nhân viên khác rồi, giờ tới lượt anh.
- Nếu là lời tạm biệt thì cô cũng không cần trịnh trọng như vậy đâu.
- Tất nhiên là phải trịnh trọng. Vì tôi mong anh sẽ làm theo lời này của tôi, đây là yêu cầu của một khách hàng lâu năm đó.
Muốn tôi thực hiện yêu cầu của khách hàng lâu năm? Điều cô sắp nói quan trọng tới vậy sao?
- Về sau, có lẽ chúng ta sẽ không gặp nhau đâu. Nhưng... Nếu có vô tình nhìn thấy tôi, hãy xem như không quen biết tôi.
- ...
- ...
- Tôi hiểu rồi. Nếu đây là điều cô muốn, tôi sẽ thực hiện yêu cầu này.
- Cảm ơn.
Đừng cảm ơn tôi. Tôi không muốn nhận lời cảm ơn đó của Bạch Dương trong hoàn cảnh này chút nào. Haizz!!...
.
.
.
Hai ngày sau khi nhận được thiệp mời của Bạch Dương, phòng 404 lại trở về tình trạng của ba tháng trước, vô chủ.
.
.
.
~~~
Ngày cưới của Bạch Dương đã đến, tôi cùng Boss và những nhân viên khác trong tiệm tới dự lễ cưới. Nhận được thiệp mời của Bạch Dương, nghiễm nhiên đám người từ tiệm cà phê chúng tôi trở thành khách của nhà gái. Phía nhà trai, khách mời cũng rất đông. Cũng nhờ thiệp mời của Bạch Dương mà tôi đã được gặp gia đình của cô ấy. Bố của Bạch Dương rất cởi mở, cách nói chuyện rất nhã nhặn, nhưng vẻ mặt của ông ấy quá nghiêm túc, còn có chút cau có, vô tình khiến người đối diện thấy áp lực. Mẹ của Bạch Dương rất dịu dàng, mọi hành động, phong thái đều nhẹ nhàng, cả giọng nói của bà ấy cũng rất nhẹ. Tôi đã thấy qua em gái của Bạch Dương, một đôi mắt khá sắc, biểu cảm phong phú, tùy vào đối tượng tiếp xúc mà thể hiện các loại biểu tình khác nhau. Quả nhiên là trái ngược hoàn toàn với cô chị "đơ cảm xúc" nào đó. Tôi cũng đã gặp Bạch Dương, không còn là vẻ mặt vô cảm nữa, ngày hôm nay cô ấy thực sự rất xinh đẹp.
- Chồng à, em vẫn thấy lo lo.
- Dương đã có người rước rồi, vợ còn lo gì nữa?
- Nhưng mà em thấy cái người đó chẳng đáng tin chút nào, chú rể đó. Lại còn tên là Xảo Ngôn, nghe cứ như lừa đảo vậy.
- Đúng là nhìn thế nào cũng thấy hai người đó không giống một đôi chút nào. Dù vậy thì người ta cũng là chồng của Bạch Dương. Kể ra khẩu vị của kẻ mặt đơ đó cũng lạ thật.
  ...
Ngồi trước tôi là một cặp vợ chồng, có lẽ họ là bạn của Bạch Dương. Không biết vì sao tôi lại có cảm giác rất quen khi nghe giọng của họ. Tiếc là tôi lại không cách nào nhớ ra mình đã gặp hai người này ở đâu.
- Nhà trai, nhà gái và các vị khách mời chú ý. Giờ lành đã đến, mời cô dâu và chú rể tiến vào lễ đường.
Người chủ hôn dứt lời, Bạch Dương khoát tay chú rể của mình bước vào. Cô ấy cười, nhẹ nhõm, có điều đôi mắt lại vương chút buồn, hoặc đó là cảm nhận của riêng tôi. Phía khán đường, gia đình và khách mời đôi bên vỗ tay chúc mừng cho hai người. Lễ đường ngập những cánh hoa đỏ. Tôi thoáng cảm nhận được tim mình như ngừng đập. Cô gái vẫn luôn tâm sự với tôi giờ đã kết hôn rồi. Sau ngày hôm nay, tôi sẽ không thể gặp lại cô ấy nữa.
"Nếu có vô tình nhìn thấy tôi, hãy xem như không quen biết tôi."
Kể cả có gặp lại Bạch Dương, tôi cũng phải xem như chúng tôi không quen biết.