Chap 2: Câu chuyện của chúng tôi (part 2)

Tùy Chỉnh

Chap 2.
Câu chuyện của chúng tôi (part 2)

Trong một tháng đầu tiên, việc lắng nghe Bạch Dương tâm sự có chút khó khăn. Lý do là vì Bạch Dương, cô ấy luôn phàn nàn và tỏ thái độ chán ghét với công việc của chính mình, cô ấy giống như chỉ tâm sự cho có vậy. Điều đó khiến tôi nghĩ rằng, nếu không thích thì cô ấy có thể bỏ công việc kia; nhưng tôi đã không nói ra ý nghĩ này với Bạch Dương, có lẽ tôi đã quá chủ quan rồi. Sau cùng, vì cảm thấy không thể tiếp tục cảnh phàn-nàn-về-công-việc của Bạch Dương, tôi đã nói ra điều mình vẫn luôn nghĩ:
- Quý khách...
- Cũng được một tháng rồi, anh vẫn chưa sửa được cách xưng hô? Gọi tên tôi, Dương Cưu!
Cô ấy vừa ra lệnh cho tôi. (-_- ') Aiiiz... Được rồi...
- Bạch Dương, có điều này mong cô sẽ không khó chịu, về công việc của cô. Nếu không thích, cô có thể bỏ công việc hiện tại và tìm công việc khác phù hợp hơn với cô.
- Hm-Hm~! Ý kiến không tồi! Có điều, công việc này, tôi không thể bỏ được. Hay đúng hơn, tôi không được phép bỏ.
Không thể? Không được phép?
- Vậy... kết thúc chuyện công việc và nói chuyện khác... thì sao?
- ( -_- ) nhìn...
- A... Đừng nhìn tôi như thế... Chỉ là tôi nghĩ cô nên mở lòng hơn... Nếu như công việc của cô... "tệ" như vậy, tôi cũng... không muốn nghe. - Ba từ cuối, tôi chỉ có thể nói nhỏ dần.
- Hm-Hm~! Anh chán rồi? ... Được rồi! Xem như kết thúc màn chào hỏi suốt một tháng. Giới thiệu lại, tôi, Bạch Dương, 22 tuổi, nhân viên văn phòng, từ giờ sẽ nghiêm túc tâm sự với anh, Dương Cưu.
Nghiêm túc?! Cô gái này, trước giờ đều là giỡn với tôi sao?!!
~~~
Như đã nói, Bạch Dương thật sự nghiêm túc tâm sự với tôi.
~~~
- Tôi là con đầu của một gia đình bình thường. Và như bao ông bố bà mẹ bình thường khác, bố mẹ tôi cũng là những người làm công ăn lương. Sau tôi là một đứa em gái, dù cùng một mẹ sinh ra nhưng tôi và em gái chẳng hề giống nhau chút nào. Tính cách thì hoàn toàn trái ngược, ngoại hình thì không một điểm chung, tới mức nếu không nhờ có tên họ, chẳng ai dám nghĩ chúng tôi là chị em. Nhiều lúc tôi và con bé giống như hai cực vậy. Tôi trống rỗng và u ám bao nhiêu thì con bé tươi sáng, rực rỡ và sống động bấy nhiêu. Tôi vô cảm, không đặt thứ gì vào mắt, con bé lại tinh tế và không bỏ sót thứ nào. Tôi dùng lý trí đàn áp tình cảm, còn con bé khi đã bộc lộ sẽ như không còn có thể suy nghĩ được gì. Còn nhớ, khi chưa trưởng thành, chân lý sống của tôi là thuận theo bố mẹ mình, chỉ cần họ muốn, tôi liền thực hiện. Em gái tôi thì hoàn toàn ngược lại, con bé thích làm theo ý mình, nếu đã không muốn, bố mẹ tôi cũng chẳng thể ép con bé. Vì tính cách và lối hành xử trái ngược đó, bản thân tôi đã nhiều lần cảm thấy khó chịu, ghét bỏ con bé, thậm chí có lúc tôi còn ước con bé biến mất khỏi cuộc đời của tôi. Khi biết suy nghĩ chín chắn hơn, tôi nhận ra mình không ghét con bé như bản thân vẫn nghĩ, và rằng thái độ của tôi với con bé trước kia thật ấu trĩ. Thật lòng mà nói, tôi đối với em gái của mình, là ghen tỵ, là ngưỡng mộ. Tôi muốn được giống như em gái của mình.
Bạch Dương, trông vẻ mặt vô cảm như vậy, mà tình cảm lại thật sự phức tạp. Tôi chỉ có một từ để nói về cô gái này: "kì lạ".
~~~
- Tại sao đến giờ tôi vẫn chưa yêu ai?
- Tại sao? - Đó là một câu hỏi, vì tôi thấy, có lẽ Bạch Dương đã có câu trả lời. Và quả nhiên là vậy, có điều...
- Vì tôi căm ghét đồng loại của mình. Sau những chuyện xảy ra trong quá khứ, tôi dần trở nên căm ghét con người. Trừ bạn thân của tôi, vì đó là người dù có bị tôi sỉ vả hay ngược lại thì vẫn đối xử tốt với tôi và khiến tôi tin tưởng, khiến tôi quan tâm. Trừ gia đình tôi, vì tôi đối với gia đình mình là trách nhiệm và tình thân, là ruột thịt, là điều không thể chối bỏ. Giống như việc tôi sinh ra là một con người, điều này cũng là không thể chối bỏ. Nhưng vì căm ghét con người nên đôi khi tôi cũng căm ghét chính mình, căm ghét bản thân sinh ra là một con người. Dù tôi thật sự thích và có hứng thú với nam nhân nhưng vì là đồng loại của mình, là con người nên, đó là lý do tôi vẫn chưa yêu ai.
Điều này thật quá bất ngờ với tôi. Không biết quá khứ đã có chuyện gì nhưng khiến Bạch Dương như vậy, xem ra cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp. Mà theo lời của Bạch Dương, có lẽ cô ấy phải không coi tôi là đồng loại thì chắc mới có thể ngồi tại đây, trong tiệm "Cà phê tâm sự" này, để tâm sự với tôi. Liệu ai có thể khiến Bạch Dương yêu bất chấp việc người đó cũng là con người hay không? Tôi thật sự tò mò về tương lai đó.
~~~
- Dương Cưu, kể cho anh nghe một câu chuyện. Theo tôi thấy, câu chuyện này sẽ khiến nhiều người cảm thấy quen.
Kể chuyện? Câu chuyện mà Bạch Dương sắp kể sẽ như thế nào nhỉ? Tôi khá tò mò.
- Trong một gia đình có cha, mẹ và ba người con, lần lượt có thể gọi là, đứa trẻ thứ nhất, thứ hai và thứ ba. Đứa trẻ thứ nhất ra đời, là niềm hi vọng đầu tiên, cũng có thể xem là niềm hi vọng lớn nhất của cha mẹ. Vì vậy cha mẹ đã vẽ ra con đường mà họ cho là tốt nhất cho đứa trẻ đầu tiên. Không lâu sau, đứa trẻ thứ hai ra đời, thêm một niềm hi vọng, họ lại vẽ ra con đường cho đứa trẻ thứ hai. Nhưng mới được nửa đường, họ sinh ra đứa trẻ thứ ba, lại một niềm hi vọng nữa. Có điều, vì mải vẽ đường cho hai đứa trẻ đầu nên họ đã quên mất nó, đứa trẻ thứ ba đã tự tạo, tự vẽ con đường của riêng nó. Rồi một ngày, ba đứa trẻ đều đã khôn lớn. Đứa trẻ thứ nhất đi theo con đường mà cha mẹ tạo ra và nó nhanh chóng thành công; nó kết hôn, rồi tạo ra những đứa trẻ giống nó. Không như đứa trẻ thứ nhất, đứa trẻ thứ ba vì tự tạo đường đi cho riêng mình nên nó đã gặp nhiều khó khăn; nhưng cuối cùng nó vẫn thành công, nó hạnh phúc, nó có được cuộc sống của riêng mình, do chính mình tạo ra. Còn đứa trẻ thứ hai, lúc đầu anh chị của nó là tấm gương sáng cho nó, nhưng khi lớn hơn một chút nó lại muốn tạo một con đường của riêng mình như em của nó, nó cùng lúc đi trên cả hai con đường. Sau cùng, đứa trẻ thứ hai, nó chết.
- ...
- ...
Sao lại im lặng vậy?
- Bạch Dương... chuyện cô kể...
- Hết rồi.
Hết sao?

- Vậy... cô còn điều gì muốn nói nữa? - Bản thân tôi giờ cũng không hiểu nổi câu hỏi của mình.
- Truyện đã nghe rồi, giờ nhìn vào bản thân, anh thấy thế nào?
Hiểu rồi, đó là mục đích của cô ấy.
- Ban đầu tôi là đứa trẻ thứ nhất. Còn hiện tại, tôi là đứa trẻ thứ ba. ...  Còn cô?
- Xem ra anh cũng biết gãi đúng chỗ ngứa đấy, Dương Cưu. Để xem... Hmm... Tôi là đứa trẻ thứ nhất, tôi tham lam muốn được làm đứa trẻ thứ ba. Và có lẽ sẽ có kết thúc như đứa trẻ thứ hai.
Vẽ một đường cong nhẹ nơi khóe miệng, nụ cười đó của Bạch Dương giống như là thành công gài tôi vậy. Đáng lẽ ra tôi không nên hỏi lại, tồi tệ, tôi sẽ im lặng vậy.
~~~
- Này. Dương Cưu. Tôi đang có một âm mưu.
- Âm mưu? - Cô gái này lại nghĩ ra điều kì lạ gì nữa vậy?
- Phải nói là "kế hoạch" mới đúng, nhưng tôi thích dùng "âm mưu" hơn.
- Vậy cái "âm mưu" đó là gì?
- Chỉ cần em gái tôi hoàn thành; mọi thứ sẽ kết thúc, do tôi. Tôi chỉ nói vậy thôi. Cái này có nhiều người biết sẽ không tốt.
"Đoàng!!!"
Bản thân còn chưa kịp tỏ thái độ gì thì tôi đã bị Bạch Dương "đẩy xuống vực". Cái gì mà "hoàn thành"? "mọi thứ" tại sao lại "sẽ kết thúc"? Còn cả "do tôi" là sao? Lại nói "có nhiều người biết sẽ không tốt", cảm giác như cô ấy vừa giết tôi để diệt khẩu vậy.
~~~
- Kể ra thì tôi thấy rất biết ơn anh đấy, Dương Cưu.
Gì vậy? Nhìn tôi chằm chằm rồi bỗng nhiên nói như vậy,  thật bối rối.
- Sao cô...
- Chỉ là tôi đã nghĩ, anh và những người giống như anh, ngày qua ngày đều lắng nghe mọi người tâm sự... cứ như là bác sĩ tâm lý vậy. Những người tới đây mang theo cảm xúc tiêu cực là phần nhiều, nhưng sau khi gặp anh thì trở về rất vui vẻ. Không cần biết kết quả của tôi sẽ như thế nào... nhưng tôi thấy, anh đã cứu sống rất nhiều người, và tôi biết ơn anh vì điều đó.
Cười nhẹ. Thực tế thì Bạch Dương đã nói đúng. Nhưng lời nói sau của cô ấy khiến tôi cảm thấy nặng nề... Tôi... aiz... tôi cũng không biết nữa.
~~~
- Bạch Dương này, có điều này tôi vẫn luôn thắc mắc. Tại sao cô luôn gọi trà sữa vị bạc hà?
- Tại sao tôi không thể gọi trà sữa vị bạc hà?
- Ờm... Đây là tiệm cà phê mà.
- Tiệm cà phê thì không thể gọi trà sữa vị bạc hà sao?
- Cà phê mới là đồ uống chính của tiệm, nhưng rất may là tiệm còn phục vụ đồ uống khác, và trong đó có cả trà sữa vị bạc hà mà cô thường gọi.
- Vậy sao? Tôi còn cho rằng tiệm cà phê nào cũng phục vụ trà sữa.
- Ý cô là sao?
- Trà sữa không phải là một loại cà phê sao? Tôi có thể cảm nhận được mùi và vị cà phê trong cốc trà sữa.
Hah???
- Cái mặt đó của anh là sao? Dù sao cũng chỉ là quan điểm của cá nhân tôi thôi. Kết thúc vụ trà sữa tại đây, nói chuyện khác đi.
Cô nàng kì lạ này suy nghĩ cũng... Mà tôi cũng không chuyên vấn đề này nên thôi vậy.