Chương 36

Tùy Chỉnh

Mạc U Lãnh sau khi nghe Bắc Dịch Thiên nói xong câu nói đó, thái độ cũng không hề thay đổi. Không giống như trong tưởng tượng của Bắc Dịch Thiên, Mạc U Lãnh không hề có cái gọi là "kinh ngạc".
Anh ngồi xuống cách Bắc Dịch Thiên một khoảng khá xa, nhận lấy rượu vang mà hắn ta đưa. Mạc U Lãnh không vội vàng thưởng thức ly rượu vang đắt đỏ. Anh hơi nâng ly rượu, nhẹ nhàng lắc qua lắc lại, chất lỏng màu đỏ sóng sánh, một vài giọt nước đỏ như máu in trên thành ly.
Mạc U Lãnh nhìn Bắc Dịch Thiên, cười như không cười mở lời:
- Đến thân phận thật của tôi anh cũng điều tra được rồi. Thật không hổ là Từ Hiến Thần tôi biết bảy năm trước.
Từng câu từng chữ Mạc U Lãnh đều nói rất rõ, giọng điệu châm chọc của anh như một gánh nặng to lớn giáng xuống người của Bắc Dịch Thiên.
Bảy năm về trước, ngày Tống La Diệm gặp nạn cũng chính là ngày hắn tìm được cha mẹ ruột. Nói là hắn tìm cũng không đúng, là họ tìm đến hắn mới đúng. Từ một đại thiếu gia của Từ gia liền biến thành đại thiếu gia của Bắc gia, thân phận cao quý hơn hẳn. Nếu đem so sánh Từ thị và Bắc thị chắc chắn Bắc thị sẽ chiến thắng.
Hắn đã xoá toàn bộ lí lịch về Từ Hiến Thần thật không ngờ Mạc U Lãnh vẫn tra được.
- Nếu như anh cũng biết được thân phận của tôi, tôi sẽ không vòng vo nữa. Tôi muốn Từ Ân Dung!
Bắc Dịch Thiên lạnh nhạt nói. Mạc U Lãnh vừa trở về liền cướp đi người con gái hắn yêu thương nhất. Hắn từ bỏ thân phận của một người anh trai, cố gắng để trở thành người đàn ông của cô, Mạc U Lãnh muốn cướp cô đi dễ như vậy ư?
Câu nói kia giống như là một câu chuyện cười. Mạc U Lãnh nhếch khoé môi cười châm biếm. Anh đưa ly rượu đến bên môi, ngẩng đầu uống sạch. Chất lỏng chảy vào khoang miệng rồi đến cổ họng, nó đi đến đâu giống như là ngòi lửa châm nóng nơi đó.
- Nếu đã biết tôi là Tống La Diệm, anh có tư cách để giành người với tôi sao? Bắc tổng, anh đúng thật là hài hước!
Giọng nói Mạc U Lãnh lạnh tới cực điểm. Sâu trong đôi đồng tử, lửa giận đã từng ngọn từng ngọn bùng cháy dữ dội.
- Tư cách? Người không có tư cách để giành cô ấy là anh. Mạc U Lãnh, năm xưa anh tàn nhẫn tổn thương cô ấy, sát hại từ trên xuống dưới Từ gia. Bây giờ anh nói tôi không có tư cách đòi người, có hơi vô lý không?
Choang!
Ly rượu vang vỡ tung. Những mảnh thuỷ tinh vỡ vụn bay ra tứ phía. Là Mạc U Lãnh làm!
Bao năm nay, tất cả những việc năm xưa anh khiến cô tổn thương đều giống như cái gai cắm mãi trong lòng anh. Chỉ cần người khác đụng đến nó, cõi lòng anh tựa như bị một trận đau đớn hành hạ.
Mạc U Lãnh siết chặt tay, cố gắng kiềm nén cơn tức giận. Chất giọng tàn nhẫn vang lên, so với lúc đâu khi nói chuyện với Bắc Dịch Thiên không còn châm biếm, chế nhạo chỉ còn lại sự chết chóc nồng đậm.
- Dù tôi có khiến cô ấy tổn thương, cô ấy cũng sẽ thuộc về tôi. Trước kia là như vậy, hiện tại càng như vậy. Bắc Dịch Thiên, anh đấu không lại tôi.
[.......]

Mạc U Lãnh tiến vào phòng nghỉ trong phòng làm việc của tổng thống. Từ Ân Dung ngồi bên cửa sổ, đầu gục vào thành cửa sổ ngủ lúc nào cũng không hay.
Anh nhẹ nhàng đi về phía cô, bế cô lên, cẩn thận đặt lên chiếc giường êm ái. Mạc U Lãnh vào phòng tắm tắm rửa, sau có cũng lên giường nằm cạnh cô.
Từ Ân Dung như cảm nhận được hơi ấm nơi lồng ngực anh, cô rúc đầu vào, tay đặt trên hông anh đánh một giấc ngon lành.
Mạc U Lãnh dở khóc dở cười vì hành động của cô. Anh thuận thế ôm chặt lấy cô vào lòng, bảy năm rồi, đây là lần đầu tiên anh thấy bản thân được bình yên như vậy.
Bảy năm trước tai nạn nghiêm trọng kia khiến anh thay đổi dung nhan, nhưng anh biết chỉ cần đứng trước mặt gọi cô hai tiếng "Dung Nhi" cô sẽ nhận ra anh, chỉ là không ngờ cô lại bị mất trí nhớ.
Nếu như anh không quay lại đây, có phải Bắc Dịch Thiên đã có cơ hội chiếm lấy cô không?
Từ Ân Dung khẽ động đậy, hai mắt chậm rãi mở ra liền phát hiện bản thân mình đang nằm trong lòng đàn ông. Hơn nữa người đàn ông này còn là tổng thống!
- Đừng động đậy, tôi buồn ngủ rồi.
Giọng nói ôn nhu của Mạc U Lãnh phát ra trên đỉnh đầu cô. Từ Ân Dung muốn ngẩng đầu lên nhìn anh, nhưng lại sợ đầu cô và cằm anh đụng nhau nên không dám.
- Nhưng tôi...
- Ngoan, tôi muốn ôm em ngủ.
Từ Ân Dung còn chưa nói hết câu đã bị Mạc U Lãnh chặn lại.
- Nhưng tôi....
Từ Ân Dung lặp lại một lần nữa, vẫn giống như lần trước, nhưng lần này cô lại bị nụ hôn nóng bỏng của Mạc U Lãnh chặn họng.
Nụ hôn không có sự độc chiếm, anh cực kỳ dịu dàng tách hàm răng cô, sau đó đưa chiếc lưỡi thon dài của mình tiến sâu vào khoang miệng cô thăm dò. Mãi một lúc sau khi thấy sắc mặt Từ Ân Dung tái đi, anh mới buông cô ra.
Từ Ân Dung như cá gặp nước vội vàng hít thở, cất giọng yếu ớt:
- Tổng thống, tôi mót tiểu.
- ......