Chương 27

Tùy Chỉnh

"Ân Dung!"
"Dung Nhi!"
Vũ Chấn Hàn và Tống La Diệm đồng thanh hét lên. Cả hai người đương nhiên đều kinh ngạc trước hành động của Từ Ân Dung. Càng không ngờ cô đứng trước mặt mọi người lại dám làm ra cái hành động kinh thiên động địa đến như vậy.
Tất cả mọi người có mặt trong hôn lễ ngày hôm nay hiển nhiên đều được xem một màn kịch đặc sắc. Thật không uổng công họ bỏ ít thời gian đến dự hôn lễ.
Từ Ân Dung làm như không nghe thấy tiếng hai người đàn ông kia nói. Cô càng cứa càng sâu, vết thương rất nặng, máu chảy càng nhiều nhưng hình như Từ Ân Dung không hề cảm thấy đau đớn. Nỗi đau này có thấm thía gì bằng nỗi đau trong tim cô bây giờ.
Cô tiến lên phía trước hai bước tạo một khoảng cách nhất định với Tống La Diệm. Nở nụ cười bi thương nhìn anh.
"Tống La Diệm, rốt cuộc tôi đã làm gì anh? Rốt cuộc nhà họ Từ đã đắc tội gì với anh? Tại sao anh lại hành hạ tôi và Từ gia nhiều đến như vậy?" - Từ Ân Dung vừa nói vừa rơi nước mắt.
Lần kết hôn thứ hai này, không ngờ lại còn thảm thương hơn lần thứ nhất. Chí ít lần thứ nhất cô còn được nhận những lời chúc phúc từ mọi người đến tham dự hôn lễ. Còn lần này, cô chính là tâm điểm để mọi người cười cợt.
"Tống La Diệm, tôi yêu anh bất chấp, thứ gì tôi cũng có thể vì anh mà chịu đựng, thế nhưng còn anh thì sao? Anh lại hết lần này đến lần khác làm tổn thương tôi".
Từ Ân Dung bước đi xiêu vẹo. Máu chảy càng ngày càng nhiều nhưng cô lại không hề có ý muốn cầm máu. Từng bước chân của cô, mỗi bước đều lưu lại những giọt máu đỏ tươi.
"Tống La Diệm, tôi chỉ muốn anh trả lời thật lòng một câu. Chỉ một câu thôi! Cầu xin anh! Bảy năm nay, anh có từng nhớ tôi không?" - đôi mắt đẫm nước kia đảo tròn, tầm nhìn liền rơi xuống người Tống La Diệm.
"Có!" - nhớ cô là sự thật! Anh không hề phủ nhận bảy năm nay anh nhớ cô đến phát điên!
Từ Ân Dung vừa lòng với câu trả lời của anh, cười nhạt hai tiếng. Cuối cùng cả thân thể nhỏ bé vô lực ngã xuống. Trước khi ngã xuống, cô cảm nhận được mình đang ở trong vòng tay ấm áp của Tống La Diệm, thều thào nói.

"Tống La Diệm, xin anh đừng cứu tôi....đừng cứu tôi....xin hãy để tôi chết đi!"
Tống La Diệm gắt gao ôm chặt cô: "Em là người của tôi, trừ khi tôi chết em mới có quyền được chết!".
"Người đâu đưa thiếu phu nhân vào bệnh viện. Nếu như có mệnh hệ gì đừng tránh tôi là ác!" - Tống La Diệm lạnh lùng dặn dò vệ sĩ.
Sau đó liếc nhìn những người tham dự hôn lễ. Lạnh nhạt nói.
"Các người có thể đi rồi! Nếu không đi nhanh đừng trách tôi đổi ý định. Chuyện ngày hôm nay chỉ cần một phần nhỏ thông tin truyền ra ngoài, các người đều phải chết!"
Chỉ mấy phút sau, hiện trường hôn lễ chỉ còn lại Tống La Diệm, Vũ Chấn Hàn và một vài vệ sĩ của Tống La Diệm. Không khí nồng nặc mùi thuốc súng và sự chết chóc.
"Tống La Diệm, buông tha cho cô ấy đi!" - Vũ Chấn Hàn nhìn Tống La Diệm không đổi sắc mặt kiên định nói.
"Vũ Chấn Hàn, đừng tưởng tôi không biết anh đang âm mưu thứ gì. Từ Hiến Thần mà tôi bắt được chẳng qua chỉ là một người có ngũ quan giống Từ Hiến Thần mà thôi chứ chẳng hề phải Từ Hiến Thần!" - Tống La Diệm cất giọng đầy châm chọc.
"Đúng như lời đồn, Tống tổng quả thật thông minh!" - Vũ Chấn Hàn ngồi xuống cái ghế cách đó không xa, ngông cuồng nói.
"Tôi đương nhiên biết anh nghĩ tôi sẽ không giết anh vì chỉ có anh mới có thể biết được hiện tại Từ Hiến Thần đang ở đâu. Nhưng anh hoàn toàn nhầm, dù Từ Hiến Thần kia là giả nhưng không phải tôi vẫn uy hiếp được Dung Nhi sao, việc gì phải giữ lại mạng sống cho anh!".
Vừa dứt lời, tiếng súng vang lên "đoàng". Một viên đạn bay thẳng về phía Vũ Chấn Hàn.
. Mọi người đọc truyện mới của ta rồi nhận xét nhé?