Chương 21

Tùy Chỉnh

Toàn thân Tử Ân Dung nhịn không được mà run lên, cảm nhận được sự sợ hãi của cô, Vũ Chấn Hàn đứng bên cạnh liền nắm lấy bàn tay cô, tiếp thêm sức mạnh cho Từ Ân Dung. Nhưng cô và hắn đều không biết hành động này trong mắt Tống La Diệm không khác gì một cái gai, khiến ngọn lửa của sự tức giận bùng phát trong lòng anh một cách mãnh liệt.
"Tôi làm sao có thể tin anh đây?". Từ Ân Dung mở lời. Cô cảm thấy trái tim mình đập nhanh đến mức sắp rơi ra ngoài. Hiện giờ cô cũng không biết trong lòng mình là đang có cảm xúc gì.
"Viên đạn do tôi bắn chỉ chếch tim Từ Hiến Thần có năm centimet, được cấp cứu kịp thời, hắn hiện tại vẫn sống". Tống La Diệm nhíu mày. Cô từ bao giờ đã không còn tin tưởng anh nữa? Có phải người đàn ông bên cạnh đã nói những lời không nên nói không? Tống La Diệm âm thầm siết chặt tay, hận không thể một đấm giết chết Vũ Chấn Hàn.
"Tống La Diệm, anh chỉ biết dùng đúng một cách uy hiếp tôi để tôi trở về bên cạnh anh ư?". Từ Ân Dung tuyệt vọng lên tiếng, giọng nói cô chứa sự bi thương hoà quyện vào từng giọt nước mắt đang chuẩn bị rơi xuống nhưng lại bị cô gắt gao nén lại.
Cô không hiểu, người đàn ông này vốn dĩ không yêu cô, tại sao lại còn ép cô về bên cạnh anh? Phải hành hạ cô mới khiến cho cuộc sống của Tống La Diệm vui vẻ hơn ư? Từ Ân Dung cười một cách chua xót, tiếng cười của cô chạm đến đáy mắt Tống La Diệm khiến ánh mắt anh có phần phức tạp.
"Em là người phụ nữ của tôi, sống phải ở bên cạnh tôi, chết cũng phải chết trong vòng tay tôi. Nhưng em yên tâm, tôi nhất định sẽ không để em chết, vì thế em không thể rời xa tôi nửa bước". Tống La Diệm bá đạo nói. Cô là của anh, chỉ có thể là của anh! Kẻ nào dám có tâm tư động đến cô, anh nhất định sẽ không từ thủ đoạn giết chết!
"Tống La Diệm, tôi với anh đấu một ván, tôi thắng, anh phải thả anh trai tôi để tôi, Vũ Chấn Hàn và anh ấy sống cuộc sống tự do. Còn nếu như tôi thua, anh muốn bản thân tôi là gì tôi sẽ làm theo, chỉ cần không làm hại đến người vô tội".
Từ Ân Dung nhìn thẳng vào ánh mắt của Tống La Diệm. Cô không hề sợ hãi mà thản nhiên thách thức anh. Cô còn có thể sợ gì nữa đây? Đã bị anh làm tổn thương không biết bao nhiêu lần, còn sợ cái gọi là 'đau' ư?

"Được". Tống La Diệm trả lời, giọng nói của anh không nặng không nhẹ, nhưng lại mang theo một ngữ khí gì đó cuốn quanh Từ Ân Dung, đem lại cho cô cái cảm giác khó thở đến tột cùng.
Từ Ân Dung quay đầu nhìn Vũ Chấn Hàn. Ánh mắt của người đàn ông này trước sau đều không thay đổi, đều mang theo sự cưng chiều vô hạn đối với cô. Cô mỉm cười, nụ cười ấy rất đẹp, nhưng lại không khác gì lưỡi dao đâm từng đợt từng đợt lên trái tim Vũ Chấn Hàn.
"Học trưởng, anh lùi xuống đi! Em sẽ không sao đâu!". Từ đầu đến cuối Từ Ân Dung đều nở nụ cười rực rỡ như ánh mắt trời. May mà lúc nãy Vũ Chấn Hàn có tiêm thuốc tê cho cô, nếu không không biết bây giờ cô có hi vọng đấu lại Tống La Diệm hay không? Biết trước dù đánh thắng hay thua vẫn làm liên luỵ đến vết thương ở chân nhưng cô vẫn phải liều một phe.
"Em đang bị thương, tôi nhường em mười chiêu". Tống La Diệm như cười lại không cười mở lời. Không thể không thừa nhận, chất giọng của anh rất quyến rũ, quyến rũ đến nỗi khiến Từ Ân Dung nguyện chìm đắm cả đời, thế nhưng bây giờ đã khác, cô không phải là Từ Ân Dung của ngày xưa nữa
Từ Ân Dung cũng không nhiều lời, dù gì bây giờ cô cũng không thể đấu lại anh, anh nhường cô mười chiêu, tỉ lệ thắng cũng có thể tăng cao. Từ Ân Dung hít một hơi thật sâu, sau đó lao vào người Tống La Diệm bắt đầu đánh. Nhưng cô còn chưa kịp động được vào một sợ tóc của anh, thì đã....
"Đoàng".
Một viên đạn không biết từ đâu bay thẳng về phía bụng Tống La Diệm.