Chương 20

Tùy Chỉnh

Ngay khi cây kim chứa độc dược hoa bỉ ngạn của Từ Ân Dung chỉ còn cách đúng năm centimet nữa là đâm trúng mi tâm Tống La Diệm, thế nhưng thân thủ của Tống La Diệm đâu phải dạng vừa, anh dùng hai ngón tay đã kìm hãm không cho cây kim kia tiếp tục di chuyển.
Hai người một chín một mười, ngang tài ngang sức. Nhưng Từ Ân Dung chỉ là một cô gái nhỏ nhắn liệu có thể đấu lại được một kẻ đã lăn lộn nhiều năm trên thương trường và cả giới hắc đạo?
Tống La Diệm nhấc nhẹ khoé môi, anh là đang cười, nhưng nụ cười ấy lại chẳng hề chứa một chút sự ấm áp hay vui vẻ chỉ có sự lạnh lẽo đến đáng sợ. Anh đi đến trước mặt Từ Ân Dung trả lại cây kim chứa độc dược cho cô. Từ đầu đến cuối, Tống La Diệm đều coi Vũ Chấn Hàn như một cái gai trong mắt, mà cái gai đương nhiên phải loại bỏ.
Vũ Chấn Hàn kinh ngạc nhìn Từ Ân Dung. Thân phận sát thủ của cô hắn chưa từng nghe qua, hơn nữa thân thủ của cô khiến hắn phải tâm đầu khẩu phục. Khẽ liếc nhìn cây kim chứa độc dược hoa bỉ ngạn trên tay Từ Ân Dung không khỏi cảm thán lực sát thương của cây kim này quá mạnh.
Mặc dù Vũ Chấn Hàn không phải là người trong giới hắc đạo, thế nhưng hắn cũng là một người có địa vị không hề thấp. Biết một chút ít thông tin trong giới hắc đạo đương nhiên là có thể. Bảy năm vừa qua, hắn được biết trong giới hắc đạo xuất hiện một vũ khí có lực sát thương cực kỳ mạnh, chỉ cần đâm vào là chết, thật không ngờ, Từ Ân Dung chính là chủ của vũ khí này.
" Thân thủ không tồi. Không hổ là lão đại của MH ". Từ Ân Dung cất tiếng trêu đùa, trong giọng nói còn mang theo sự khát máu, mỗi khi đứng trước mặt Tống La Diệm, cô đều nghĩ sẽ giết anh để trả thù cho anh trai và ba.
" Dung Nhi, ngày em trở thành sát thủ cũng đã biết không ít thông tin của tôi! ". Bạc môi mỏng của anh cong lên gợi sự hứng phấn đến điên cuồng.
Tống La Diệm không hề đơn giản, bên ngoài anh là tổng giám đốc của Tống thị, là đại thiếu gia của Tống gia thế nhưng thân phận bên trong khiến người ta phải nể phục. Còn trẻ như vậy đã trở thành lão đại của tổ chức MH, tổ chức xã hội đen lớn nhất trong thế giới ngầm, cũng có thể nói mọi quyền hành trong thế giới ngầm đều do Tống La Diệm nắm giữ.

" Điều gì nên biết tự khắc sẽ phải biết! ". Từ Ân Dung chầm rãi đáp lời. Ánh mắt cô chợt có tia gợn sóng nhưng rất nhanh ánh mắt ấy đã trở lại sự ôn hoà của mặt biển tĩnh lặng.
" Tôi hỏi em lại một lần nữa, em có quay về bên cạnh tôi hay không? ". Tống La Diệm lên tiếng. Ánh nắng chiếu thẳng vào cơ thể nhỏ nhắn của Từ Ân Dung, khiến trán cô lấm tấm mồ hôi. Anh không thể không thừa nhận, khi đối diện với cô gái nhỏ này, mọi quy tắc từ trước đến nay do anh đặt ra đều bị phá bỏ.
" Đừng hòng! Tôi không muốn trở thành công cụ để anh phát tiết! ". Nghĩ đến bản thân mình trở về sẽ lại là công cụ để anh thoả mãn dục vọng, Từ Ân Dung không khỏi cáu gắt.
Đến bản thân cô cũng không biết, trong lòng mình đang khó chịu điều gì, không phải anh đã nhắc bản thân cô chỉ là tình nhân trên dưới mười lần rồi sao? Không phải cô cũng đã quen, tại sao lại còn khó chịu? Hay cái cô khó chịu, chính là đối với anh cô chỉ là công cụ mặc anh phát tiết, không hơn.
" Không trở về? Đã quyết định rồi? ". Tống La Diệm hỏi, trong giọng nói không mang theo ngữ khí lạnh lùng ngược lại mang theo sự chết chóc nồng đậm.
" Đã quyết định! ". Từ Ân Dung đáp, giọng nói rất kiên định.
Tống La Diệm khẽ cười, nụ cười ấy tản ra sự lạnh giá toát ra từ cơ thể anh. Anh ném chiếc điện thoại cho Từ Ân Dung, cô vô thức bắt lấy. Cô nhìn chiếc điện thoại, nó đang thực hiện một cuộc gọi video, chẳng mấy lâu sau đã có người bắt máy. Người ở đầu bên kia không nói gì, cầm lấy điện thoại đi về một căn phòng.
Cánh cửa bật mở, thân ảnh quen thuộc của người đàn ông khiến Từ Ân Dung hoảng hốt. Người đàn ông đó ngồi bên kia sổ, thơ thẩn bắn tầm mắt về phía phương trời xa xôi. Cô định lên tiếng, nào ngờ chất giọng lạnh lùng của Tống La Diệm đã truyền vào tai.
" Em muốn anh ta chết hay là về bên cạnh tôi? ".