65. BTS - Kẻ vô danh trở thành huyền thoại.

Tùy Chỉnh

" TỪ NHỮNG KẺ VÔ DANH TRỞ THÀNH HUYỀN THOẠI "
---------
" Dul, set BANG ! TAN ! Annyeonghaseyo Bangtan Sonyeondan imnida "
••••••••
- 6 năm trước :
Có 7 người đang điên cuồng tập luyện liên tục hàng ngày, hàng giờ.
Có 7 người đang đi phát tờ rơi trên đường phố, để cầu xin mọi người đến concert miễn phí của mình.
Có 7 người mỗi tối đều lên twitter chờ đợi và đếm từng đợt follow.
Có 7 người luôn bị cho là không cùng đẳng cấp, để rồi bị người khác hắt hủi, lạnh nhạt.
Có 7 người mỗi tối lại lặng lẽ đi làm thêm để trang trải cuộc sống.
Có 7 người cùng chung 1 phòng ở kí túc xá chật chội.
Có 7 người đang thất vọng đến gục ngã rồi ôm mặt khóc.
Dường như tôi thấy họ đứng lặng lẽ giữa 1 khu phố ồn ào náo nhiệt.
---------
Min Yoongi từng chia sẻ : "Ngày trước anh đã phải trải qua rất nhiều thứ, lúc anh tầm 17, 18 tuổi gì đó. Nếu anh ăn 1 bữa, thì sẽ chẳng còn tiền để đi xe bus. Nếu anh ăn mì tương đen với giá 2 đô, thì cũng chẳng có tiền đi xe bus về nhà đâu. Kể cả khi anh bán những ca khúc của mình, anh cũng chẳng nhận được chút tiền nào cả ". Cay đắng thay, công sức mà họ bỏ ra để rồi họ nhận lại được gì?
Mất hết niềm tin và hy vọng. Xã hội vẫn cứ nhìn xuống và coi thường họ :
" Một lũ nhà quê học đòi làm idol"
" Idol tầm thường từ 1 công ty rách nát "
" Công ty rách nát của chúng mày sẽ chẳng bao giờ nổi được đâu "
- Chúng tôi biết chứ!!!  Nhưng kể cả khi 7 người chúng tôi chen chúc ngủ chung 1 phòng, thì vẫn cứ nằm xuống hy vọng vào 1 ngày mai tốt đẹp hơn
Ngay cả khi bản thân mình lạc vào vực sâu thăm thẳm thì chỉ mong sớm được giải thoát khỏi nơi tối tăm lạnh lẽo đó.

Bầu trời trên cao đang toả sáng. Thì lại đối lập hẳn với cuộc sống của chúng ta. Bằng cách nào để ta chạm được đến vệt sáng nhỏ nhoi ấy?
6 năm trước ánh sáng ấy chỉ là hư ảo. Vực thẳm ấy từng khiến họ sợ hãi. Nhưng đau đớn có là gì so với hạnh phúc của thực tại??
Ngày 5/5/2015....
Cảm xúc như được vỡ oà. Đó là chiếc cup đầu tiên họ nhận được. Mới đầu họ cũng chẳng tin vào tai của mình. Vui mừng, xúc động hạnh phúc khôn xiết, họ thốt lên:
" Trước tiên Bang Sihyuk PD-nim và các anh chị staff cảm ơn mọi người rất nhiều "
" Tụi mình sẽ tiếp tục làm việc chăm chỉ hơn nữa. Và ARMY !! Cảm ơn mọi người nhiều lắm, cảm ơn nhé "
Chiếc cup đó như đánh dấu bước ngoặt lớn trong sự nghiệp của họ. Mở ra con đường ánh sáng, báo động về 1 tương lai rộng mở.
Ngày hôm đó, phía sau hậu trường dường như vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt hạnh phúc của chúng ta.
--------
Ngày hôm nay ngoảnh đầu 1 chút để nhìn lại con đường chúng ta từng trải qua. Con đường ước mơ đầy chông gai, gian khổ. Từng nhảy múa đến khi gục ngã. Cất lên tiếng hát bằng hết sức bình sinh của mình.
Nhiều khi tự hỏi : Rốt cuộc, chúng tôi đang chờ đợi điều gì? Sẽ còn lại những gì sau khi vật lộn với cuộc sống? Điều gì khiến chúng tôi chờ đợi đến vậy? Mục tiêu tiếp theo của chúng tôi là gì? Ai sẽ rời đi và ai sẽ tiếp tục đồng hành cùng Bangtan?
Nhưng đối với ARMY. Chỉ cần 7 tia sáng đó còn ở trên sân khấu thì dù cho mê cung có dẫn đến ngõ cụt, chúng ta vẫn sẽ mãi nắm tay nhau và bước đi đến tận cùng. Bên nhau cho đến hết ngày tận thế. Phấn đấu, nỗ lực, không ngừng tiến thêm bước nữa.
Bangtan - ARMY chưa bao giờ mất niềm tin ở nhau. Ngay cả khi người đời lạnh nhạt thì vẫn hướng về phía trước rồi tiến lên bất chấp gian nan thử thách.


Cre:PhươngVminie

#Sharmy
19.05.12
👉🌟🙁🙁🙁🙁🙁