20. Confession....

Tùy Chỉnh

" Lắm lúc tôi thật ghét một số người ở Fandom của tôi "
....
Để tôi kể người nghe, tất cả bọn tôi từng là những người kiên cường, chịu khó, cho dù bị người khác chửi rủa nhưng vẫn động viên nhau, khóc cùng nhau rồi cố gắng cùng nhau.
Tôi thương fandom tôi lắm, họ cho tôi cảm giác gia đình dù cách nhau ngàn dặm, chỉ được gặp nhau nhờ màn hình điện thoại. Nhưng mọi ngôn ngữ, mọi thứ chúng tôi đều sẻ chia cho nhau. Cảm giác những ngày đông lạnh giá được xua tan nhanh hơn khi chúng tôi cùng hát spring day, hay chung tay làm những pj cho idol, tuyệt lắm. Đơn giản là chúng tôi cùng yêu 7 con người.
Chúng tôi ấy à, sống như loài sói, độc tôn và chỉ có bầy đàn. Nhưng vẫn vui, vì chúng tôi có nhau.
Bọn tôi luôn nắm chặt tay nhau và bước đi, chấp nhận thách thức của tất cả fandom khác để trở thành một fandom tự lập tự hưởng và tự hào về điều đó.
...
Nhưng bây giờ, tôi đôi khi thấy rất bất lực.
Người ta nói rằng, ai rồi cũng thay đổi, nhất là khi họ nổi tiếng hay trở nên mạnh hơn.
Tại sao idol tôi vẫn như thế, vẫn gần gũi và dễ mến, nhưng một số người trong chúng tôi lại thay đổi, hoặc mang tính kiêu ngạo khi gia nhập lúc chúng tôi đã lớn mạnh, idol tôi đã thành công toàn cầu.
Họ dẫm lên vết xe đổ của những kẻ đốn mạt đã từng sỉ nhục và coi rẻ chúng tôi. Thật sự không có gì tát vào mặt tôi đau hơn là những cú phát ngôn và suy nghĩ của những con người đó.
Tôi khó chịu, tôi phát bực, tôi tiêu cực khi nhìn thấy những top cmt hay những dòng chữ đăng lên tường của các bạn ấy là những dòng thách thức nực mùi khinh rẻ.

Tại sao nhỉ? Tôi tự hỏi tại sao họ phải làm vậy?
Đối với idol tôi, tất cả thành công của ngày hôm nay với tôi vẫn là không đủ. Tôi là kẻ tham vọng, và tôi muốn idol tôi luôn phải đứng đầu cho dù tôi biết không có gì là mãi mãi. Nhưng tôi muốn khi họ còn trẻ, còn năng lượng và hoạt động mạnh mẽ, họ phải được những gì xứng đáng và hào quang nhất. Cả cuộc đời vượt muôn trùng sóng bể nhưng sẽ chẳng bao giờ thoát khỏi cảnh ' leo núi '. Nếu như đứng ở đồi này đã thoả mãn thì tự hỏi cả thiên hạ này còn đầy những ngọn núi cao hơn, chúng ta sẽ bỏ lỡ nó sao? Không, tôi không muốn.
Rất nhiều người, đứng ở đỉnh rồi ngủ quên ở đó.
Mà họ không hề biết, những nhà leo núi khác đã đưa idol người ta bám sát đến đỉnh mất rồi!
Họ đứng ở mặt đất nhưng con mắt lại ở trời mây, họ luôn quan sát những cảnh vật ở đâu và ngắm những cuộc chiến ở phương xa.
Không hay, đang có đầy những kẻ muốn chặt đứt chân lẫn đôi cánh của họ.
Nếu không có ai gọi dậy, không có ai nhắc nhở, tôi thực sự không biết tương lai sẽ ra sao?!
Chỉ sợ, lửa đã tàn
Chỉ còn lại tro bụi
Thừa lại của một thời nhiệt huyết và say mê...


By me (@Sharmy)
19.03.15