NamJoon (9-end)

Tùy Chỉnh

Nếu bạn bắn súng lục và quá khứ thì tương lai sẽ bán bạn bằng đại bác
•••••••••
Dòng kí ức chợt xẹt qua trong đầu khiến cho cả thế giới của hắn như đang chìm vào trong bóng tối không tìm thấy lối thoát, giọt nước mắt hối hận muộn màng khẽ rơi xuống, thấm ướt hai gò má, kèm theo đó là tiếng hét đầy đau khổ vang lên trong căn phòng
- AAAAaaaaa!!!!!!!!
Là hắn đã sai rồi sao, hắn đã sai thật rồi....tại sao hắn lại có thể đối xử với cô như vậy chứ, cô là người hắn yêu nhất...còn hơn cả bản thân hắn, sao hắn lại có thể nhận lầm người con gái khác là cô....lại còn vì người đó mà hành hạ cô, giết chết đi đứa con của cô và hắn...hắn đúng là cầm thú...cầm thú!! (Dị bi giờ yêu Cá bù lại đi :33)

- T/b à, mau tỉnh lại đi....anh hứa sẽ bù đắp tất cả cho em...anh sẽ không bao giờ làm em tổn thương nữa đâu....chúng ta sẽ cùng xây dựng mái ấm gia đình cùng với ...con của chúng ta em nhé......
Hắn khẽ gục xuống vai cô khẽ thì thầm, nhưng mãi cô vẫn không trả lời, hắn ôm chặt lấy cơ thể cô như muốn hoà tan cô vào trong người hắn, không có một kẽ hở, nước mắt hắn không ngừng tuông trào, trái tim hắn đã tan nát, đôi mắt đỏ ngầu dần trở nên vô hồn.
- Em không được rời xa anh....em là người phụ nữ của anh...của anh...của anh. (Nãy giờ hai người đờn ông nói chuyện có thèm cấp cứu cho mẻ đâu -.-)

Anh đứng đó nhìn hắn đang ôm chặt lấy cô, nhìn hắn đang chìm trong cảm giác hối hận cùng đau khổ, khẽ nở nụ cười nhạt
'Không kịp nữa rồi....cô ấy đã đi rồi, đã rời xa chúng ta mãi mãi'
Nước mắt anh cũng rơi xuống, lần đầu tiên trong đời anh biết yêu là như thế nào, biết quan tâm, chăm sóc một người....cùng biết khóc vì một người...nhưng người đó lại chỉ xem anh là anh trai...
Cả căn phòng chìm trong không khí tang thương, tiếng khóc đầy tuyệt vọng cùng đau khổ vang vọng cả phòng. Một người con gái xinh đẹp, yên bình nằm đó, trong vòng tay của một người đàn ông....người mà cô đã yêu rất nhiều, còn một người chỉ đứng từ xa nhìn hai người, lặng lẽ rơi nước mắt.

Cuối cùng cả căn phòng trở nên yên tĩnh, anh khẽ bước tới, ôm lấy cô.
- Cậu không xứng đáng...ở bên cạnh cô ấy.
Lời nói đầy lanh lùng, ánh mắt nhìn vào hắn cũng không còn một tia tình cảm, xoay người bước đi. Dù trong lòng anh hận hắn, nhưng vẫn không thể làm gì hắn...bởi vì anh đã từng hứa với cô..anh sẽ không làm tổn thương hắn. Nhưng dù vậy, anh cũng vẫn muốn hắn sống trong đau khổ cùng hối hận đến hết cuộc đời này....

Theo tiếng bước chân dần xa của anh, chỉ còn mình hắn ngồi trong căn phòng lạnh lẽo, giọt nước mắt đau khổ chưa từng ngừng rơi xuống mặt đất lạnh lẽo.
'Anh không xứng đáng ở bên cạnh cô....anh không xứng đáng....'

- T/B......!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!








🌱
Còn nhớ tui hông :) cái đt hư rồi :) tối đc xài ké đt papa để soạn bài :) may mà trước lúc đt đi ngoại tình thì còn kịp viết chap cuối :)))) cơ mà mấy ngày liền mò riết mới tìm ra được chỗ up do đt papa k có cài wattpad :) khổ dễ sợ hà :)

Loading...