Yoongi (1)

Tùy Chỉnh

Là yêu, hay là hận? Là chấp niệm kiếp trước hay...duyên nợ kiếp này....
----------------------
Gió xuân thổi nhẹ qua các tán hoa đào làm rơi những cánh hoa yếu ớt, nhẹ nhàng đáp xuống cơ thể của một người con gái đang nằm bất động trên mặt đất giá lạnh, những cánh hoa màu hồng đẹp đẽ cũng chẳng lóa mắt bằng dòng máu đỏ yêu diễm đang tuôn ra không ngừng từ người nàng kia.
T/b không biết mình đã bị bỏ lại đây bao lâu, nhìn sinh mệnh ngày càng xa rời nàng không cảm thấy tuyệt vọng mà ngược lại chỉ có thể cười khổ, đón nhận.
A, đều là do nàng ngu ngốc, đánh mất trái tim cho một con ác quỷ máu lạnh, bây giờ bị hại thảm như vậy còn có thể trách ai. 
Từ một tiểu thư khuê các, đoan trang ta vì chàng - vị vương gia không được sủng mà moi tim, móc phổi đối tốt với chàng chỉ mong chàng nhìn ta ôn nhu một chút. 
Vất bỏ tôn nghiêm,mặt mũi gia tộc, quỳ giữa cửa cung 3 ngày liền xin gả cho chàng, đổi lại là sự khinh bỉ nơi chàng và ruồng bỏ của gia tộc.
Khi biết chàng muốn tranh dành ngôi vị hoàng đế ta không ngại mạo hiểm, dùng sức lực của bản thân giúp chàng bước lên nơi cao quý nhất.
Mùa đông năm ấy , chàng mang về một cô gái xinh đẹp, khuôn mặt nàng thanh thoát, trong sáng lúc nào cũng hiện lên nét ngây thơ, vô tội khiến người khác nhìn vào không nhịn được tưởng thương yêu vỗ về. 
Lần đầu tiên, ta nhìn thấy chàng đối xử dịu dàng, kiên nhẫn với một ai đó đến vậy, nàng ta nói mình bị mất trí nhớ, chàng liền vui vẻ nạp nàng ta làm trắc phi mà không thèm đoái hoài đến cảm nhận của ta, mà ta... Cũng chẳng có tư cách lên tiếng.
Đau.
Trái tim ta dường như đau đến chết lặng, không ngừng rỉ máu, người đến trước là ta, người bên cạnh chàng lúc nguy nan nhất cũng là ta ,nhưng như vậy có nghĩa lý gì ,chẳng phải chàng yêu vẫn là người con gái kia.
---
Dạo gần đây, vùng biên thùy luôn có sự hoạt động của các nước tây vực, ở thư phòng của chàng luôn bị mất những văn bản cơ mật, ta âm thầm điều tra và phát hiện nàng kia là nội gián dị quốc, muốn báo cho chàng nhưng bị chặn trước cửa, liều lĩnh tiến vào phòng lại gặp cảnh ái ân giữa hai người, mùi vị dâm mĩ lan truyền trong Không khí khiến ta thảnh thốt.

Quả nhiên.
Chàng không tin ta, lúc đó thần sắc của chàng hiện lên một chút lay động như là hiểu ra, như là chấp nhận, đến khi ánh mắt chàng nhìn về phía người con gái đang khóc lóc yểu điệu kia thì hóa thành nước mật, ôn nhu, dịu dàng không kể xiết. 
Đành vậy, vì chàng ta phải bôn ba tới vùng biên ải giải quyết sự tình, thế nhưng chẳng ngờ khi gặp lại là tin dữ cả nhà ta bị khép tội cấu kết tạo phản, chu di tam tộc, đón nhận ta là cảnh nhà tan hoang.
"tại sao?"
"Như ngươi thấy, tạo phản cần phải diệt trừ đó là hiển nhiên."
"không phải, họ không phải..."
Rõ ràng chàng biết tất cả, sao vẫn làm chứ??
Một nhát kiếm vung lên, lưỡi kiếm lóe ra tia sáng lạnh lẽo, ta ngỡ ngàng nhìn xuống ngực, nơi máu tươi không ngừng chảy xuống.
Ngã vào vũng đất bẩn ướt át, thứ duy nhất ta nhìn được là góc áo bào lay động và hình ảnh chàng ôm một người con gái khác.
Ta mệt mỏi nhắm lại đôi mắt trĩu nặng, có hối tiếc nhưng lại tuyệt nhiên không hận chàng, có hận là hận bản thân không biết nhìn người, trao lầm trái tim cho người không đáng nhận.
Nhưng sao linh hồn lại thét gào đau đớn đến vậy?? Bán mạng vì chàng, hi sinh vì chàng, rồi nhận được là một nhát kiếm xuyên tâm, nực cười thật nực cười, hối hận rất hối hận, còn có thể.... Làm lại sao?? 





🌱
Lại thích tách chap rồi =))