Chương 66 + 67

Tùy Chỉnh

Trước Tết nguyên tiêu, vẫn luôn mang theo chiếc vòng tay bên người, thẳng mãi đến khi tết nguyên tiêu đã qua từ lâu, nháy mắt đã thấy tháng tư. Nhưng Bát a ca vẫn còn nghị triều tại gia. Tự mình âm thầm suy nghĩ, hắn hành động như thế, có lẽ tâm tình lẫn thân thể là nguyên nhân cốt yếu, nhưng ứng với những chuyện xảy ra hẳn còn có nguyên do khác. Thứ nhất là vì để tránh hiềm nghi, dù sao khi phế Thái tử lần đầu tiên, hắn đã gánh lấy không ít tai họa, lần phế Thái tử thứ hai này cần phải hành xử khôn khéo hơn, hắn vì tránh một nước cờ khinh suất có thể dẫn tới một nước cờ tai họa, không bằng cứ đơn giản nghị triều tại gia, lại tránh được tất cả. Thứ hai, Đại Thanh lấy hiếu trị thiên hạ, Bát a ca cũng là hành động theo đạo lý ấy bên cạnh đó lại có thể gieo được hiền danh, gặt lại được lòng cảm mến của người đọc sách thánh hiền.

Nếu là như thế, e rằng trong khoảng thời gian này hắn sẽ lại tiếp tục không vào cung. Suy nghĩ rồi lại suy nghĩ, không cách gì khác hơn đành phải phiền đến Thập tứ a ca vậy. Một ngày, ngó nghiêng xem chỉ có Thập a ca và Thập tứ a ca đi với nhau, vội gấp gáp đuổi theo thỉnh an.

Sau khi thỉnh an, ba người một mặt trò chuyện vui vẻ, ta một mặt ra hiệu cho Thập tứ, ý bảo hắn làm cách nào cho Thập a ca đi trước, Thập tứ hướng về phía ta cau mày, tỏ vẻ không cách nào thực hiện. Ta nhìn Thập a ca cười duyên lấy lòng, rồi nói : "Ngươi có thể tự mình xuất cung trước được không, ta có chuyện muốn nói với Thập tứ gia một chút." Thập a ca bực tức : "Khi cần ta, thì tìm ta nói chuyện, khi không cần ta nữa, thì vội vã đuổi ta đi. Nói cái chuyện gì mà không muốn để ta nghe được chứ?" Vừa nói vừa trừng mắt về hướng Thập tứ tức giận.

Thập tứ vội giải thích: "Không liên quan gì đến ta đâu nha! Ta cũng không biết nàng muốn nói cái gì. Muốn trừng mắt thì trừng nàng ấy đi." Thập a ca hướng về phía ta trừng mắt. Ai sợ ai nào? Ta cũng trừng mắt lại hắn nói: "Trước tết nguyên tiêu, ta ở xa xa trông thấy ngươi và Thập phúc tấn, còn chưa kịp tiến lên thỉnh an, ngươi đã mang theo phúc tấn chuồn mất, ngươi nói, ngươi vì sao lại trốn tránh ta? Coi như là tính sổ đi, một bút một giấy ta tính hết cho rõ luôn nhé."

Sắc mặt Thập a ca ngượng ngập, ỉu xìu nói : "Ta không cùng ngươi đôi co nữa, dù sao cũng không nói lại ngươi, các ngươi muốn nói cái gì thì cứ nói đi!". Một mặt nói, một mặt quay người bước nhanh đi.

Ta nhìn sau lưng hắn cười phá lên. Thập tứ a ca cười hỏi : "Xa xa trông thấy Thập phúc tấn, không né còn đặc biệt tiến lên thỉnh an sao?" Ta cười nói : "Dọa hắn chơi thôi! Lúc đó cũng muốn tránh ra, không ngờ Thập a ca đã trông thấy ta, vội vội vàng vàng chắn tầm nhìn của Thập phúc tấn, hai người mau chóng bỏ đi."

Thập tứ lắc đầu cười nói : "Không biết khúc mắc với Thập phúc tấn đến lúc nào mới có thể giải đây?Ngươi ta cũng đều rõ tâm tư Thập a ca, nhưng chính bọn họ lại xem như không hiểu?". Ta thở dài : "Thì bao giờ cũng 'ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê' mà. Chỉ có điều thêm ít thời gian nữa, rồi họ sẽ nhận ra."

Ta lôi chiếc vòng tay từ trong lòng ngực ra đưa cho hắn, sau khi Thập tứ nhận lấy,tiện tay sờ quanh chiếc vòng, hỏi : "Hình như là một chiếc vòng tay, có ý gì đây?"

Ta nói: "Giúp ta trả lại huynh ấy, song không cần vội, ngươi xem khi nào tâm trạng huynh ấy tốt hơn thì hẵng đưa." Thập tứ nói: "Sao lại bắt ta làm cái việc không được trả ơn thế này?Tự mình làm đi!". Nói xong đem cái vòng dúi trở lại vào tay ta, ta vội nhảy ra xa hai bước, khổ sở van nài: "Từ năm ngoái sau khi nương nương qua đời, Bát a ca vẫn ôm bệnh nằm nhà, ta sao có thể tự mình đến đó? Hơn nữa, cũng không cần ngươi nói thêm lời nào, huynh ấy thấy chiếc vòng tay, tự nhiên sẽ rõ ràng tất cả."

Vẻ mặt hắn do dự lẳng lặng suy nghĩ, bỗng nhiên lóe lên một nụ cười, nhìn phía sau ta thấp giọng nói: "Tứ ca và Thập tam ca đang tới." Ta sẵng giọng: "Đừng đùa, chiêu này không dùng được đối với ta đâu.". Thập tứ thu lại chiếc vòng tay, cúi người thỉnh an: "Tứ ca cát tường, Thập tam ca cát tường!"  

 Ánh nắng tháng tư thực khiến người ta yêu thích, ấm áp vừa đủ, ta và Ngọc Đàn đem đám hoa khô còn lại từ năm ngoái cùng với đinh hương mới hái năm nay ra phơi.

Vương Hỉ tiện đường đi ngang qua, lại đây thỉnh an ta, sau đó tiến đến bên chiếu trúc trải hoa cúc khô, cười nịnh nói với ta: "Nghe người ta nói dùng hoa cúc ép dưới gối có thể giúp mắt sáng, hạ hỏa. Tỷ tỷ tìm người giúp ta làm một cái được không!". Đầu chưa ngẩng, ta vừa dùng chổi lông gà quét qua chiếu trúc, vừa thuận miệng hỏi: "Ở đâu ra nhiều hỏa mà muốn hạ thế? Ngày thường uống trà ướp hoa cúc còn chưa đủ sao?"

Vương Hỉ thở dài nói: "Tỷ tỷ không biết cách đây hai ngày ta đã nổi giận với cái đám không ra gì kia sao? Đã phải sai người hung hăng đánh cho bọn họ một trận đó."

Ta không yên lòng nói: "Là nên đánh, nhưng cũng không cần làm quá lên như thế! Có điều đánh người ta rồi, ngươi còn tức giận cái gì chứ?"

Vương Hỉ hì hì cười nói: "Tỷ tỷ trông thấy cũng chẳng quản, ta cứ lờ đi cũng xong, có điều e rằng chuyện ầm ĩ lên thì đám nô tài cũng bị kéo vào. Giờ đây tỷ tỷ là hiền nhân được người người xưng tụng, nhưng ta thì tiếng xấu đầy trời rồi"

Ngươi nghĩ rằng ta muốn cái danh "hiền nhân" này sao? Chẳng lẽ ta mong muốn cả ngày chịu áp lực mà sống sao? Nghĩ tới liền tức giận, thuận tay cầm chổi lông gà vụt hắn hai cái mắng: "Còn không đi lo công việc của ngươi đi, ở chỗ này cùng ta thì thầm hiền ác này nọ, cứ như đang chế giễu ta chiếm điều tốt của ngươi vậy. Thật muốn tìm Lý am đạt hỏi một chút, rốt cuộc có nên trông nom ngươi kỹ một chút hay không."

Vương Hỉ vừa nhảy sang một bên né tránh, vừa cười nói: "Tỷ tỷ tốt của ta, ta sai lầm rồi! Chỉ là bị người ta mắng sau lưng, trong lòng khó chịu, tìm tỷ tỷ oán thán vài câu thôi mà."

Ta mắng: "Ngươi nghiêm chỉnh mà theo học Lý am đạt đi! Cái tốt không lo học, bản lĩnh nói nhảm thì lại không biết học được từ đâu. Cẩn thận ta nói lại cho sư phó của ngươi đó!". Nói xong làm bộ chạy hai bước, lại phất phất chổi lông gà trong tay.

Một mặt hắn vừa chắp tay xin tha, một mặt lại hốt ha hốt hoảng nghiêng người từ từ chạy. Đột nhiên vẻ mặt hoảng sợ, dừng vội bước chân, thân hình chưa đứng vững, lảo đảo một cái, ngã chổng vó xuống đất. Ta còn chưa kịp cười, hắn đã vội vàng đứng lên, bụi cũng chẳng thèm phủi, liền hướng tới phía sau chúng ta thỉnh an. Ta cùng Ngọc Đàn cũng vội vàng xoay người thỉnh an, hoá ra là Tứ A ca, Thập tam A ca cùng Thập tứ A ca đang đứng tại hành lang.

Tứ A ca sắc mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng, phất tay, để chúng ta đứng dậy, Thập tam cùng Thập tứ ở phía sau trên mặt đều tràn đầy ý cười.

Vương Hỉ hành lễ xong liền cáo lui . Đợi người đi khuất, Thập tam A ca cùng Thập tứ A ca mới cười ha hả lớn tiếng, ta nói: "Thích thì cứ cười đi! Nhịn chỉ thêm khổ mà thôi!"

Mắt thấy hai người bọn họ liếc cái chổi lông gà trong tay ta, vội đặt nó lên chiếu. Bọn họ càng cười lớn tiếng hơn. Ta nhếch khóe miệng, nhìn bọn họ, một lát sau bản thân cũng không nhịn được, bắt đầu cười rộ lên.

Thập tứ A ca cười hỏi: "Hôm nay ngươi làm sao vậy? Không cẩn thận chút nào, tự mình phơi bày ra bản chất, về sau không ai dám nói ngươi dịu dàng hiền thục nữa đâu.". Ta ngừng cười, thản nhiên nói: "Ngươi chưa từng nghe qua đạo lý 'vật cực tất phản' sao?"

Hắn cùng Thập tam A ca đều hơi ngây người một chút, cười yếu ớt, không nói nữa. Tứ A ca vẫn lẳng lặng nhìn chúng ta, một mặt nói: "Đi thôi!", một mặt đã cất bước đi. Thập tam cùng Thập tứ liền đuổi theo, ba người hướng về phía của Đức phi nương nương bước tới.

Ta tiện tay gẩy mấy cánh hoa đinh hương, nhìn Ngọc Đàn nói: "Nếu như không sợ mất công, vậy làm cho Vương Hỉ một cái gối đi!". Ngọc Đàn cười đáp: "Không mất công, áo gối đều đã có sẵn, bỏ thêm bông và hoa vào, khâu một đường là xong thôi."

(*)'vật cực tất phản': khi sự vật sự việc đến cùng cực thì tất yếu sẽ xoay chuyển lại.


Sách Tả Truyện có viết rằng:
Vật cực tất phản, lạc cực tất bi,
Thái hợp tất ly, thế thạnh tất suy, bĩ cực thái lai.
Nghĩa là: Vật đến cùng tột thì trở lại, vui tột thì buồn,
Rất hợp thì lìa, đời thạnh tất suy, suy tột thạnh đến.
Đó là luật thay đổi luôn luôn, nhưng có tính cách tuần hoàn. Không bao giờ suy hoài, mà cũng không bao giờ thạnh hoài. Hết suy tới thạnh, hết thạnh tới suy. Cho nên khi được thạnh thì phải phòng lúc suy, ấy mới gọi là trí.