Chương 5

Tùy Chỉnh

Khương Tử Tân đứng áp sát cả cơ thể vào bức tường phía sau lưng. Giờ nàng không còn đường lui nữa, giương ánh nhìn ai oán nhìn đám nam nhân trước mặt. Tử Tân nhận ra, chúng là đám hôm trước đã bị Ngô Cẩn Ngôn dạy cho một bài học. Đám tiểu nhân này rất sợ Ngô Cẩn Ngôn, nhưng lợi dụng lúc cô ấy không đến trường, chúng liền đổi mục tiêu sang Khương Tử Tân.
Tên cầm đầu bước tới trước, một bên mặt hắn vẫn còn bầm tím. Nhìn hắn mỗi lần nói chuyện đều rất thống khổ. Hắn ép Tử Tân vào tường, dùng tay nắm chặt lấy vai nàng.
"Đồ quái vật, không có con khốn kia ở đây, để tao xem mày thoát như thế nào?"
Hắn gằn giọng, đưa mặt hắn gần mặt nàng, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá của hắn làm nàng buồn nôn. Lúc ở thư viện đột nhiên đám nam nhân này xuất hiện, trấn áp Tử Tân đi theo chúng. Tử Tân sớm đã biết, hắn chính là hận thù cũ, đợi thời cơ tốt lập tức trả lãi.
Tử Tân liếc mắt, thấy một tên cầm máy quay hướng về phía nàng. Tử Tân đoán được bọn chúng muốn làm nàng không còn mặt mũi ở trường. Ánh mắt nàng đầy oán giận nhìn bọn chúng. Nhanh như chớp, Tử Tân hai tay vịn lấy bàn tay hắn ở vai mình, rồi co chân thúc đầu gối vào hạ bộ hắn. Bị tấn công bất ngờ, tên đó ôm lấy vật bảo nhảy đỏng lên.
Bị Tử Tân làm cho tức điên lên, hắn như con thú hoang, lao tới dùng hai tay bóp cổ nàng.
"Con khốn này đúng là to gan. Để tao xem mày sống thế nào khi hình ảnh mày bị bôi nhọ."
Nói rồi hắn lấy cuộn băng dính, trói hai tay Tử Tân, cả miệng cũng bị dán lại. Hắn gọi tên đang cầm máy quay lại gần nàng, hắn muốn có những thước phim rõ nét nhất. Xong, hắn đè Tử Tân vào tường, bàn tay thô ráp xé rách lớp áo sơ mi của nàng. Nội y của Tử Tân bị lộ ra trước mắt chúng và máy quay. Khương Tử Tân rơi nước mắt uất hận, nàng biết rõ đoạn video này đang trực tiếp trên blog của trường. Mọi người đều đang bàn tán xôn xao về nó.
"Khương Tử Tân, một quái vật như mày mà cũng ngon phết." Hắn liếm môi, đôi tay đang dần tiến xuống phía dưới.
"Tô Thanh...cứu em..." Khương Tử Tân gào thét trong lòng tên người nàng cần nhất lúc này.
- XOẢNG~
Tiếng đổ vỡ vang lên rất to trước mũi chúng. Hắn ngẩng đầu lên lập tức chết điếng, bọn nam nhân phía sau cũng sợ đến ngã quỵ.
Trước mặt chúng, đứng trên thành cửa sổ đã đổ nát, là sinh vật đó, có đến hai tên đang đứng đó chíu ánh nhìn khát máu về phía chúng.
"Thật thất lễ quá, cơ thể Khương tiểu thư có ngon hay không, trên thế giới này chỉ có hai người được nhận xét. Chính - là - bọn - ta."
Một tên Mguǐ đáp xuống sàn đứng che đi cơ thể gần như lõa lồ của Tử Tân, và tên còn lại cúi xuống lấy cái áo khoác đã mang theo phủ lên cơ thể nàng. Hai sinh vật này cực kỳ giống nhau, từ hình dáng đến khuôn mặt đều không thể phân biệt. Cả phần sát khí đang bừng lên càng lúc càng lớn cũng ngang hàng với nhau.
"Tử Tân, xin lỗi tụi chị đến muộn." Tên Mguǐ ôm trọn cả cơ thể nàng vào lòng.
Khương Tử Tân không nói gì, chỉ mỉm cười với hai dòng nước mắt. Thật mừng vì hai người đã tới.
"Tử Tân à, bọn ta không muốn bị cấm túc đâu."
Nghe câu nói đầy ý vị của tên Mguǐ đang ôm mình, Khương Tử Tân ngẩng đầu lên, bắt gặp cảnh tượng thật đáng sợ. Nhân lúc Tử Tân không để ý, tên Mguǐ thứ hai đã lén lút đem đám tiểu nhân kia trói lại, cái đuôi sau lưng soắn vào trở thành một cái roi da quất liên tục vào chân bọn chúng.
"Nhĩ Tình, chị không được làm vậy."
Khương Tử Tân vội vã hét lên, nhưng có vẻ tên Mguǐ nàng gọi là Nhĩ Tình kia vẫn không để ý. Cô ta nhảy nhót điên cuồng, hàm răng sắc nhọn của Nhĩ Tình liên tục nghiến vào nhau, lực quất roi chỉ có mạnh hơn chứ không hề thuyên giảm.
"SerM Nhĩ Tình, em lệnh chị mau dừng lại."
Khương Tử Tân muốn khóc hét lên, nàng chỉ thẳng tay vào Nhĩ Tình. Lập tức giữa không trung xuất hiện một sợi xích dài nối từ cổ tay Tử Tân tới cổ của hai tên SerM đó. Một dòng điện nhỏ xuất hiện chạy tới cổ làm Nhĩ Tình dừng lại hành động của mình, cơ thể to lớn xìu xuống. Phía bên này, tên SerM đang ôm Tử Tân cũng hơi khụy ngã vì dòng điện đó.
"Tô Thanh, em xin lỗi. Em chỉ muốn Nhĩ Tình dừng lại thôi." Khương Tử Tân vịn lấy vai Tô Thanh lí nhí trong miệng.
"Tử Tân, chúng là muốn hãm hại em đó."
SerM Nhĩ Tình lê tấm thân đến trước mặt hai người, giọng nói có phần ấm ức. Lâu rồi Nhĩ Tình mới được xuất hiện, muốn nhân cơ hội này động tay động chân một chút luyện tập sức khỏe. Nhưng lại bị tiểu thỏ trắng ngăn lại, Nhĩ Tình không cam tâm chút nào.
"Nhĩ Tình, cô cũng biết nếu chúng ta làm hại tới con người sẽ bị xử như thế nào mà."
SerM Tô Thanh đứng dậy, dáng vẻ có phần nghiêm chỉnh hơn Nhĩ Tình. Cô vỗ vai Nhĩ Tình gợi nhắc về hình phạt có hơi tồi tệ của quá khứ. Nhĩ Tình nghe xong cũng không còn càm ràm nữa.
"Máy...máy quay vẫn còn hoạt động."
Khương Tử Tân điếng người, chỉ tay vào máy quay lúc nãy bị hất văng lên bàn. Nút đỏ vẫn còn, chứng tỏ những cảnh tượng khi nãy đã được thu lại và phát tán.

SerM Nhĩ Tình trấn an Tử Tân lại rồi đi tới trước. Nhĩ Tình đứng trước máy quay, biến cơ thể lại thành dạng người nhưng khuôn mặt vẫn còn hàm răng nanh nhọn, cặp mắt đỏ máu với tròng bên trong ánh lên màu vàng đáng sợ.
Nhĩ Tình đứng đó, cuối đầu đến gần máy quay, khuôn mặt Nhĩ Tình hiện lên khiến mọi người đang theo dõi đều sợ hãi.
"E hèm, đám tiểu nhân ức hiếp người khác bị xử như thế nào cũng rõ rồi đấy. Mọi người đừng dại mà làm theo nhé, ahihi."
Nhĩ Tình nói một hơi, xong còn cười một cái rồi đưa tay tắt máy đi. Bên này, Tô Thanh chỉ biết ôm trán thở dài, nhờ mấy trò con bò này mà cả Tô Thanh lẫn Tử Tân thường xuyên bị phạt.
"Mở cửa, mở cửa, trời ơi mở cái cửa chó chết này ra coi."
Yên lặng chưa được bao lâu, ba người đã nghe thấy tiếng la của Ngô Cẩn Ngôn cùng tiếng đập cửa rầm rầm. Khương Tử Tân nhất thời sợ hãi, Tô Thanh với Nhĩ Tình cũng đang ngơ ngác, nhất thời chưa biết phản ứng thế nào.
"Hai chị, nhanh, trở về bình thường đi, nhanh."
Khương Tử Tân hối thúc, hai người lúc này mới sực tỉnh lại. Nhưng đã muộn rồi, cảnh cửa vì một lực mạnh nào đó đã văng ra sàn. Ngay cửa chính là Ngô Cẩn Ngôn và Tần Lam, sau lưng họ là các thầy cô trong trường cùng với vài người cảnh sát.
Ngô Cẩn Ngôn kéo tay Tần Lam đang đứng thất thần chạy về phía Tử Tân. Nhìn hai Mguǐ trước mặt, Tần Lam nhất thời sợ hãi, thân nàng mềm nhũn ra mặc cho cô kéo đi.
"Khương Tử Tân, em không sao chứ."
Đang rất lo lắng, Ngô Cẩn Ngôn hoàn toàn không đặt hai SerM bên cạnh vào mắt mình. Còn Tần Lam cứ đứng đó như trời trồng nhìn hai sinh vật kia.
"Ngôn tỷ, em không sao, SerM của em đã đến cứu kịp lúc."
Khương Tử Tân mỉm cười trấn an, lúc nãy nhìn Ngô Cẩn Ngôn như muốn phát khóc, điều này Tử Tân cảm thấy khá buồn cười.
Nhĩ Tình đứng bên cạnh khẽ gầm gừ khi thấy Tử Tân thân thiết với Ngô Cẩn Ngôn. Tô Thanh nghe được, lập tức dùng cái đuôi gai của mình quất cái chát vào mông Nhĩ Tình khiến cô ấy nhăn nhó. Bây giờ Tô Thanh mới chú ý tới ánh mắt Tần Lam nhìn họ.
Tần Lam nhìn không chớp mắt, nàng tốn công tốn sức tìm hiểu về Mguǐ suốt thời gian qua, giờ đây sinh vật đó đang ngự trị trước mặt nàng. Tần Lam mất chút ý thức, không tự chủ được hành động, đã vô ý chạm một ngón tay vào lớp gai nhọn kia.
Nhĩ Tình cảm nhận sự động chạm không phải của Tử Tân, lập tức nổi giận rầm lên. Tử Tân và Ngô Cẩn Ngôn giật mình, Tử Tân lập tức cầm sợi xích lên nắm chặt còn Ngô Cẩn Ngôn đã quay sang ôm lấy cơ thể run rẫy của Tần Lam.
Đám người kia bị Nhĩ Tình làm cho thất kinh hồn vía, cảnh sát nhanh tay chĩa súng hàng loạt về phía cô ta.
"Đừng, họ là SerM."
Khương Tử Tân vội đứng ra giải thích, nhưng có vẻ đám cảnh sát đó vẫn chưa tin. Tử Tân tặc lưỡi lục tìm áo khoác ban nãy Tô Thanh mặc cho nàng. May mắn tìm được thẻ tên của Cục trong túi áo. Tử Tân cầm thẻ đưa cho người cảnh sát lớn tuổi, có vẻ đủ thuyết phục, họ e dè thu lại súng.
"Được rồi, đây chỉ là một tai nạn thôi."
Chợt, một giọng nói dõng dạc từ phía cửa phát lên. Khương Tử Tân cùng hai SerM trông thấy Hồng Nghiêu xuất hiện chỉ biết ôm mặt. Ngô Cẩn Ngôn nén cười trước bộ dạng sắp bị phạt của họ.
"Chào ngài hiệu trưởng, tôi đến để xử lý việc này. Tôi sẽ cho người sửa lại thư viện, ngài có thể đi theo tôi giải quyết một số giấy tờ không?"
Hiệu trưởng cùng mấy thầy cô đều đã giải tán, đám cảnh sát sau khi xem thẻ tên của Hồng Nghiêu cũng đều rút lui.
"Cô đó, lát nữa đến trụ sở nhận đơn phạt." Trước khi quay đi Hồng Nghiêu còn quay lại nói với Tử Tân.
Tử Tân mếu máo nhìn hai SerM của mình, họ cũng chỉ lắc đầu bất lực.
"Tử Tân, có thể giúp chị một việc không?"
Im lặng nãy giờ Tần Lam mới bắt đầu lên tiếng. Khương Tử Tân nhìn Tần Lam chờ đợi, Tần lão sư đã mở lời, nếu việc trong khả năng chắc chắn Tử Tân sẽ giúp.
"Chị muốn tìm hiểu về họ."
Tần Lam rụt rè chỉ tay về hai SerM của Tử Tân. Tô Thanh có chút ngạc nhiên về việc này còn Nhĩ Tình chỉ mang một gương mặt cau có. Khương Tử Tân thấy việc này cũng không có vấn đề gì nên cũng gật đầu hẹn Tần Lam về chỗ ở của nàng.
Ngô Cẩn Ngôn bên cạnh nhíu mày, Tần lão sư đây là có hứng thú với Mguǐ sao?